Dương Hàn đến ngày hôm mới chuyện ông bà ngoại bệnh, tranh thủ giờ nghỉ trưa xách giỏ hoa quả đến bệnh viện, kết quả họ Ngô Chí Bằng châm chọc một trận.
“Ồ, bận rộn cuối cùng cũng thời gian còn tưởng bận rộn chuyện cưới xin, bỏ mặc chuyện đời chứ.”
Dương Hàn để ý đến , thậm chí ngay cả ruột cũng thèm lấy một cái, tự đặt giỏ hoa quả sang một bên, với ông bà ngoại:
“Công ty của Duyệt Duyệt ở xa quá, đến , nhờ cháu mua chút t.h.u.ố.c bổ biếu hai . Hai nghỉ ngơi cho khỏe, chiều cháu còn , cháu về đây.”
“Tiểu Hàn.”
Bà ngoại nắm lấy tay .
Dương Hàn mím môi, gì.
Ngô Phương nhịn : “Bà ngoại gọi mày đấy mày điếc ?”
Ánh mắt Dương Hàn lập tức lạnh xuống: “Chẳng , bà mù điếc, thế mới đúng là con ruột.”
Ngô Phương dám tin, giận dữ :
“Mày thái độ gì đấy? Có ai chuyện với lớn như mày ? Không thể thống gì, yêu đương mụ mị cả đầu óc, mày với Trịnh Duyệt, nhà tao cần nó giả tạo lấy lòng, mối hôn sự tao đồng ý...”
“Không cần bà đồng ý.”
Dương Hàn coi như thấu bộ mặt thật của , giọng điệu càng thêm lạnh lùng.
“ là trưởng thành, nhân cách độc lập, quyền quyết định cuộc đời , cần quyền giám hộ nữa. Muốn kết hôn với ai là chuyện của . Giống như bà năm xưa...”
Ánh mắt quét qua Ngô Chí Bằng, nuốt nửa câu trong.
Phòng bệnh phòng riêng còn bệnh nhân và nhà khác. Anh thì chẳng quan tâm chuyện trong nhà lộ ngoài , dù cũng ầm ĩ mạng nhưng cũng cãi với họ ở đây.
Sắc mặt Ngô Phương khó coi định nổi giận, bà ngắt lời.
“Đủ .”
Mẹ Ngô dùng ánh mắt ngăn cản bà hòa nhã với Dương Hàn:
“Tiểu Hàn, cháu tính tình nóng nảy thế thôi, khẩu xà tâm phật mà. Tiểu Duyệt bà cũng thích định ngày cưới ? Chụp ảnh cưới ? Bên nhà gái thách cưới bao nhiêu? Cháu mua nhà còn tiền ? Bà và ông ngoại cháu còn chút tiền tiết kiệm, cháu cứ cầm lấy mà lo liệu, đừng để Tiểu Duyệt chịu thiệt thòi. Sau đều là một nhà, hiểu lầm gì là . Cháu từ nhỏ hiểu chuyện nhất, con liền tâm, gì thù hận qua đêm?”
Gừng càng già càng cay, bà cụ cho dù là bắt cóc đạo đức cũng là chân tình, hơn nữa lời êm tai.
Dương Hàn đối với ông bà ngoại thực ý kiến gì, già đại khái đều như , cháu nội và cháu ngoại luôn sự khác biệt. Anh họ là nhà họ Ngô, họ Dương.
Ông bà ngoại tự nhiên sẽ thiên vị họ hơn, cảm thấy gì nhiều. Ít nhất ông bà ngoại ngày ngày lải nhải bắt giúp đỡ họ, chỉ tay năm ngón cuộc sống của .
Nói một câu, khá ranh giới.
Sắc mặt Ngô Chí Bằng đổi.
Lão già tiền cho thiên vị ngoài họ.
Giọng điệu Dương Hàn dịu một chút: “Không cần bà ngoại, cháu mới nhận tiền thưởng cuối năm, đủ tiền sính lễ ạ.”
Sắc mặt Ngô Chí Bằng càng khó coi hơn.
Lần là ghen tị.
Dương Hàn nghiệp trường danh tiếng, lúc thực tập lương năm sáu ngàn, bao lâu thăng chức tăng lương. Mới ba năm tự mua nhà, sắp tới còn kết hôn tốn một khoản lớn.
Giàu như , mỗi tháng chỉ chịu cho một ngàn tiền sinh hoạt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/livestream-doan-menh-tich-luy-cong-duc/chuong-532-me-anh-dinh-tong-anh-vao-benh-vien-tam-than.html.]
là đồ keo kiệt.
