Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 113: Cho Cơ Hội Mà Không Biết Tận Dụng
Cập nhật lúc: 2026-03-13 01:19:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
【Đây là màn trả thù của cô đúng ? Nếu đúng thế thì biểu cảm của hai kìa, cô thành công rực rỡ !】
【Biểu cảm sợ hãi của tài xế giống diễn tí nào.】
【Nhìn là Chị Ngốc nhà bắt đầu hắc hóa đấy.】
Kênh chat như điên, một mặt cảm thán Khương Tiểu Nhai mạng lớn, mặt khác khâm phục cái linh hồn bất khuất bên trong hình " bùn" .
Thế nhưng ngay giây tiếp theo, bầu khí trong kênh chat bỗng đổi 180 độ.
【Người là ai ?】
【Trời đất ơi!! Sao thể trai đến mức cơ chứ!!】
【Á!! Tiếng hét của loài sóc!!】
【Khương Tiểu Nhai đúng là "nội công" thâm hậu thật nha, xui thì xui thật nhưng cái hưởng trai thì ai bằng!!】
【Đám fan mạng suốt ngày khen thần tượng nhà là cực phẩm, cực phẩm thơm bằng cơ chứ.】
【Giày da của ... bẩn !! Chị Ngốc, chị quá đáng lắm luôn!!】
【Tất của cũng dính bùn !! Mau xin !!】
【Ai cho cô chạm hả! Người đàn bà , mau bỏ cái bàn tay bẩn thỉu đó ngay.】
"Ngũ... Ngũ gia..." Tài xế run cầm cập, cảm giác như sắp tiêu đời đến nơi.
"Còn đờ đấy gì, mau đỡ cô dậy, đưa, , bệnh, viện!" Mấy chữ cuối cùng, gần như nghiến răng nghiến lợi mà thốt .
Tài xế vội vàng tiến lên khuyên Khương Tiểu Nhai buông tay.
"Tiểu thư, cô chứ, mau lên , chúng đưa cô đến bệnh viện."
Khương Tiểu Nhai ban đầu còn định khịt mũi khinh bỉ, tông cô một cú thế mà định xong chuyện dễ dàng ?
ngước mắt lên thấy chiếc xe đang đỗ mặt là Rolls-Royce phiên bản giới hạn?!!
Thái độ cứng rắn của Khương Tiểu Nhai lập tức cảm hóa bởi vẻ hào nhoáng của đồng tiền.
Bàn tay đang nắm cổ chân đàn ông từ từ nới lỏng.
Trong đầu cô bắt đầu nhảy , nên diễn vai tai điếc mắt hoa, là lăn đùng đất dậy nổi đây? Bước nào nên nhỉ? Cô tuyệt đối thể để tông uổng công thế !!
Kết quả, cô buông tay , liền thấy đàn ông còn vững như thái sơn, nho nhã lịch thiệp, bỗng nhiên cúi xuống, nhẹ nhàng cởi chiếc giày bên trái cô bám , đó nhấc chân lên cởi nốt chiếc tất dính bùn, cứ thế... co một chân, nhảy lò cò từng bước về phía cửa xe.
Khương Tiểu Nhai: "..."
Cô theo bóng dáng chủ xe Rolls-Royce đang nhảy tưng tưng mất, đôi mắt đen láy hiện lên sự kinh ngạc tột độ.
Rồi cô sang tài xế đang vẻ mặt bình thản như quá quen thuộc với cảnh , cô kìm mà thốt lên đầy cảm thán: "Quý phái, quý phái, thực sự quá quý phái!"
Tài xế: "..."
Cố Nhượng vẫn nhảy xa, thấy câu đó thì khựng một nhịp, đó càng dứt khoát nhảy tiếp về phía xe.
Nhìn là yêu sạch sẽ, nhưng cũng thực sự là... chẳng màng gì đến hình tượng bản luôn!!
【Cạn lời! Anh cứ thế nhảy lò cò thật ?】
【Chị Ngốc: Sự quý phái bao giờ thời!】
【Tiểu thuyết nam chính sạch sẽ quá mức kiểu nha!! Trả nam chính ngôn tình cho !!】
【Nhìn mặt thì là cốt cách thần tiên, hành động thì đúng là... đại tiên luôn!!】
【Nói chắc tin, nhưng loại đàn ông trai giàu thế thường sở thích quái đản lắm. Cẩn thận nha mấy bà.】
【Sao nồng nặc mùi chua chát thế nhỉ, thấy trai xe sang là ghen tị hả.】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-113-cho-co-hoi-ma-khong-biet-tan-dung.html.]
