Livestream Nhặt Rác, Tôi Thành Khách Quen Của Đồn Cảnh Sát - Chương 107: Người Làm Vẻ Vang, Kẻ Bị Vả Mặt
Cập nhật lúc: 2026-03-13 01:17:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kình Thiên Phong thốt một câu kinh điển mà cảnh sát đều dùng khi phá án: "Đội trưởng Giang, cùng chúng một chuyến nhé."
Ai mà hiểu cảm giác của lúc chứ. Khương Tiểu Nhai đúng là mát mặt quá mà!!
Trong khi đó, Giang Ninh với vóc dáng cao ráo đang chôn chân tại chỗ, bất động như tượng.
Đám cấp bên đồng loạt đưa tay bịt miệng, vị đội trưởng của bằng ánh mắt cực kỳ phức tạp.
Cú "vả mặt" đến nhanh như một cơn lốc, Đội trưởng Giang chạy cũng kịp thoát khỏi vòng xoáy của nó.
Kình Thiên Phong vỗ vỗ vai Giang Ninh, kéo một mạch: "Đi thôi, cùng gặp quý nhân của đội hình sự... Ồ, giờ cũng là quý nhân của đội phòng chống ma túy các đấy."
...
Lại về Khương Tiểu Nhai, cô lái xe chạy thục mạng suốt cả quãng đường, chính cô cũng chẳng dạt đến phương trời nào. Cho đến khi xe hết xăng, cô mới đành bỏ xe bộ.
Trước khi , nhớ đến lời cảnh báo của Hệ thống, cô mở cốp xe lục lọi. Sau khi lật tung thứ, ánh mắt cô dừng ở một cái ghế đôn sofa nhỏ. Cô rút d.a.o găm , dứt khoát rạch một đường, quả nhiên lôi từ bên trong một bọc đen.
Từ lúc bắt cóc buổi sáng, đến khi Mộc Dịch Cẩn cướp xe tông c.h.ế.t , cuộc truy sát kinh hoàng, Khương Tiểu Nhai chỉ mải chạy trốn, lúc gọi cho Kình Thiên Phong cũng kịp gì nhiều.
Thực tế thì Kình Thiên Phong, Giang Ninh và cả Mộc Dịch Cẩn kịp nhận ai nhắm , đều đoán đám sát thủ là của tổ chức ma túy.
Khương Tiểu Nhai, chẳng ai tiết lộ thông tin gì, điều đó.
Vì , khi chạm bọc đen và thấy cảm giác cứng cáp, mắt cô nàng sáng rực lên.
Tiền dày đến mức là mà thể cứng như nha!
nghĩ , tiền rõ nguồn gốc thì đút túi, mà mục tiêu của Hệ thống là kiếm tiền chân chính, nên chắc tiền mặt .
Khương Tiểu Nhai kịp đoán tiếp thì tay nhanh hơn não, xoẹt xoẹt x.é to.ạc lớp băng dính.
Giây phút thấy thứ bên trong, bộ não vốn mấy linh hoạt của cô lập tức rơi trạng thái... khởi động .
Chỉ trong một giây, chân tay cô bủn rủn, suýt chút nữa ngã khuỵu xuống đất.
Đầu óc cô hiện lên hình ảnh những kẻ cầm s.ú.n.g truy sát đến tận cùng lúc nãy.
Cô cứ tưởng đám hung thủ tàn ác đó nhắm cái tên nguy hiểm Mộc Dịch Cẩn. Ai mà ngờ ...
mà đúng nha, tối qua cô lấy đồ của họ , họ cứ đuổi theo buông ?
Khương Tiểu Nhai vận hành bộ não một vòng mới nhớ , trong sáu kẻ Mộc Dịch Cẩn tông c.h.ế.t, một tên trông... chẳng giống lành gì, cực kỳ khả năng là đồng bọn, thậm chí là cấp cao của chúng.
Suy luận như thì chuyện đều hợp lý .
Vì Mộc Dịch Cẩn tông c.h.ế.t của chúng nên hai mới truy sát thê t.h.ả.m thế .
Vậy nên... chung quy vẫn là tại cái tay " quả tạ" Mộc Dịch Cẩn !!
Khương Tiểu Nhai gói ghém món đồ , nhét sâu ba lô, dám nán lâu.
Giữa nơi đồng m.ô.n.g quạnh, dù thấy nhà dân cô cũng dám vì sợ mang họa cho khác.
Cô đ.â.m đầu rừng, điện thoại hết pin sập nguồn, tai Thiên Nhãn cũng dám bật bừa bãi. Cô chỉ đành tìm chỗ nghỉ chân qua đêm, dù trời đổ mưa nhỏ, cô vẫn c.ắ.n răng trốn trong một ngôi miếu thổ địa xập xệ cho đến sáng sớm.
Khi trời hửng sáng, cô mới tìm chỗ sạc điện thoại. Vừa mệt buồn ngủ, việc đầu tiên cô khi máy lên nguồn là gọi ngay cho Kình Thiên Phong.
