Livestream Đoán Mệnh, Tích Lũy Công Đức - Chương 543: Thôi hồng

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-28 16:00:35
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cơ mặt Ngô Thiên Vũ méo mó trong giây lát:

“Chỉ cần thấy đôi mắt đó, cháu sẽ sợ hãi nữa, cháu thể một con thực sự. Lúc bà ngã xuống, cháu vui sướng vô cùng. Bà sẽ bao giờ mặt cháu nữa sẽ tự tát mặt nữa, cháu cũng cần bản kiểm điểm, ăn những món cháu thích nữa. Những việc đây thể , thời gian qua cháu hết một lượt. Ngồi quán net, chơi game, uống rượu, quen bạn gái...”

Mặt Từ Chính Nghiệp đen .

“Đó là cháu mua dâm.”

“Sao cũng .”

Ngô Thiên Vũ bày vẻ mặt bất cần đời:

“Làm một tự do, thực sự quá vui sướng. Trên thế giới bao điều , hơn hai mươi năm qua cháu từng trải nghiệm. Chỉ tiếc là cháu còn chơi đủ các chú bắt .”

Từ Chính Nghiệp : “Cháu lừa học, kết quả cầm tiền ăn chơi đàng điếm khắp nơi, Thiên Vũ...”

“Cậu.”

Ngô Thiên Vũ ngắt lời giáo huấn của ông : “Cháu cháu lải nhải hơn hai mươi năm , bây giờ cháu sắp c.h.ế.t , hãy đại từ đại bi, tha cho cháu .”

Từ Chính Nghiệp cứng họng.

Ông đứa cháu trai từ nhỏ khiến ông tự hào, lời trách móc cuối cùng cũng nuốt xuống.

“Cậu sẽ thuê luật sư cho cháu, lẽ đến mức...”

“Không cần.”

Ngô Thiên Vũ ngắt lời ông :

“Mẹ cháu là do cháu g.i.ế.c, lúc p.h.â.n x.á.c cháu cũng tỉnh táo, cháu mưu đồ lừa tiền của , ngay cả vé máy bay cũng đặt , cháu còn giả giấy tờ tùy . Những điều cháu đều nhận nhưng cháu hối hận. Cho dù bây giờ cháu sống , mặt cháu, cháu vẫn sẽ nhân lúc bà ... g.i.ế.c c.h.ế.t bà .”

Ba chữ cuối cùng, nhẹ tênh như thể thái rau .

“Đừng cố cứu cháu, cháu cần. Cháu sớm mất tư cách một bình thường , thả một kẻ tâm lý bình thường ngoài sẽ gây hại cho xã hội đấy.”

Cậu còn : “Xin , đây lừa . Căn nhà của cháu còn đáng giá chút tiền, bán nó , dùng để trả nợ chắc vẫn đủ.”

Cổ họng Từ Chính Nghiệp nghẹn , môi mấp máy.

Sự việc đến nước , gì cũng muộn .

Cái c.h.ế.t, đối với một cũng là một sự giải thoát.

...

Vụ án con g.i.ế.c phanh phui dấy lên một làn sóng dư luận mạng.

Cách giáo d.ụ.c kiểu Hoa Quốc lôi m.ổ x.ẻ.

Phụ tính kiểm soát mạnh, ép con cái đến mức trầm cảm tự sát là chuyện thường thấy, các chuyên gia cũng kêu gọi sự giao tiếp và thấu hiểu trong mối quan hệ cha con cái là quan trọng nhưng chẳng mấy ai để tâm.

Thế hệ hoặc trải qua chiến tranh, hoặc trải qua thiên tai, sống sót là may mắn, bản tâm lý cũng những tổn thương nhất định.

Mấy chục năm nay đất nước phát triển quá nhanh, tư tưởng tinh thần của thế hệ theo kịp, ít nhiều vẫn còn sót những tư tưởng cổ hủ nào đó.