【Anh lên hot search ! Chị em ơi xông lên! Trong ba phút nữa bộ thông tin về !】
【Muốn ăn vạ Chị Ngốc là xuống uống với Diêm Vương đấy hả?】
【Đột nhiên thấy mấy tiểu thịt tươi cũng chẳng cần vất vả debut gì, trực tiếp ăn vạ chị Ngốc là xong!!】
【Địa chỉ ở thế, cũng ăn vạ nè!】
Kênh chat minh chứng cho một chân lý: Đẹp trai thể cứu vãn tất cả!
Khương Tiểu Nhai bò khỏi đống bùn đất, đầu mảng sạt lở dừng , nhưng để đề phòng bất trắc, cô vẫn bảo tài xế gọi điện báo cảnh sát.
Tài xế Khương Tiểu Nhai bò từ vũng lầy, tông trúng mà vẫn một lòng lo cho , cảm động đến rơi nước mắt: "Cô đúng là bụng quá..."
Khương Tiểu Nhai phủi bùn dặn dò: "Nhớ bảo họ lúc dọn dẹp thì đào cái xe đạp của lên nhé, xe đạp công cộng mà trả là trừ tiền cọc đấy."
Tài xế: "..."
Sau khi tài xế gọi điện báo địa chỉ xong là chuyện của vài phút .
Người đàn ông xe vẫn nhắm nghiền mắt, hề cử động. Tài xế cũng chẳng đợi chủ nhân lên tiếng, tự giác lấy từ cốp xe một tấm t.h.ả.m lót sàn, trải lên ghế phụ mới mời Khương Tiểu Nhai .
Khương Tiểu Nhai dù rũ bớt bùn bên ngoài nhưng trông vẫn như một " bùn" chính hiệu, còn lem luốc hơn cả rừng.
Tài xế nhỏ giọng dặn cô đừng cử động lung tung, cũng đừng ngó xung quanh.
Ban đầu Khương Tiểu Nhai còn tưởng ông chủ của họ mặt mũi đáng sợ lắm nên sợ cô hoảng.
Tài xế mà tiếng lòng của cô chắc sẽ bảo: Có khi nào là vì một lý do ngược ...
Xe dừng bệnh viện, tài xế đưa cô trong, còn Cố Nhượng vì thiếu mất một chiếc giày nên đành xe đợi mang giày mới tới.
Sau khi các bước kiểm tra cơ bản, bác sĩ bảo cô xử lý sạch lớp bùn mới xét nghiệm chuyên sâu.
Tài xế xác định cô vết thương nào mới đưa cô đến khách sạn gần đó tắm rửa, một bộ quần áo sạch sẽ .
Khương Tiểu Nhai trông thì vẻ kiên cường, nhưng lúc bác sĩ hỏi vẫn thành thật khai báo là "đau nhứt khắp cả ".
Huhu, cô chỉ là mạnh mẽ thôi chứ cô cũng đau mà!
Bác sĩ khám một hồi nhưng chẳng tìm vết thương tổn thương nghiêm trọng nào, chỉ kết luận là phản ứng bình thường va chạm, cần viện truyền dịch để theo dõi thêm.
Tai Thiên Nhãn vẫn mở, cư dân mạng kết quả xong cũng sốc kém.
【Tông bay cả mà á?】
【Thế là cho chị cơ hội giàu .】
【Chị Ngốc ơi, cho chị cơ hội mà chị tận dụng gì cả.】
【Cứ tưởng cô gồng, hóa là thật.】
【Đau chứ, chấn thương nặng nhưng đau ê ẩm lắm, từng , nghỉ vài hôm là khỏi thôi.】
Lúc , Cố Nhượng một đôi giày da mới, bước xuống xe bệnh viện.
"Tiên sinh, là ngài về , liên hệ bên bảo hiểm xử lý ..." Tài xế đón ở hành lang, thận trọng bên cạnh.
Cố Nhượng bước lịch thiệp tiến phòng bệnh, khẽ gật đầu: "Ừm."
Trong lòng thực sự tò mò, cú tông mạnh thế mà cô nàng hề hấn gì?
Lần cuối cùng thấy ai đó mạng lớn như ...
Khương Tiểu Nhai một tật là cứ hễ chạm lưng xuống giường là buồn ngủ, thêm đang truyền dịch nên cô im thin thít.
Trong cơn mơ màng, cô thấy tiếng bước chân. Cô cố mướn đôi mắt nặng trĩu lên đang tiến gần.
Đập mắt cô đầu tiên là một đôi giày da đen bóng, chiếc quần tây ôm dáng, lên nữa là chân, là chân, vẫn là chân...
Quái lạ, chân dài dữ trời?