Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 117: Đó Là Giá Cũ Rồi
Cập nhật lúc: 2026-03-13 01:19:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong mắt Khương Tiểu Nhai bừng lên tia sáng mừng rỡ: "Chú Năm Mộc!"
Cố Nhượng: "..."
Bây giờ là gọi chị em đấy.
Nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài, Cố Nhượng liếc qua gương chiếu hậu, thấy một nhóm đang tản tạo thành thế bao vây áp sát về phía họ.
Cố Nhượng một thói quen là luôn tay để giành thế chủ động.
Thế là, đợi đám kịp vây tới, xoay vô lăng, lùi xe một cách điêu luyện.
Ban đầu động tác quá nhanh, nhưng ngay khoảnh khắc đám lùi định tìm cơ hội xông lên, đột ngột nhấn ga, tông một cú hất văng ba tên.
Khương Tiểu Nhai trong xe một nữa chấn động.
Lần cuối cùng cô thấy kẻ điên rồ như chính là cái tên đeo khẩu trang Mộc Dịch Cẩn.
Quả nhiên là một nhà, mặt thì đạo mạo chỉnh tề, lưng là lũ điên chính hiệu.
Đám phản ứng , nhận Cố Nhượng là một kẻ liều mạng, liền vội vã leo lên xe của , định cùng đ.â.m c.h.ế.t .
Cố Nhượng xoay vô lăng, nhanh ch.óng thoát khỏi hầm gửi xe, lao v.út đường lớn, hướng là... đỉnh núi Thu Minh?
Khương Tiểu Nhai từng đến đây nên nhận ngay lập tức.
Cô nhận mới thoát khỏi hang sói sa miệng cọp. Cô túm c.h.ặ.t dây an , run cầm cập hỏi: "Chú Năm, chúng ... chúng đang ?"
Cố Nhượng cô, sắc mặt bình thản nhưng ẩn chứa một cơn bão tố ngầm.
Giây tiếp theo, xe tăng tốc.
Khương Tiểu Nhai những động tác quen thuộc tay , nhận định gì, liền ôm c.h.ặ.t lấy dây an .
Sau đó, cô chứng kiến một màn đua xe sinh t.ử.
Núi Thu Minh nổi tiếng vì dễ , mà là ngược , dốc núi hiểm trở vô cùng, bạn sẽ bao giờ khúc cua tiếp theo ở .
Cho dù qua hàng nghìn , bạn vẫn sẽ cảm giác quán tính cho run rẩy.
Khương Tiểu Nhai nhanh ch.óng đón nhận một tin vui và một tin buồn.
Tin buồn: Cố Nhượng rõ ràng cũng thuộc địa hình. Đã mấy Khương Tiểu Nhai tưởng sắp gặp chầu Diêm Vương đến nơi thì chiếc xe tiếp đất an một cách thần kỳ.
Khương Tiểu Nhai: "..." Đù vuýp!!!
Tin vui: Đám đuổi theo phía cũng chẳng thuộc đường hơn là bao. Cô tận mắt chứng kiến mấy chiếc xe lật nghiêng giữa đường.
Tinh thần Khương Tiểu Nhai hưng phấn cực độ, nhưng phản ứng bản năng của cơ thể nôn nao vì xóc.
"Oẹ..."
Khương Tiểu Nhai chú ý đàn ông lạnh lùng bên cạnh, khi thấy một tiếng "oẹ", sắc mặt đột nhiên đổi.
Chiếc xe càng xóc nảy dữ dội hơn, Khương Tiểu Nhai bịt miệng, bắt đầu cuống cuồng tìm giấy ăn khắp xe.
Cố Nhượng: "..."
Chiếc xe cuối cùng cũng dừng ở lưng chừng núi, Khương Tiểu Nhai lao xuống xe nôn thốc nôn tháo.
Cố Nhượng mới thả xuống, kịp lái thì thấy phía xuất hiện mười mấy chiếc xe chặn đường , đám đuổi theo phía cũng áp sát tới.
Khương Tiểu Nhai nôn xong, thấy tình cảnh liền áy náy với Cố Nhượng: "Chú Năm, xin chú, hôm nay xe tông nên đầu ch.óng mặt..."
Buổi tối cô cũng ngửi thứ gì mà đầu óc choáng váng, kịp báo cảnh sát bắt lên xe.
Nếu cô đột ngột tỉnh táo mà trốn thoát thì giờ chắc là bắt cóc .
Cố Nhượng quan sát đám , quen, dĩ nhiên đông thế cũng chẳng thể quen hết .
hiểu rõ cái bánh mà Khương Tiểu Nhai động lớn đến nhường nào, đắc tội cũng gì lạ.
Trong lúc còn đang thất thần, Khương Tiểu Nhai còn nôn đến c.h.ế.t sống , đang lầm bầm giải thích gì đó, bỗng nhiên túm lấy nhét ghế phụ, còn cô thì nhanh như thoắt nhảy ghế lái.
Chân Cố Nhượng còn đang kẹt ở cửa xe, chiếc xe như mũi tên rời cung lao v.út .
Khoảnh khắc đó, Cố Nhượng thực sự hoảng loạn.
Không, đời ai lái xe kiểu đó hả?!!