Ví dụ như uy quyền của cha thể khiêu khích, cãi lời cha , lời cha . Phải nhớ những khổ cực của cha hồi nhỏ, .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/livestream-doan-menh-tich-luy-cong-duc/chuong-543-thoi-hong.html.]

Rất nhiều cha thậm chí còn nhận đang PUA con cái.

Bởi vì họ cũng lớn lên như .

Họ chẳng vẫn sống đấy ? Sao trẻ con bây giờ trầm cảm chứ?

Cho nên mạng đối với vụ án Ngô Thiên Vũ g.i.ế.c chia hai phe.

thông cảm cho .

Đứa trẻ từ nhỏ áp bức tư tưởng và nhân cách độc lập, tâm lý bình thường, đè nén lâu ngày, phản kháng kẻ gây tội ác cũng là điều dễ hiểu.

Nhiều hơn thì mắng .

Lòng lang sói, vong ân bội nghĩa.

Ra tay tàn độc với cả ruột còn p.h.â.n x.á.c, chứng tỏ bản chất xa .

Bản Ngô Thiên Vũ đối với những điều quan tâm thậm chí dửng dưng.

Do tình tiết vụ án nghiêm trọng, hơn nữa bản hề ý hối cải, cuối cùng tuyên án t.ử hình.

Nỗi vui buồn của con giống .

công thành danh toại g.i.ế.c tù, nghiệp đại học vinh quy bái tổ.

Ngôi làng nghèo khó lạc hậu giản dị mộc mạc, mặt dân đều tràn ngập nụ , nhiệt liệt chào đón sinh viên đại học duy nhất của làng họ... Thôi Hồng.

Thịt gác bếp chuẩn cho Tết bày lên bàn, gà mái già đang đẻ trứng trong nhà cũng g.i.ế.c thịt, hầm một nồi canh gà thơm phức, đầu làng còn treo băng rôn.

Còn vui hơn cả đám cưới.

Trưởng thôn đến híp cả mắt, ân cần với Thôi Hồng:

“Tiểu Hồng từ nhỏ bác thấy cháu là đứa thông minh. Năm xưa cha cháu mất sớm, trong làng mỗi nhà một miếng cơm nuôi cháu lớn, cuối cùng cũng tiền đồ còn báo đáp, trong lòng đều vui mừng lắm, cháu cũng coi là con gái của cả làng chúng . Sau , đều hưởng phúc cùng cháu .”

Thôi Hồng rót rượu cho ông :

“Lúc đó cháu còn nhỏ, hiểu chuyện gì, may nhờ bác chăm sóc, giúp cháu lo liệu hậu sự cho cha , kêu gọi dân làng cho cháu ăn cơm trăm nhà, nếu cũng cháu của ngày hôm nay. Từ nhỏ thầy cô dạy, ơn, cháu đều nhớ cả.”

Những khác cũng ha hả hỏi: “Có bạn trai ?”

“Chưa ạ.”

Thôi Hồng rót rượu cho hỏi:

“Chẳng là về đưa cùng giàu ? Lấy thời gian yêu đương? Đợi thôn giàu lên , các các chị cũng thể tìm đối tượng . Bạn học của em nhiều lắm, độc ít . Đến lúc đó chúng mở cái nông trại vui vẻ, em dẫn họ đến du lịch, kiếm tiền lập gia đình cả hai đều lỡ.”

Lời thích , ai nấy tươi như hoa.

Thôi Hồng giữa các bàn tiệc, ngừng cảm ơn công ơn dưỡng d.ụ.c của , đối với những ánh mắt mờ ám và hành động động tay động chân lợi dụng cô đều như thấy.

Trên mặt cô , trong lòng lạnh lẽo như băng.

Nếu kỹ mắt cô sẽ thấy đằng ánh mắt ý đó là sát ý hủy diệt tất cả.

Trời dần tối, tiệc rượu cũng đến hồi kết.

kêu đau bụng, ngay đó từng một ngã xuống.

Loading...