Bây giờ đến một ngàn cũng chịu cho nữa.
Đồ sói mắt trắng vô ơn bạc nghĩa.
Mẹ Ngô hài lòng: “Tốt, Tiểu Hàn nhà tiền đồ.”
Bà dừng một chút liếc Ngô Chí Bằng sắc mặt xanh mét:
“Anh họ cháu một nuôi hai đứa con, áp lực lớn, chân cẳng cháu , bây giờ mợ cháu ... Haizz cũng tại bà. Lần viện, bà cũng nghĩ thông suốt , con cháu tự phúc của con cháu, bà sẽ xen chuyện của đám trẻ nữa. Mợ cháu chịu uất ức, trong lòng giận là đúng. Cậu cháu khốn nạn, bà cũng mắng nó . họ cháu vô tội, hai đứa nhỏ còn nhỏ, do một tay mợ cháu nuôi lớn, nhất định sẽ hiếu thuận với nó. Anh họ cháu là đứa ngốc nhất, ăn , cháu thể bớt chút thời gian, cùng họ khuyên mợ cháu . Gia hòa vạn sự hưng, bà từng tuổi , thực sự thấy đám con cháu các cháu ầm ĩ chuyện ly hôn chia nhà, trong lòng bà khó chịu.”
Bà xong, nước mắt chực trào.
Ngô Phương vội vàng chạy tới an ủi nhịn trừng mắt Dương Hàn.
Dương Hàn hề lay động.
Anh , bà ngoại đang đ.á.n.h bài tình cảm với , kẻ ác .
Anh chỉ thấy nực .
Lúc chê sinh con, hắt hủi đủ đường. Bây giờ tấm màn che đậy xé toạc, mợ chịu nhẫn nhịn nữa, bọn họ bắt đầu hoảng.
Nói nhiều như , chẳng qua chỉ là tiếc rẻ một bảo mẫu miễn phí còn bù tiền mà thôi.
Cùng là nạn nhân, sẽ tòng phạm cho kẻ gây hại.
“Chuyện của lớn, phận con cháu dám xen ? Tính tình mợ quyết tâm ly hôn, chắc hẳn suy nghĩ kỹ càng . họ con, hiếu thuận với mợ quả thực là điều nên .”
Mẹ Ngô ngờ đến nước , đứa cháu ngoại vốn hiếu thuận lời vẫn hề lay động, trong lòng cũng chút vui.
Ngô Phương giữ bình tĩnh: “Bây giờ mày đến lời bà ngoại mày cũng nữa ?”
Trong mắt Dương Hàn thoáng qua vẻ mất kiên nhẫn, đợi bà hết cắt ngang: “Năm xưa lúc bà kết hôn với bố cho ông còn một đứa con trai ?”
Sự hóng hớt trong mắt những khác trong phòng bệnh sắp tràn ngoài .
Thời buổi chuyện mới lạ gì cũng thể lan truyền mạng, livestream của Bộ Vi hot như , trong một bệnh viện kiểu gì cũng vài là fan của cô, thấy gương mặt quen thuộc của Dương Hàn là nhận ngay.
Dưa trong phòng livestream ăn xong, ngoài đời thực tất nhiên ăn cho .
Ngô Phương ngờ con trai vạch trần mặt , kinh ngạc hổ tức giận:
“Người đều con trai chỉ đồng cảm với bố, đây tao tin, hôm nay coi như mở mang tầm mắt . Nuôi mày hơn hai mươi năm, bây giờ mày đủ lông đủ cánh nhớ đến việc minh oan cho bố mày. Sao, mày còn đến mộ ông cáo trạng, đòi cắt đứt quan hệ với tao ?”
Chưa bao giờ Dương Hàn cảm thấy ngang ngược vô lý, đổi trắng đen như lúc .
“Căn nhà bà đang ở hiện tại là do đơn vị bố phân, năm xưa ông t.a.i n.ạ.n qua đời, ba mươi vạn tiền bồi thường bà đưa cho họ bao nhiêu, tính toán. bố mất nhiều năm, nếu bà còn chút lương tâm thì nên ông như .”
Ngô Phương như tát thẳng mặt, mặt nóng ran đau rát.
Trong phòng bệnh vang lên tiếng xì xào bàn tán.
Bà quả thực quá đáng, thiên vị con trai lớn, bóc lột con trai nhỏ, ngay cả c.h.ế.t cũng lôi .
Bảo con trai út lạnh lòng.
Dương Hàn xong những lời đó liền bỏ .
Ánh mắt Ngô Chí Bằng âm u như g.i.ế.c .