Lúc , nhóm của Kình Thiên Phong đang đau đầu cái định vị cứ nhảy loạn xạ bản đồ do can thiệp kỹ thuật. chuyện gì cũng hai mặt, họ tìm thấy cô thì kẻ thù cũng mù tịt.
Khi tiếng chuông điện thoại vang lên, đối với Kình Thiên Phong, nó chẳng khác nào thiên đường.
Nhìn thấy dãy đang nhảy múa màn hình, tim đập thình thịch liên hồi.
Giây phút đó mới hiểu : Té thứ tim loạn nhịp chỉ tình yêu, mà còn ... tin báo án!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/livestream-nhat-rac-toi-thanh-khach-quen-cua-don-canh-sat/chuong-107-nguoi-lam-ve-vang-ke-bi-va-mat.html.]
Dư Thố và những khác cũng vội vàng xúm , đến cả lính lái xe cũng tấp vội lề đường để ngóng.
"Đội trưởng Kình, điện thoại của Khương Tiểu Nhai!" Dư Thố cùng mấy khác đồng thanh hét lên.
Kình Thiên Phong: "..."
Anh mù cũng điếc, cần to như thế .
"Ai gọi cơ?" Một lính ở xa chen , ngơ ngác hỏi vọng .
"Chị Nhai của chú chứ ai!" Dư Thố gào lên hết cỡ.
Mọi : "..."
Kình Thiên Phong: "..."
Thì trong điếc thật.
Ngón tay Kình Thiên Phong nhanh nhẹn trượt nút .
"Alo!"
Anh nín thở, chỉ sợ đầu dây bên vang lên một giọng mong .
Thế nhưng, vạn vật đời đều định , và cái sự "bá đạo" của đại lão thì mãi là chân lý. Đại lão một đêm bôn ba, ngày trở về chỉ những tiếng ngáp dài liên miên vì thiếu ngủ.
"A... oáp... Các đang ở thế? Sao giờ vẫn tìm thấy ? Rốt cuộc các ăn hả, nghiệp vụ kém thế , buồn ngủ sắp c.h.ế.t đây , oáp..."
Khương Tiểu Nhai đón ánh nắng bình minh rực rỡ, đôi mắt vì thiếu ngủ mà cứ díp , chỉ tìm ngay một chỗ nào đó vật đ.á.n.h một giấc.
Nếu là bình thường thì thôi, nhưng cứ nghĩ đến cái củ khoai lang bỏng tay trong ba lô, cơn buồn ngủ của cô vơi một nửa.
Kình Thiên Phong, Dư Thố và mấy em thấy giọng trong trẻo, lanh lảnh của cô, chẳng hiểu tảng đá trong lòng bấy lâu nay bỗng chốc trút bỏ, nhẹ nhõm vô cùng.
"Khương Tiểu Nhai..." Dư Thố chen chúc bên cạnh Kình Thiên Phong, tranh phần .
Anh chợt thấy cổ họng nghẹn , giọng chút run run vững: "Mẹ kiếp, cuối cùng cô cũng chịu mở máy ! Cô bọn tìm cô đến phát điên ? Cô đang ở , tìm cái gì mốc , bọn qua ngay đây."
Khương Tiểu Nhai thấy giọng mũi của , im lặng vài giây mới đáp: " đang ở một nơi tên là thôi Lâu. Ở cổng thôi dựng một cái bia đá ghi chữ thôn Lâu . đang trốn trong đường mòn, dám ngoài , các lẹ lẹ cái chân lên!"
Cô thôi mượn sạc pin một lúc là chuồn ngay, chỉ sợ đám trong bóng tối theo dấu vết tìm đến đây.
Kình Thiên Phong yên tâm dặn dò thêm: "Cô đang nhắm đấy, nhớ trốn cho kỹ, bọn tới ngay."
"..."
Khương Tiểu Nhai cúp máy, xổm trong bụi cỏ, ngậm một cọng cỏ khô thở hắt một .
Cái vòng lẩn quẩn mỗi ngày mở mắt là thấy chạy nạn thế bao giờ mới kết thúc đây?
Cái Hệ thống rõ ràng là hệ thống kiếm tiền mà, cô thể việc khác để giàu mà, nhất thiết chọn con đường "tự sát" thế chứ.
Cô gào thét trong lòng nửa ngày, định dùng lời lẽ ngọt ngào để đưa Hệ thống "chính đạo", nhưng cái thứ trời đ.á.n.h vẫn im lặng tiếng, chẳng thèm hếch mũi lấy một cái.
là... gỗ mục thể chạm!
là tổ tiên hiển linh mà!!!
Nửa tiếng .
Khương Tiểu Nhai nhận điện thoại của Dư Thố liền phi từ bụi cỏ .
Nhìn thấy biển xe quen thuộc, cô nhanh như cắt mở cửa nhảy tót lên xe. Trên chiếc xe chật ních , ai nấy thấy cô cũng đều mang vẻ mặt kinh ngạc tột độ.
Cũng thôi, kinh ngạc cơ chứ?