Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 109: Anh Tốt Nhất Đừng Có Khóc Đấy!

Cập nhật lúc: 2026-03-13 01:18:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cả đội: "..."

Khương Tiểu Nhai tức tối trợn mắt: "Làm gì chỗ nào để mà nhặt thứ chứ, cái liều mạng mới cướp từ tay bọn chúng đấy..."

Tình hình lúc đó, nếu cô kịp thời kích hoạt kỹ năng lái xe thì lẽ xanh cỏ từ lâu !

Sắc mặt nhóm Kình Thiên Phong trở nên vô cùng nghiêm trọng.

Không cần cũng cảnh của Khương Tiểu Nhai lúc như thế nào, chỉ kể thôi thấy rùng .

Thế nhưng, Kình Thiên Phong vẫn nhận điểm mấu chốt: "Sao cô thứ đó giấu xe?"

Khương Tiểu Nhai ư?

" cũng xe..." Chẳng qua là do Hệ thống nó cứ kêu tít tít thôi.

"Lúc đó chỉ định cướp đại một chiếc xe để chạy thoát , ai ngờ bọn chúng truy đuổi điên cuồng thế. nghĩ bụng chắc chắn cái xe vấn đề ."

Khương Tiểu Nhai bày vẻ mặt của một chuyên gia đầy mưu lược, cao thâm khó lường.

"..."

Kình Thiên Phong và Dư Thố chẳng tin , mà Khương Tiểu Nhai cũng chẳng thèm quan tâm.

Sau khi bàn giao vật phẩm xong xuôi, cô thẳng về phòng nghỉ. Việc cần nhất lúc là tắm rửa sạch sẽ ngủ một giấc cho hồn.

Trước khi , cô quên dặn dò Kình Thiên Phong thủ tục nhận thường và chuyển thẳng tài của cô

Kình Thiên Phong: "..."

Cả đội: "..."

Là những cán bộ nòng cốt trong ngành, các bạn đấy, họ ít khi ghen tị với ai.

Trừ phi đó là Khương Tiểu Nhai!

Còn ai đang sang chấn tâm lý thì họ .

chắc chắn là nhiều đồng cảm với họ.

Giang Ninh theo Kình Thiên Phong về văn phòng đội hình sự. Tận mắt thấy "hàng" chình ình bàn, hình mất năm phút. Mãi , mới ngẩng lên hỏi: "Cô ?"

Anh gặp cô, ngay bây giờ, lập tức!

"Cô hả? Đi ngủ ." Dư Thố bên cạnh lầm bầm đáp.

Giang Ninh: "..."

" , tiền thưởng bên phía các cũng nhớ đơn xin thưởng nhé." Kình Thiên Phong bồi thêm một câu. Đây là thù lao của Khương Tiểu Nhai, nào dám chậm trễ.

Giang Ninh: "..."

Sao bọn họ bình tĩnh quá ? Nhìn cái điệu bộ đúng là 'chuyện thường ở huyện' .

...

Trước khi xuống nghỉ ngơi, Khương Tiểu Nhai vẫn bật tai Thiên Nhãn lên để báo bình an với cư dân mạng và đạo diễn chương trình.

Biến mất suốt một ngày một đêm, thấy livestream mở , hàng tá ùa hỏi han xem bắt cóc thật .

Khương Tiểu Nhai tuy mệt rã rời nhưng vẫn cố giải thích qua loa tình hình.

"Lúc đó... cũng nhờ các cảnh sát giải cứu kịp thời, cảm ơn các nhiều lắm."

Cô khẳng định hề sứt mẻ miếng nào để yên tâm.

Tuy hết sự thật nhưng cô cũng chẳng dối, cô thật sự thương mà!

【Chị Ngốc mạng lớn hơn cả Na Tra nữa.】

【Nhờ cảnh sát thật hả? Tui tin nha.】

【Không tin là đúng , trong ngành bảo mấy hôm nay cảnh sát Lê Thành bận túi bụi, c.h.ế.t mấy mạng đấy. Nhìn cái bộ dạng chắc cổ lập công lớn .】

【Trời ơi!! Hóng quá, rốt cuộc là xảy chuyện gì thế!!】

cũng phong phanh vụ , mấy đứa buôn bắt Chị Ngốc c.h.ế.t hết .】

【C.h.ế.t kiểu gì?】

【Nghe xe cán c.h.ế.t, lái xe qua nghiền nát tụi nó, c.h.ế.t t.h.ả.m lắm.】

【Bọn buôn c.h.ế.t là đáng đời, ủng hộ!】

【Khương Tiểu Nhai g.i.ế.c hả? Vậy là .】

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-109-anh-tot-nhat-dung-co-khoc-day.html.]

【Đừng bậy, nếu thật thì cô còn đây livestream chắc? Cứ đợi thông báo chính thức .】

Lúc , Mộc Dịch Cẩn đang giường bệnh trắng toát, căn phòng yên tĩnh đến mức rõ cả tiếng dịch truyền nhỏ giọt.

Cánh cửa phòng bệnh đẩy , một thuộc hạ cung kính tiến gần giường bệnh, khẽ : "Thưa , Khương Tiểu Nhai mở livestream ."

