Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 162: Chưa Bao Giờ Có Lo Lắng Nào Mà Không Có Lý Do

Cập nhật lúc: 2026-03-13 01:32:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người giữ mộ khi nhận mức độ nghiêm trọng của vấn đề, thì dám rút dây động rừng.

Ông tim đập chân run, chuồn lẹ xuống núi, gọi ngay cho đồng bọn đang ngủ say ở căn nhà chnúi.

Người canh chừng chân núi, phi như bay về làng báo tin.

Một nhóm đàn ông trai tráng trong làng nhanh ch.óng tập hợp.

, họ đưa một quyết định sai lầm, vì gọi 113, họ chuẩn tự tay "xử lý" hai vị khách mời mà đến .

Một nhóm cầm đèn pin, ủng cao su, mặc áo mưa đen kín mít, găng tay nhựa, và đặc biệt là những con d.a.o rựa sắc lẹm chuyên dùng phát rẫy. Họ âm thầm vòng qua lối núi để tiếp cận nghĩa địa.

Người trông mô dẫn đường, và nhóm nhanh ch.óng tiếp cận “hiện trường vụ án”.

Quả nhiên, họ thấy một cảnh tượng kinh hoàng.

Người phụ nữ thì vẫn đang sức đào huyệt, còn đàn ông ... dường như vẫn còn thoi thóp, thỉnh thoảng còn động đậy chân tay!

Cả nhóm , quyết địng đổi kế hoạch ban đầu: Tống cả sang phía bên ngọn núi để chôn họ.

Khương Tiểu Nhai hì hục đào cả đêm, cái hố sâu gần hai mét mà vẫn thấy đáy . Cô bắt đầu cảm thấy tuyệt vọng.

Khương Tiểu Nhai: "Này Hệ thống, vất vả thế , cũng cố gắng chút chứ?"

Hệ thống: 【 ... 】

Khương Tiểu Nhai: "Có kỹ năng đào bới gì ?!"

Hệ thống tiếp tục giả c.h.ế.t: 【 ... 】

Khương Tiểu Nhai nghiến răng: "Thế thì ít nhất cũng báo cho còn bao nhiêu phân nữa mới tới nơi chứ?"

Hệ thống: 【 Còn một mét nữa! 】

Khương Tiểu Nhai nghỉ mệt một lát, định sẽ dồn sức cuốc nốt mét cuối cùng. Nào ngờ, khi cô nhảy xuống hố, tai áp sát nền đất lạnh thì bỗng thấy những tiếng bước chân dồn dập đang tiến gần.

Cô giật , chống xẻng leo vọt lên ngay lập tức.

"XÌ xì..."

Dù gan to bằng trời như Khương Tiểu Nhai thì cũng c.h.ế.t trân cảnh tượng mắt.

Giữa sườn núi mấp mô những nấm mồ, một đám vây kín, đồng loạt diện áo mưa đen, mũ trùm kín đầu, ủng đen, găng tay đen, tay lăm lăm d.a.o rựa. Những đôi mắt lạnh lẽo, vô hồn như kẻ c.h.ế.t đang chằm chằm chĩa về phía cô.

Khương Tiểu Nhai cầm cái xẻng, trơ chọi giữa vòng vây, trông vẻ yếu đuối và bất lực vô cùng.

【Ôi ơi, tối nay là đại hội "Thanh trừng" phiên bản đời thực ?! 】

cứ tưởng chị Ngốc nhà đủ " sổ bìa đen" , ai ngờ đám còn " sổ t.ử thần" luôn kìa! 】

【Bộ bọn họ là con cháu chủ mộ, thấy mộ tổ đào nên kéo quân đến đòi nợ m.á.u hả? 】

mà… cần trang như thế ? 】

【Phiên bản đời thực vai ác?】

Ý đồ của nhóm quá rõ ràng, đến cả cư dân mạng còn ngửi thấy mùi m.á.u tanh, gì đến những đại lão bảng xếp hạng.

Cố Nhượng và Mộc Dịch Cẩn tuy Khương Tiểu Nhai tà môn, nhưng cô bao giờ chịu thiệt. Việc cô dám livestream đào mộ giữa đêm chứng tỏ cô phát hiện bí mật động trời nào đó nấm mồ .

Cùng lúc đó, chiếc xe cảnh sát, Kình Thiên Phong và Dư Thố cũng cùng suy nghĩ.

Dư Thố dán mắt màn hình, theo dõi livestream, cau mày, giọng nghiêm trọng: "Đội trưởng, đám là ai? Họ gì!"

Kình Thiên Phong: "Khương Tiểu Nhai chắc chắn thứ gì đó nên mới đào mộ lên."

Vẻ mặt Dư Thố đột ngột đổi: "Đội trưởng, đám vấn đề?"

Kình Thiên Phong đáp, nhưng biển cảm khuôn mạt của lúc lên tất cả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-162-chua-bao-gio-co-lo-lang-nao-ma-khong-co-ly-do.html.]

