Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 140: Chú Là Chú Của Cháu, Chú Chắc Chắn Phải Giỏi Rồi
Cập nhật lúc: 2026-03-13 01:25:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chỉ cần giải quyết xong Trình Đống, những còn sẽ như rắn mất đầu, chẳng khác nào cá thớt cho bọn chúng mặc sức xâu xé.
"Sao thế, chú quen mấy ?"
Khương Tiểu Nhai nhận Cố Nhượng vẻ xúc động, cô nhướng mày tò mò hỏi.
"Ừ." Cố Nhượng gật đầu, ánh mắt hiếu kỳ của cô giải thích:
"Họ đều là Hoa Quốc, đại diện cho quốc gia tham gia thi đấu."
Anh Khương Tiểu Nhai kiểu thánh thiện lo chuyện bao đồng, nhưng bình thường ai cũng lòng tự tôn dân tộc.
Khương Tiểu Nhai ?
Khương Tiểu Nhai những trăn trở trong lòng Cố Nhượng.
về lòng yêu nước?
Cô , mà còn nhiều là đằng khác!
"Người chơi ở Hoa Quốc trong Căn cứ ngầu chú?" Nghe đến chữ "đại diện quốc gia", Khương Tiểu Nhai lập tức phấn chấn hẳn lên.
Cố Nhượng: "... Cũng 'ngầu' đấy."
Thì "gà" đến mức thượng thừa cũng là một loại năng lực mà.
Nhìn xuống phía , thấy tiểu đội Hoa Quốc sắp quét sạch, nghĩ đến việc họ đang mang màu cờ sắc áo, một luồng nhiệt huyết bỗng dâng trào trong lòng Khương Tiểu Nhai.
Cố Nhượng còn kịp phản ứng gì, cô túm lấy nhảy thẳng xuống .
Cố Nhượng: "..."
Phế một cánh tay của đủ, cô định phế nốt đôi chân luôn !!!
"Là bọn mày!" Tên đội trưởng tiểu đội nước F thấy hai Hoa Quốc xuất hiện, đôi mắt gã lóe lên tia phấn khích.
Gã mới chê nhóm ít quá, điểm tích lũy chia đủ, giờ thêm hai là thêm hai điểm .
Nhóm Trình Đống thấy hai lạ mặt đột nhiên xuất hiện thì cảnh giác bối rối. Chỉ là... đàn ông trông quen thế nhỉ?
"Chú... chú họ?" Lâm T.ử Diệp ôm cánh tay đang chảy m.á.u, dụi mắt xác định lầm, kinh ngạc thốt lên.
Cố Nhượng ngước mắt, đảo một lượt, là quen.
Nhóm Trình Đống thấy đúng là Cố Nhượng thật, ai nấy đều lộ vẻ thể tin nổi.
Khoan bàn đến tính cách quái đản của , họ nhớ rõ trong danh sách thi đấu gì tên Cố Nhượng?
"Chú họ, đúng là chú ! Sao chú đây?" Lâm T.ử Diệp kinh ngạc hỏi.
Cố Nhượng: "..."
Vào bằng cách nào ?
Bị cái đồ hãm tài bắt cóc chứ !!
"Chú họ, chú đến để cứu bọn cháu ?" Đôi mắt Lâm T.ử Diệp bỗng chốc rưng rưng cảm động.
"Không." Cố Nhượng lắc đầu, thành thật trả lời: " bản lĩnh đó."
Lâm T.ử Diệp: "..."
Nhóm Trình Đống: "..."
"Phụt... ha ha ha!" Đám nước F rộ lên đầy quái dị.
"Bọn tao đuổi c.h.é.m bọn nó chạy mất dép, thế mà bọn mày còn trông chờ nó cứu ?"
“ là lũ Hoa Quốc ngu ngốc.”
Người xem ở cửa sổ T.ử thần 108 cũng thấy tình huống khá thú vị:
【 Họ là quen thật ? 】
【 Cũng lạ. Ai mà chẳng chơi Hoa Quốc đa phần là đội tuyển quốc gia, đào tạo bài bản và mang sứ mệnh, thường đến sự tồn tại của trò chơi Căn cứ . 】
【 Không chỉ Hoa Quốc, nước nào chẳng , trò chơi vốn chỉ dành cho một nhóm nhỏ tinh thôi mà. 】
【 Ôi trời, nãy thoát là do 'ăn may' thôi, giờ tự chui đầu rọ thế ? Đánh thì thôi, đây chẳng khác nào mang điểm đến tận mồm cho bọn 'xơi' ? 】
【 là mấy Hoa Quốc, cứ thích diễn vai ' em xương m.á.u' nhưng thực tế thì là 'báo' cả thôi. 】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-140-chu-la-chu-cua-chau-chu-chac-chan-phai-gioi-roi.html.]
【 Nhìn kìa, tiểu đội nước F lên xu hướng luôn , dân tình đang xếp hàng chờ 'chia cổ tức' từ cái đầu của mấy ông cháu Hoa Quốc đấy. 】
【 Hê, nhóm nước F đúng là trúng độc đắc, vớ ngay kèo 'freeship' tận nơi thế . 】
Nhóm Trình Đống là thiếu gia thứ thiệt ở Thủ đô, với Cố Nhượng thì cũng thuộc dạng " quen trong ngành", cái là ai là ai ngay.