Mộc Dịch Cẩn phụ nữ tươi tắn, rạng rỡ màn hình, đôi mày thanh tú khẽ động đậy, bờ môi mỏng đỏ thắm bật một tiếng hừ lạnh.

"Cô đang ở ?" Hắn nhắm mắt , giọng rõ vui buồn.

"Dạ... ở cục cảnh sát hình sự!"

Mộc Dịch Cẩn: "..."

"Chuyện tối qua tra rõ ?" Vừa trở về cuộc truy sát điên cuồng, việc đầu tiên là cho điều tra ngọn ngành.

"Đã rõ thưa ..." Tên thuộc hạ giải thích bộ sự việc, cuối cùng kết luận: "Trong sáu kẻ c.h.ế.t, một tên là tên cầm đầu phụ trách khu vực ."

Nói tóm , Mộc Dịch Cẩn vô tình tông c.h.ế.t của chúng, nên chúng mới điên cuồng đuổi c.h.é.m như .

"Người của ai?" Gương mặt Mộc Dịch Cẩn chút biến sắc.

chúng là ai, cũng chẳng mảy may hối hận.

Hối hận cái gì chứ?

Chúng truy sát , đứa cần hối hận chính là chúng mới đúng!!

Hắn tiễn chúng chầu ông bà thì thôi, trừ phi chúng tự sát .

"Hiện tại vẫn tra danh tính kẻ ạ." Tên thuộc hạ vội đáp, thêm: "Thưa , từ Thủ Đô đến ."

"Ai?" Lúc , gương mặt bình thản của Mộc Dịch Cẩn mới chút phản ứng.

Chưa kịp đợi câu trả lời, tiếng gõ cửa vang lên.

Sắc mặt Mộc Dịch Cẩn sa sầm xuống.

Cánh cửa đẩy một cách dễ dàng dù sự đồng ý. Tiếng bước chân đều đặn, nhịp nhàng sàn nhà gợi liên tưởng đến những bản nhạc cổ điển, mang một vẻ thanh cao bất biến.

Mộc Dịch Cẩn ngước mắt .

Ánh sáng trong phòng tối, đàn ông đó dáng cao lớn, ngược sáng khiến gương mặt ẩn khuất trong bóng tối. Bộ âu phục cắt may mỹ, chỉ cần đó thôi cũng toát vẻ quyền quý, sang trọng khiến vô thức thần phục.

"Ngũ gia!" Tên thuộc hạ bên giường run rẩy cúi đầu chào.

Ánh mắt đàn ông rơi Mộc Dịch Cẩn. Dù rõ biểu cảm, nhưng Mộc Dịch Cẩn đoán chắc gã đang .

Cười cái gì? Đồ biến thái.

"Sao, đến để hỏi tội ?" Mộc Dịch Cẩn phá hỏng chuyện của gã, nhưng chẳng hề sợ hãi.

"Làm thế , chỉ đến để quan tâm xem đứa cháu yêu quý của c.h.ế.t thôi." Giọng trầm ấm vang lên, xen lẫn chút giễu cợt m.á.u lạnh.

"Để chú thất vọng ." Mộc Dịch Cẩn cũng chẳng , buông lời mỉa mai .

"Trên thế giới , thể khiến thất vọng vẫn xuất hiện ." Người đàn ông thản nhiên đáp.

"Thế ? Khương Tiểu Nhai tính ?" Mộc Dịch Cẩn khẩy.

Người nhà họ Mộc ai cũng tự cao tự đại, về điểm , và vị đây khá giống .

Giữa gian yên tĩnh, một giọng trầm đục đầy sức hút vang lên: "Cô là cái thá gì."

"Ồ, chú đích tới đây?" Mộc Dịch Cẩn nhạt, lười biếng nhắm mắt nhưng đôi mày vẫn nhíu c.h.ặ.t.

Cuộc đào thoát đêm qua suýt chút nữa lấy mạng .

Nghĩ đến phụ nữ nhẫn tâm bỏ mặc , sắc mặt Mộc Dịch Cẩn thoáng chút khó coi.

"Chậc..." Người đàn ông vẻ mất kiên nhẫn, lạnh lùng để một câu: " quan tâm đến việc bao giờ c.h.ế.t hơn đấy."

Mộc Dịch Cẩn im lặng đáp. Giọng mang theo ý ngày càng đậm: "Tuy nhiên, cô đúng là khiến ngạc nhiên đấy."

"Kình Thiên Phong nhắm , tất cả đều cảm ơn cô đấy nhé."

Mộc Dịch Cẩn mở mắt , chằm chằm bóng tối, gằn: "Chú nhất hãy cứ mãi giữ phẩm giá như thế , đừng ."

Hai chữ cuối cùng chứa đựng đầy sự mong chờ đầy ác ý.

...

Lại về Khương Tiểu Nhai, cô ngủ chẳng ngon giấc chút nào.

Trong mơ là tiếng s.ú.n.g, cô chạy c.h.ử.i bới lung tung, c.h.ử.i cái tên " quả tạ" Mộc Dịch Cẩn, c.h.ử.i cái Hệ thống nợ đời.

Chửi đến mức khô cả cổ mới giật tỉnh giấc.

Loading...