Livestream Đoán Mệnh, Tích Lũy Công Đức - Chương 508: Mẹ con thành thù

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-09 10:39:26
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lời tiếng , đủ để g.i.ế.c c.h.ế.t một phụ nữ ruồng bỏ.

Lúc tuyệt vọng nhất, Tào Ngải Ngọc thậm chí từng nghĩ đến cái c.h.ế.t.

Được một bụng cứu sống.

C.h.ế.t t.ử tế bằng sống lay lắt.

, rõ ràng của bà, tại c.h.ế.t?

ép buộc đẩy một cuộc hôn nhân tồi tệ.

Đứa bé giữ .

Là may mắn.

Con của kẻ cưỡng h.i.ế.p, vốn nên đến thế giới .

Sau khi kết hôn đàn ông bộc lộ bản chất, bạo hành gia đình là chuyện thường ngày.

lượt mất năm đứa con.

Mãi đến hơn ba mươi tuổi, mới Lương Kiến Quốc.

Lúc đó bà cuộc sống vùi dập đến mức còn hy vọng, những ngày tháng gần như thể thấy điểm cuối. Trong tuyệt cảnh kỳ lạ nảy sinh sự cộng hưởng với cốt nhục của .

Mẹ và em trai đều tính kế đ.â.m lưng bà.

Chỉ đứa trẻ là m.á.u mủ duy nhất của bà đời .

Sau đó chồng bà c.h.ế.t.

Bà cuối cùng cũng thể thoát khỏi gông cùm hôn nhân, mang theo con trai về thành phố, sự giúp đỡ của bạn bè tìm công việc kế toán.

Cuộc sống dần dần lên.

Con trai cũng vì trải nghiệm hồi nhỏ, hiếu thuận và dựa dẫm bà.

Quãng thời gian như ác mộng đó, cuối cùng cũng qua.

Bụi trần lắng xuống.

Nào ngờ, nhiều năm .

thiết nhất của phản bội.

“Hồi nhỏ ba con đ.á.n.h, con còn che chở cho , bây giờ bắt đầu nhớ đến tình m.á.u mủ ông cho con .”

Hoàn quên mất, mang nặng đẻ đau, nuôi nấng con khôn lớn .

Sắc mặt Lương Kiến Quốc cứng , đó :

“Con về phía , đây là dạy con. Hơn nữa, ông cũng là ba con, nghĩa t.ử là nghĩa tận, con con, chẳng lẽ còn ông ở dương gian ? Con nhà họ Lương chẳng thứ lành gì, đây chẳng cũng qua với họ ? cũng là em ruột của , em họ cũng chẳng thù oán gì với chúng . Mẹ canh cánh chuyện năm xưa đến mấy cũng nên giận cá c.h.é.m thớt lên đầu em họ.”

Tào Ngải Ngọc lạnh.

Mẹ bà thiên vị, em trai bà là kẻ hưởng lợi, càng cần nhắc đến những chuyện . Bà cầm d.a.o đ.â.m c.h.ế.t nó là vì vì loại cặn bã như mà hy sinh bản .

Không đáng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/livestream-doan-menh-tich-luy-cong-duc/chuong-508-me-con-thanh-thu.html.]

Tiếc là thằng em trai vong ân bội nghĩa của bà dù cướp công việc của bà, sống cũng chẳng gì.

Kết hôn bốn , vợ đầu năng lực mạnh, coi trọng cái loại đàn ông bám váy vô dụng như nó, mang theo con gái ly hôn mất, bây giờ sống ở nước ngoài .

Người thứ hai khinh thường việc nó tính kế chị gái ruột, cộng thêm chồng ngày nào cũng gây sự cũng ly hôn.

Người thứ ba tính tình mềm yếu nhưng lúc m.a.n.g t.h.a.i bắt quả tang nó ngoại tình, khi sảy t.h.a.i thì c.h.ế.t tâm ly hôn.

Đến tuổi trung niên, đành ‘tạm bợ’ sống qua ngày với một phụ nữ chân tay lành lặn, thực nhỏ hơn nó hơn mười tuổi, nó chiếm hời còn cảm thấy uất ức.

Hơn bốn mươi tuổi, cuối cùng mới cha nữa.

vợ nó ở cữ , chồng hành hạ sinh đủ thứ bệnh, sớm.

Đứa trẻ đầy năm tuổi, bà nội chăm sóc từ nhỏ qua đời, cha ruột là kẻ đáng tin cậy, tính tình nuôi dạy lệch lạc cũng là lẽ thường tình.

Bây giờ còn dám cấu kết với khác, hãm hại con gái nhà lành.

“Bây giờ chỉ hối hận, lúc đầu giận cá c.h.é.m thớt lên đầu con, sinh đứa con bất hiếu táng tận lương tâm như con.”

Lương Kiến Quốc ngạc nhiên.

Mẹ giờ luôn chăm sóc chu đáo, nỡ nặng lời nào. Cho dù việc của khiến bà tức giận, Lương Kiến Quốc cũng bao giờ nghĩ bà sẽ những lời ‘cay nghiệt’ như .

Tào Ngải Ngọc đứa con trai hỏng , dạy dỗ nữa.

Đau lòng là điều tất yếu.

hơn sáu mươi tuổi , khó chút, nửa bàn chân bước quan tài còn sống mấy năm cũng , hà tất lãng phí sức lực vì những đáng?

Bà còn nên thấy may mắn, khi Lương Kiến Quốc gây họa lớn hơn phát hiện bộ mặt thật của .

“Mẹ thù oán gì với con trai nó nhưng cũng qua . Con coi trọng mối quan hệ họ hàng như , duy trì thì dựa bản lĩnh của , tuổi còn trẻ đừng vội vàng ăn bám .”

Sau cơn đau thấu tim gan, Tào Ngải Ngọc dần bình tĩnh , tiếp tục : “Mẹ với dì Từ của con , chuyện công việc đừng hòng.”

Lương Kiến Quốc bật dậy, cao giọng: “Mẹ, thế là đẩy con chỗ bất nhân bất nghĩa.”

Vẻ mặt Tào Ngải Ngọc thản nhiên. “Cái nhân nghĩa mà con , chính là dựa thủ đoạn bất chính, lừa gạt dụ dỗ cưỡng bức một cô gái , giống như cha con, ?”

Lương Kiến Quốc ngờ bà cả chuyện , mặt lập tức lộ vẻ chột và khó xử khi vạch trần.

Hắn há miệng định phủ nhận Tào Ngải Ngọc ngắt lời.

“Thừa nhận quan trọng, dù bây giờ cả mạng xã hội đều , con nếu tù thì an phận chút . Mẹ về già còn mắng là của tội phạm cải tạo lao động.”

Mặt Lương Kiến Quốc cắt còn giọt m.á.u. “Mẹ, cái gì? Con là con trai ruột của , mà một lòng hướng về ngoài để đối phó với con?”

Lúc nãy luôn miệng em họ họ hàng, từng nghĩ đến cũng là vì ngoài mà đ.â.m tim ?

Tào Ngải Ngọc biện giải cũng lười giáo huấn.

Bà mệt .

“Căn nhà của con là mua còn hóa đơn mua nhà, sẽ dùng thủ đoạn pháp lý để đòi . Đừng dùng ánh mắt kẻ thù đó , sinh con nuôi con lớn là ân đức, nghĩa vụ nâng đỡ con cả đời.”

Nói những lời xong, Tào Ngải Ngọc cảm thấy cả nhẹ nhõm.

“Con trai thể hiếu thuận với nhưng tuyệt đối chấp nhận sự phản bội của nó.”

Loading...