Lúc thấy Cố Nhượng xuất hiện, ai nấy đều chằm chằm cái "bóng ma" mặc áo đen cạnh .
Nhìn bộ đồ là ngay vai T.ử thần, cái vai mà ai cũng tranh vì nó ngầu lòi, nhưng cũng dễ khiến chủ nhân "đăng xuất" sớm nếu thực lực.
Khương Tiểu Nhai trụ đến giờ, còn "flex" tận kịch bản Địa ngục, chứng tỏ cô cũng dạng .
Cơ mà cái vóc dáng mỏng manh , thật khó để tưởng tượng cô sở hữu sức mạnh như thế nào.
Lâm T.ử Kỳ thấy Khương Tiểu Nhai cùng Cố Nhượng thì nhảy ngay: "Chú họ, chắc là chú đưa cô đây đúng ? Chú đúng là đỉnh!"
Trình Đống và cả đội cũng gật đầu lia lịa.
Ừ thì đúng , cỡ Cố Nhượng thì "cân team" là chuyện nhỏ.
Vào cái trò chơi sinh t.ử , giữ mạng khó, còn bảo vệ một yếu hơn thì đúng là khó.
Là Ngũ gia bí ẩn của nhà họ Mộc, Cố Nhượng tuy "hướng nội" nhưng sức mạnh và khả năng của thì miễn bàn.
Thế nhưng, đối mặt với những ánh kính trọng của bọn họ, Cố Nhượng buông một câu khiến cả đám xịt keo cứng ngắc: "Không, là cô 'xách' đây đấy."
Cả đội: "???"
Họ Khương Tiểu Nhai bằng ánh mắt còn lạ hơn sinh vật lạ.
Cố Nhượng vốn xa cách và hiếm khi thiết với ai, đây là đầu tiên họ thấy ưu ái bảo vệ một cô gái đến thế.
"Thì là ..." Lâm T.ử Diệp rõ ràng là tin lời giải thích của Cố Nhượng, nhưng thấy thật nên cũng dám gặng hỏi thêm: "Chú họ, giờ chúng đây?!"
Mọi dồn hết hy vọng Cố Nhượng.
Xét về vai vế, là trùm ở đây , nhừo giúp đỡ là phương án an nhất.
Cố Nhượng mấy vết thương của họ, vẻ mặt dần trở nên nghiêm trọng.
Ngay khi nghĩ rằng sắp "chiến thuật đỉnh cao" gì đó, ai dè nhấc cánh tay đang đong đưa như cành liễu lên: " cũng đang thương đây."
Mọi : "..."
Chú ơi, đừng 'quăng miếng' lúc , bọn cháu đang run như cầy sấy đây nè!!
Nội tâm cả đám sụp đổ, họ thấy vị "cao nhân" sang cô gái bên cạnh: "Có gì cứ hỏi cô ."
Mọi : "???"
Trình Đống mặt tối sầm .
Nhìn cô nàng mặc cái áo choàng rộng như cái bao tải, lâu lâu xắn tay áo lên cho khỏi vướng, thật sự thể mở mồm hỏi: "Chúng đang đ.á.n.h trận cho quốc gia mà 'vây cánh', cô chiêu gì cứu bọn ?"
Lâm T.ử Kỳ chịu nổi nổi nữa nữa: "Chú họ, cô thì cái gì mà hỏi, chú đừng khó nữa."
Những khác đồng loạt gật đầu tán thành.
Lâm T.ử Diệp thì Khương Tiểu Nhai đầy bao dung: "Cô là bạn của chú họ đúng ? Thôi cứ cùng bọn , chúng cùng vượt qua!"
Lần bọn họ tiến trò chơi căn cứ là mang theo nhiệm vụ, nhất định giành một suất trong vòng chung kết, phá vỡ cục diện lúng túng của Hoa Quốc tại trò chơi căn cứ.
Giờ mới chỉ là cửa ải sơ cấp, nếu cả đội ngã xuống ở đây, bao tâm huyết mưu tính bấy lâu sẽ đổ sông đổ biển, cấp chắc chắn sẽ vô cùng thất vọng.
Khương Tiểu Nhai thấy ấm lòng ghê gớm: “Oki luôn!”
Không hổ là của đội tuyển quốc gia, tam quan chuẩn chỉnh thật sự.
Cố Nhượng thấy Lâm T.ử Diệp chắn Khương Tiểu Nhai phía , ngay giây tiếp theo, trường đao phía c.h.é.m thẳng về phía , sắc mặt đổi thấy rõ bằng mắt thường.
Một cánh tay của trật khớp, sức chiến đấu giảm mạnh.
Sau khi chật vật né tránh, lưỡi trường đao c.h.é.m tới mặt Lâm T.ử Diệp.
Lâm T.ử Diệp giơ con d.a.o phay đỡ.
"Keng" một phát, tay tê rần như điện giật, mặt đỏ rực như tôm luộc.
"Aaa! Tao liều với chúng mày luôn!" Lâm T.ử Diệp phen là toang chắc , nên cũng chẳng thèm giữ kẽ nữa, vung d.a.o phay loạn xạ lao về phía đối thủ.
[Tiểu đội Hoa Quốc: Chú họ đúng là lợi hại!]
[Cố Nhượng: Không , , đừng khen bừa!]