"Vậy chẳng Khương Tiểu Nhai và đang gặp nguy hiểm ?" Ngũ Luân ở phía kinh hãi thốt lên.

Nếu đúng như những gì họ dự đoán, Khương Tiểu Nhai e rằng lành ít dữ nhiều .

Dư Thố và những khác đều lộ vẻ lo lắng cực độ.

Rõ ràng, những ngày việc cùng , họ sớm coi Khương Tiểu Nhai như một đồng đội.

Thế nhưng, chẳng ai để ý thấy khóe mắt Kình Thiên Phong đang giật liên hồi.

Nói thật, nếu từng tận mắt chứng kiến cảnh Khương Tiểu Nhai "đồ sát" trong cái trò chơi ở căn cứ, thì chắc cũng sẽ lo sốt vó như họ.

hiện tại... Người gặp nguy hiểm khi khác!

Không, thực sự gặp nguy hiểm là cả đội hình sự bọn họ đây , một vụ án lớn sắp nổ !!

"Đội trưởng, đội trưởng..." Dư Thố gọi một lúc, nhưng vẻ Kình Thiên Phong đang mất tập trung: "Đội trưởng, bây giờ chúng đây?"

Kình Thiên Phong bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩm thấy xung quang đang , mặt cảm xúc : "Ý kiến của hả... chúng nên lo cho chính thì hơn."

Cả đám: "???"

Nghe chẳng hiểu mô tê gì, nhưng đội trưởng bảo lo cho thì chắc chắn là lý.

"Đội trưởng, ý là đám dân làng đó đang nguy hiểm?" Dư Thố suy nghĩ hồi lâu mới đưa cái kết luận : "Chẳng Khương Tiểu Nhai sẽ gặp nguy hiểm hơn ? Cầu trời cho cô bình an, một cô gái , tuổi còn trẻ như ..."

Những khác cũng gật đầu đồng tình, vẻ mặt nghiêm trọng.

Người thì cúi xuống siết c.h.ặ.t dây giày, thì kiểm tra s.ú.n.g đạn, hận thể mọc cánh bay đến bảo vệ Khương Tiểu Nhai.

Kình Thiên Phong: "..."

Tại hiện trường, Khương Tiểu Nhai từng bước lùi về phía bãi cỏ, lúc Tư Dịch cũng lóp ngóp bò dậy.

Cô theo bản năng đưa tay nắm lấy lòng bàn tay .

Tư Dịch còn kịp hồn cảnh tượng mắt thì bỗng cảm nhận một luồng nhiệt ấm áp truyền tay .

Tim đập thình thịch, theo bản năng siết c.h.ặ.t lấy những ngón tay cô, mười ngón tay đan xen lấy .

Giây tiếp theo, cảm thấy chẳng khác nào cái chổi bay của Harry Potter, nhấc bổng lên, quăng một cái giữa trung ... hai chân chạm đất, kéo lê như một cơn lốc.

Tư Dịch: "..."

Bây giờ thì hiểu , đời quái gì sự lo lắng nào là vô cớ!

Giúp thắt dây an cũng , mà chủ động nắm tay... cũng !!

Đám phía thấy "con mồi" định chạy, đồng loạt vung d.a.o rựa, điên cuồng đuổi theo.

Khương Tiểu Nhai rành địa hình, chẳng mấy chốc dồn mép vách đá.

Cô nắm tay Tư Dịch, đám cầm đèn pin đang khép vòng vây, gương mặt vẫn bình tĩnh đến lạ: "Bọn chạy nữa, mấy đừng qua đây. Bước thêm bước nữa là khách sáo đó!"

Đáp cô chỉ là sự im lặng đến đáng sợ.

Đám đó vung d.a.o, từng bước ép sát. Khương Tiểu Nhai đến giờ vẫn mộ gì, thấy phản ứng của bọn chúng, mặt cô sa sầm xuống, hét lớn: "Đừng đ.á.n.h, bảo là chạy mà!"

"Sao hả? Định g.i.ế.c diệt khẩu thiệt luôn đó hả?"

"..."

Vẫn một lời hồi đáp. Bọn chúng vung d.a.o c.h.é.m tới tấp, mặc kệ lưng cô là vực thẳm.

Đôi mắt đen láy của Khương Tiểu Nhai bỗng chốc trở nên thâm trầm. Ban đầu cô còn cố né tránh, nhưng thấy cả đám cùng lao định "băm" , hormone adrenaline trong cô đột ngột tăng vọt.

Cô vung cái xẻng sắt lên, chẳng thèm nể nang gì nữa, cứ nhằm và đầu của bọn chúng mà đ.á.n.h.

Giữa vách đá vốn tĩnh mịch, từng bóng đen tát bay tạo thành tàn ảnh, tiếng la hét t.h.ả.m thiết vang vọng khắp núi rừng, như tiếng quỷ sói gào, dai dẳng dứt.

Cư dân mạng: 【 ... 】

Loading...