(Sửa kết thúc chương )
“Mượn mạng?”
Quách T.ử Huệ đầu tiên thấy từ , chút mờ mịt.
[Năm Cân Quýt Đường: Trước cô bé mượn vận, thành tích thụt lùi, giờ mượn mạng, trời ơi, đời rốt cuộc bao nhiêu tà tu !]
[Quỷ Vương Đại Nhân Của : Chưa chắc là tà tu, dù huyền học cũng khá thâm sâu, chỉ chút da lông nhưng cơ bản là đủ dùng. Ít nhất đối với thường mà , quả thực là áp đảo.]
[Đàn Nana: Mượn mạng chính là mượn tuổi thọ đúng ? một già, lớn tuổi c.h.ế.t thì lập tức mượn tuổi thọ của khác.]
[Cô Ảnh Chiếu Kinh Hồng: @Đàn Nana còn một cách khác, già sống quá lâu, chính là đang mượn phúc vận của con cháu.]
[Bé Cưng Cảnh Biển: Mượn tiền mượn đồ còn khả năng trả , mượn mạng thì chẳng còn gì nữa, lòng thật độc ác.]
[Natsume Takashi Dịu Dàng Nhất: Cơ quan nội tạng suy kiệt như già sắp c.h.ế.t, đối tượng cơ bản thể xác định , chính là một kẻ già đầu nhưng chịu tuân theo quy luật tự nhiên thản nhiên c.h.ế.t! Nhìn thấy sức sống tràn trề của đứa trẻ, trong lòng ghen tị, đem mạng của mượn mất. Mẹ kiếp, loại thật độc ác, cút c.h.ế.t !]
“Bà con trai bà xem.”
Bộ Vi nhắc nhở.
Quách T.ử Huệ theo bản năng sang, đó là một tiếng thét kinh hãi.
Đứa trẻ mười tuổi tóc đột nhiên bạc trắng, mặt xuất hiện nếp nhăn với tốc độ mắt thường thể thấy .
“Chuyện chuyện chuyện chuyện …”
Tay bà run rẩy nhưng cũng đủ để hâm mộ rõ dáng vẻ của đứa trẻ lúc , màn hình tràn ngập những câu ‘vãi chưởng’, ‘a a a a’, ‘đáng sợ quá’.
“Đại sư.”
Nước mắt trong mắt Quách T.ử Huệ kìm nữa. “Cầu xin ngài cứu con trai , thế nào mới thể lấy mạng cho nó?”
Lúc cửa phòng bệnh đẩy là chồng bà .
“Bác sĩ tình trạng của Tiểu Kiệt hiếm gặp, họ họp bàn bạc… T.ử Huệ!”
Hàn Vĩnh Trinh cầm tờ kết quả kiểm tra , thấy vợ ngã đất, vội chạy tới đỡ bà dậy. “Em đừng vội, bệnh viện thì chúng chuyển viện, nhất định thể chữa khỏi bệnh cho Tiểu Kiệt…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/livestream-doan-menh-tich-luy-cong-duc/chuong-427-dich-tinh-dien.html.]
Ông bỗng nhiên mất tiếng, thể tin nổi đứa con trai tóc bạc trắng nếp nhăn đầy mặt, run giọng : “Đây là Tiểu Kiệt?”
“Tiểu Kiệt mượn mạng .”
Quách T.ử Huệ chỉ một câu như , ánh mắt vẫn rời khỏi điện thoại.
Hàn Vĩnh Trinh cũng thấy Bộ Vi, vội : “Đại sư, con trai ai mượn mạng? Nó chỉ là một học sinh tiểu học, ngày ngày học về nhà hai điểm một đường, nó thể đắc tội với ai chứ?”
Bộ Vi : “Có một ác, cần lý do.”
Quách T.ử Huệ hận đến nghiến răng nghiến lợi. “Là ai, ai dám hại con trai ?”
“Giáo viên chủ nhiệm của nó.”
Bộ Vi đưa một câu trả lời khiến cả hai vợ chồng đều vô cùng bất ngờ.
“Giáo viên chủ nhiệm?”
Hai đồng thanh.
“Phải.”
Bộ Vi rõ nguyên do. “Hai tay trái nó xem.”
Hàn Vĩnh Trinh vội vàng lấy tay trái của con trai từ trong chăn , phát hiện từ cổ tay nó một sợi chỉ đỏ mờ dần dần lan đến ngón giữa.
“Cái …”
“Đường sinh mệnh.” Bộ Vi giải đáp thắc mắc cho hai . “Đợi đường chỉ lan đến đầu ngón tay, sinh mệnh của nó coi như kết thúc.”
Hàn Vĩnh Trinh hít sâu một lạnh.
“Giáo viên chủ nhiệm của nó, cô Địch.”
Ông cố gắng trấn tĩnh .
“Chúng đều tiếp xúc qua, tính tình , kiên nhẫn, mới hai mươi lăm tuổi, trẻ. Bác sĩ trạng thái cơ thể con trai hiện tại giống như một ông già sắp c.h.ế.t, thì cô mượn mạng cho là cho khác.”
“.” Bộ Vi gật đầu khẳng định suy đoán của ông . “Là bà ngoại của cô .”