Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 124: Tôi Có Một Kế Hoạch Táo Bạo
Cập nhật lúc: 2026-03-13 01:21:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Các thành viên trong đội hình sự khi tin Khương Tiểu Nhai mất tích thì mừng lo.
Mừng vì với năng lực của cô thì tạm thời sợ gặp nguy hiểm, nhưng lo vì vụ án quá hóc b.úa.
Manh mối cuối cùng biến mất tại núi Thu Minh.
Khi cấp tin mất tích ở Thu Minh, ông lập tức lệnh dừng điều tra.
"Tại ?" Kình Thiên Phong thể tin nổi.
Người mất tích ngay mắt, cho tra?
Họ là cảnh sát kiểu gì, lấy gì để ăn với nhân dân?
Đối mặt với cơn thịnh nộ của Kình Thiên Phong, vị lãnh đạo gì, chỉ đưa cho một tập tài liệu.
Đọc xong nội dung bên trong, sắc mặt Kình Thiên Phong biến đổi thất thường.
"Tin đồn chắc cũng qua . đoán với cái tính gây chuyện của Khương Tiểu Nhai, chắc chắn là cô lọt trong đó. Cậu mắng cũng vô ích, giỏi thì mà mắng cấp , dự án là do bên quản lý." Vị lãnh đạo thở dài bất lực.
Kình Thiên Phong nghiến răng: "Sống thấy , c.h.ế.t thấy xác..."
"Đừng, đừng gở! Muốn thấy thì dễ thôi, để gọi một cuộc điện thoại, tự xem tình hình ." Vị lãnh đạo đau đầu vì cái tính bướng bỉnh , gọi điện xong liền bỏ .
Theo chỉ dẫn, Kình Thiên Phong đăng ký một phần mềm.
Trang web hiện lên yêu cầu xác minh tư cách chơi, bước đầu tiên là chứng minh tài sản.
Anh hì hục nửa ngày mới xong, kết quả... thất bại.
Kình Thiên Phong: "..."
Cuối cùng còn cách nào khác, đối phương đành hứa sẽ giúp kiểm tra xem ở bên trong .
Một tiếng , tin tức truyền về.
Quả nhiên tìm thấy Khương Tiểu Nhai. Kình Thiên Phong đoạn video cảnh cô "thu hoạch" một điểm tích lũy đêm qua mà cạn lời.
Quả nhiên, lãnh đạo hề oan uổng cô, đúng cái đồ đến là gây chuyện đến đó!
Biết Khương Tiểu Nhai đang ở , Kình Thiên Phong hiểu rằng thể dùng cách thông thường để đưa .
Vì sức nóng của cô mạng đang quá lớn, để dập tắt dư luận, đành liên hệ với tổ chương trình.
Đạo diễn nhận điện thoại của Kình Thiên Phong lúc 8 giờ tối.
Vì đây là dự án bảo mật, Kình Thiên Phong chi tiết, chỉ thông báo:
"Cô hiện việc bận, tiện tiết lộ, chắc một thời gian nữa sẽ ."
Đang như đống lửa, tin cô bình an, đạo diễn thở phào nhẹ nhõm, vui vẻ chấp nhận lời giải thích .
Ông lập tức cho tổ chương trình đăng thông báo báo bình an và xin nghỉ phép cho Khương Tiểu Nhai.
Cư dân mạng than t.h.ả.m thiết, nhưng một lờ mờ đoán cô gặp chuyện, tin đồn bắt đầu bay tứ tung.
Trong lúc đó, Chu Vũ Vũ chớp thời cơ mở livestream.
Nhờ những lùm xùm đó, phòng live của cô cực kỳ đông đúc.
Có c.h.ử.i, nhưng càng c.h.ử.i thì nhiệt độ càng tăng. Chu Vũ Vũ con xem tăng vọt, giấu nổi tham vọng trong ánh mắt.
"Ván cờ tàn, ai cũng thể là ngựa chiến." Lần , đến lượt Chu Vũ Vũ cô lên sàn!
…
Khương Tiểu Nhai và Cố Nhượng nhận vật tư xong liền ai về phòng nấy.
Cô dọn dẹp sơ qua lăn giường ngủ. Cô vốn là hiếm khi mất ngủ, cũng chẳng kén chỗ, ở cũng đ.á.n.h giấc .
Cố Nhượng thì ngược .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-124-toi-co-mot-ke-hoach-tao-bao.html.]
Dù kén giường, nhưng đó là với điều kiện chỗ ở quá tệ.
Giờ ở trong cái môi trường tồi tàn thế , tâm trạng cực kỳ tồi tệ.
"Cốc! Cốc! Cốc!"
Khương Tiểu Nhai dụi đôi mắt ngái ngủ mở cửa: "Chú ơi, chuyện gì thế?"