Cố Nhượng bám c.h.ặ.t cửa xe, gồng tay đẩy bản hẳn trong.
Còn kịp hồn, thấy chiếc xe lao trực diện, đ.â.m sầm chiếc xe đang lao tới phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-117-do-la-gia-cu-roi.html.]
RẦM!
Dưới cú va chạm dữ dội, lục phủ ngũ tạng của Cố Nhượng đau nhức dữ dội, cảm giác tê dại lan từ n.g.ự.c khắp .
Thế nhưng, phụ nữ mới nôn thốc nôn tháo tưởng như sắp c.h.ế.t đến nơi, lúc phấn khích như c.ắ.n t.h.u.ố.c: "Chú Năm, chú thấy ghế phụ kích thích hơn ghế lái nhiều ?"
Cố Nhượng: "..."
Hay lắm, lắm, mở miệng một câu chú Năm, hai câu chú Năm với vẻ yếu đuối vô hại, hóa là để chờ "hành" ở đây.
"Chú Năm, chú đừng nhúc nhích, cho vững , cháu đưa chú bay!"
Khương Tiểu Nhai một tay ấn c.h.ặ.t , một tay điều khiển vô lăng.
Chiếc xe băng qua những vách núi hiểm trở, cảnh núi rừng trong màn đêm đen lao vun v.út qua cửa sổ, xa xa là mây mù bao phủ, ánh sáng mờ ảo của bầu trời lúc ẩn lúc hiện.
Có lúc, Cố Nhượng cảm thấy sắp... thăng thiên đến nơi .
Mà thực tế thì cũng chẳng cách cái ngày đó là bao.
Anh siết c.h.ặ.t dây an , một cú xóc nảy dữ dội, vội vàng bịt miệng .
Cố Nhượng: "..."
Phía phía , trái đều xe kẹp, rõ ràng sự điên rồ của họ chọc giận đối phương, giờ chỉ xem bên nào liều mạng hơn thôi.
Có xe bất chấp hậu quả lao thẳng xe họ, mấy định đ.â.m đuôi xe nhưng đều cô lách qua .
Cố Nhượng nhận điều gì đó: "Kỹ năng lái xe ... cô học ở đấy?"
Khương Tiểu Nhai đáp đầy hiển nhiên: "Tự học chứ !"
Còn học ở nữa, đây là kỹ năng cô đổi bằng điểm tích lũy mồ hôi nước mắt trong hệ thống đấy!!
Cô đúng là thiên tài mà!!
Cố Nhượng: "..."
Im lặng vài giây, Cố Nhượng mới khó khăn mở miệng: "Khương tiểu thư, cô thấy với cái tay lái của cô, chúng liệu thể sống sót mà xuống xe ?"
Khương Tiểu Nhai đang đua hưng phấn vô cùng, đua xe vì quá căng thẳng nên chẳng cảm nhận chút trải nghiệm nào, cô nhướn mày đáp:
"Cố , tục ngữ câu ‘Ký lai chi, tắc an chi’."
Cố Nhượng: "..."
Nghe thì vẻ là lời an ủi, nhưng giây tiếp theo, cô bồi thêm: "Ý nghĩa của câu chính là, đến đây , thì hãy chôn ở đây luôn ."
Cố Nhượng: "!!!"
Như hạ quyết tâm, Cố Nhượng dứt khoát lên tiếng: "Khương Tiểu Nhai, giá thị trường của cô là sáu triệu tệ đúng ? đưa cô sáu triệu, dừng xe ngay lập tức!!"
Khương Tiểu Nhai ngờ cũng chuyện tìm đến cửa, tỉnh là lập tức "hét giá" ngay: "Đó là giá cũ , bây giờ là mười triệu tệ!"
Chiếc xe một nữa quẹt sát vách núi, phát những tiếng rầm rầm rầm ch.ói tai.
Cố Nhượng cố gắng hết sức bình tĩnh, nhưng vẫn đau đến mức suýt ngất .
Nhìn phụ nữ đang thản nhiên như đang nhà chơi đua xe , Cố Nhượng chần chừ thêm giây nào, rút điện thoại chuyển khoản ngay cho cô.
Khương Tiểu Nhai: "!!!"
Cuối cùng cô cũng hiểu tại trong phim ngôn tình, nam chính tức giận chở nữ chính đua xe, nữ chính chuyện gì cũng đồng ý, cứ tưởng là vì tình yêu mà thỏa hiệp.
Giờ mới , lẽ chỉ đơn giản là... xuống xe thôi!!!
Ngay giây khi tiền về tài khoản, tiếng của hệ thống vang lên đúng hẹn.
【Ting, phát hiện vật phẩm giá trị, phát hiện vật phẩm giá trị...】
Khương Tiểu Nhai lầm bầm: "Cần mày báo chắc, tiền túi ."
【Ting, phát hiện vật phẩm giá trị, phát hiện vật phẩm giá trị...】
Khương Tiểu Nhai: "Tiền đến nơi !"
【Ting, phát hiện vật phẩm giá trị, phát hiện vật phẩm giá trị...】
Khương Tiểu Nhai: "Tiền về !! Mày điếc mà cứ báo mãi thế?"
【Ting, phát hiện vật phẩm giá trị, phát hiện vật phẩm giá trị...】
Khương Tiểu Nhai: "..."