Cố Nhượng cô nàng thể ngủ ngay tại cửa, trầm giọng : " ngủ ."
"Ờ..." Khương Tiểu Nhai mơ màng hé mắt, thốt một câu: "Cần cháu giúp gì ?"
"Cô... cách ?" Ánh mắt Cố Nhượng hiện lên vẻ kỳ vọng nhàn nhạt.
"Có!" Khương Tiểu Nhai trả lời đầy khí thế, cũng tỉnh táo hơn phân nửa: "Cháu thể giúp chú bằng cách... đ.á.n.h ngất chú."
Thế thì mà tính là giúp đỡ cho chứ?
Cố Nhượng: "..."
Anh vẫy tay hiệu cho cô phòng mới chuyện.
Khương Tiểu Nhai đưa tay lên ôm lấy cổ, lùi phía : "Chú ơi, cháu thiếu ngủ , chú đừng động tay động chân..."
Cố Nhượng: "..."
Anh thực sự cho cô một trận cho bõ ghét.
Cuối cùng, Cố Nhượng vẫn phòng của Khương Tiểu Nhai và đề xuất một kế hoạch vô cùng táo bạo.
"Cái gì cơ! Chú ... cướp nhà á?" Khương Tiểu Nhai giờ thì tỉnh hẳn luôn , cả run bần bật: "Chú ơi, chú định đột nhập cướp á, tội là tội nặng lắm luôn đấy..."
Cố Nhượng bình thản: "Đây là trò chơi." Không phạm pháp.
"Đây là trò chơi bình thường mà! À , đúng là trò chơi, nhưng mò đến chỗ để cướp địa bàn thì sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t thật đấy!" Khương Tiểu Nhai cái giọng thản nhiên của mà kích động đến mức trợn trắng mắt.
"Thế thì bây giờ? ngủ ." Gương mặt Cố Nhượng hiện lên một vẻ chán đời cùng cực, tiếp: " mà ngủ thì đừng ai hòng ngủ yên."
Khương Tiểu Nhai: "..."
Đây là đe dọa, rõ ràng là đe dọa trắng trợn!
Nghĩ đến cái ý tưởng dở nhưng đầy liều lĩnh của , Khương Tiểu Nhai đành dịu giọng: "Chú ơi, nãy chú cũng mà, những thí sinh bảo lãnh đây giống chúng . Họ quan hệ, thực lực, khác biệt giữa chúng và họ là cách giữa hạng thương gia và hạng phổ thông đó. Chúng thể nâng hạng mà, ngày mai bỏ tiền nâng hạng là !"
Cố Nhượng: " đợi đến ngày mai. một cách thể nâng hạng ngay lập tức."
Trò chơi bắt đầu , ai còn rảnh mà quản mấy cái đó.
Cố Nhượng nếu đợi thêm một khắc nào nữa trong căn phòng tồi tàn , tâm lý sẽ sụp đổ mất.
"Cách của chú... chẳng là nhà cướp bóc ?" Khương Tiểu Nhai ôm n.g.ự.c, vật giường vì chịu nổi nhiệt.
Cố Nhượng: "Đây là trò chơi, phạm pháp."
"Không phạm pháp nhưng họ sẽ đ.â.m thật đấy!"
"..."
Vài phút , Khương Tiểu Nhai kéo chiếc mũ rộng thùng thình của bộ choàng T.ử thần trùm kín đầu, cả thu gọn thành một cục, run rẩy theo .
Cố Nhượng dựa theo bản đồ tìm ở quầy tự động, dẫn đường thẳng tiến tới khu biệt thự xịn nhất trong căn cứ trò chơi.
Thì vì mất ngủ, Cố Nhượng lục trí nhớ về những gì từng kể, cộng với việc lật lật tấm bản đồ ở quầy tự động hàng chục để kết nối thông tin, cuối cùng mới quyết định thực hiện kế hoạch điên rồ .
Khương Tiểu Nhai lẽo đẽo phía , buồn ngủ, lạnh đến phát run, nhưng Cố Nhượng vẫn vô cùng kiên định với niềm tin rằng đêm nay nhất định ngủ ở biệt thự lớn.
Đến giờ cô vẫn hiểu nổi, rõ ràng hai luôn ở cạnh , mà tìm hiểu thông tin từ lúc nào mà nhiều thế?
Chẳng lẽ mỗi cô mải mê tiền thưởng mà chảy nước miếng thì bên cạnh âm thầm "nạp" kiến thức ?
chỉ từng thời gian thì gì cơ chứ?
Chẳng trách chuyên gia nghiên cứu rằng, đàn ông nhanh nhẹn đều là hậu duệ của gen ưu tú, đúng là chỉ cần nhanh là phá tất cả mà!!