“Đó không phải là sư thúc Thời Thâm và Hắc Diệu sao? Họ đang làm gì vậy?”
“Không biết,” Tô Mộc đáp, ánh mắt vẫn dõi theo hai người kia. "Chắc họ đã tạo lớp cách âm, nên chúng ta không thể nghe được cuộc trò chuyện của họ."
“Không ngờ chúng ta lại được chứng kiến trận đấu giữa sư phụ và Cố Trạch,” Bạch Cảnh Xuyên khẽ nói, ánh mắt trở nên có phần ngạc nhiên khi nhìn vào không gian trước mặt.
Tô Mộc quay lại, mắt vẫn dán chặt vào Cố Ninh và Cố Trạch, không rời. “Anh không thấy sao? Sư phụ lúc này như một vị thần giáng trần, tôi có cảm giác như vậy đấy.”
Bạch Cảnh Xuyên tiếp tục nhìn lên hình bóng màu bạc đang bay lơ lửng trên không. Đây là lần đầu tiên anh thấy sư phụ trong trạng thái này, và nghe lời Tô Mộc nói, lòng anh bỗng nhiên trùng xuống. Anh nhớ lại một vài chuyện, cúi đầu đầy thất vọng.
Tô Mộc nhận thấy sự im lặng của Bạch Cảnh Xuyên và bất giác quay lại nhìn anh. “Bạch Cảnh Xuyên, anh sao vậy?”
“Không có gì, chỉ là nhớ lại vài chuyện thôi,” Bạch Cảnh Xuyên đáp, giọng điệu bình thản nhưng ánh mắt lại mang theo vẻ ngập ngừng. Anh không muốn chia sẻ suy nghĩ của mình lúc này, bởi anh tin rằng sớm muộn gì sư phụ cũng sẽ tiết lộ thân phận thật của mình. Điều anh cần làm bây giờ là tin tưởng tuyệt đối vào cô.
Cùng lúc đó, bên ngoài ranh giới Trái Đất, Ôn Uyên đang đối mặt với Thiên Ly. Khẩu s.ú.n.g trong tay cô ta phát ra những tiếng nổ mạnh mẽ, mỗi phát đạn đều trúng mục tiêu, khiến Thiên Ly không thể tiến thêm một bước.
“Tôi đã nói rồi, tôi sẽ không để các người bước vào Trái Đất, từ bỏ đi,” Ôn Uyên lạnh lùng lên tiếng, giọng điệu kiên quyết.
Cô ta siết chặt cò súng, nhắm thẳng vào Thiên Ly.
“Đừng quên, đây là Súng Phán Quyết. Các người không thể né tránh được đâu,” Ôn Uyên cảnh cáo.
Thiên Ly cau mày, ánh mắt tối sầm lại. Hắn hiểu rõ rằng Ôn Uyên nói không sai. Với quyền lực chấp pháp mà cô ta sở hữu, cộng với sức mạnh của sự phán xét, Ôn Uyên không chỉ có khả năng tấn công mạnh mẽ mà còn nắm giữ quyền lực tuyệt đối.
“Ôn Uyên, nếu cô tiếp tục như vậy, đừng trách tôi vô nghĩa. Các người đừng tản ra, cùng xông lên!” Thiên Ly ra lệnh cho đồng đội. Hắn biết rõ rằng, nếu đấu tay đôi, hắn không phải là đối thủ của Ôn Uyên.
Ôn Uyên thấy Thiên Ly muốn tổ chức tấn công tập thể, nhưng cô không hề d.a.o động. Khẩu Súng Phán Quyết trong tay cô nhanh chóng biến thành một cây trường thương sắc bén. Cô chuẩn bị cho trận chiến 1 chọi 5.
Ngay lúc đó, một dải chỉ đỏ bất ngờ xuất hiện, quấn chặt quanh eo Thiên Ly. Không ai kịp nhận ra, và chỉ trong chớp mắt, cơ thể của Thiên Ly bị kéo ra khỏi ranh giới Trái Đất, bay vút về phía một tiểu hành tinh vô danh, để lại những ánh mắt ngạc nhiên của tất cả mọi người.
"Các người nghĩ rằng khi chủ nhân không có ở đây, các người có thể làm gì cũng được sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/livestream-doan-menh-thien-dao-chinh-la-de-de-cua-ta/542.html.]
Một bóng hình đỏ trắng từ từ bước ra khỏi vùng giới hạn của Trái Đất.
Nguyệt Yên, với bộ áo choàng đỏ thẫm, bánh xe sao đỏ lấp lánh sau lưng và dấu ấn Ngân Hà trên trán, tất cả đều thể hiện rõ ràng thân phận và địa vị cao quý của cô.
Còn Nguyệt Ly đứng cạnh cô, trong bộ áo choàng trắng, với bánh xe sao trắng phía sau lưng, nhìn thẳng vào nhóm người trước mặt.
"Chủ nhân đã gửi các người đến trợ giúp sao?" Ôn Uyên thở phào nhẹ nhõm khi nhận ra họ. Cô ta cuối cùng cũng hiểu rằng hai người này chính là những trợ thủ mà chủ nhân đã cử tới.
"Sao các người lại đến muộn như vậy?"
Nguyệt Yên liếc nhìn Ôn Uyên, ánh mắt lạnh lùng, trả lời một cách hờ hững: "Vướng chút việc."
"Vậy ra là chủ nhân của Ngân Hà. Không ngờ các người cũng muốn nhúng tay vào chuyện này." Thiên Ly không biết từ khi nào đã quay lại, khi nhìn thấy Nguyệt Yên và Nguyệt Ly, ông không khỏi ngạc nhiên.
"Thiên Ly, có vẻ như ông quên mất quy tắc mà chủ nhân đã đặt ra từ đầu rồi. Tôi không ngại nhắc lại cho ông nhớ." Nguyệt Yên đứng đối diện, đối mặt với ánh mắt chế giễu của Thiên Ly. Một thanh kiếm đỏ u linh xuất hiện trong tay cô, và không chút do dự, cô lao thẳng về phía ông, nhắm đúng vào thân thể Thiên Ly mà đ.â.m tới.
Thiên Ly giật mình, vội vàng dùng quyền trượng trong tay để đỡ.
Tuy nhiên, Nguyệt Yên không có ý định dừng lại. Thanh kiếm đỏ biến thành những sợi tơ đỏ rực, quấn chặt lấy cơ thể của Thiên Ly.
"Tôi thật sự không muốn làm khó ông. Nếu bây giờ ông chọn rút lui cùng những người khác, tôi sẽ tha mạng cho ông." Nguyệt Yên lạnh lùng nói, đồng thời siết chặt sau gáy Thiên Ly, nơi sinh mệnh của mọi chủ nhân thiên đạo đều tập trung.
Khoảng cách giữa Thiên Ly và Nguyệt Yên vô cùng gần, ông ngẩng đầu lên, mắt đầy sự không cam lòng, đối diện với ánh mắt đỏ rực đầy đe dọa của cô.
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
"Cô ta không còn nữa! Cô ta đã bỏ rơi tất cả chúng ta! Những lời hứa của cô ta không còn giá trị nữa! Tất cả đều vô nghĩa!" Thiên Ly bất ngờ hét lên trong sự giận dữ.
Nguyệt Yên nhìn thấy sự bất mãn và cơn giận dữ rõ rệt trong đôi mắt xanh nhạt của ông ta.
Cô thoáng ngạc nhiên, sau đó buông tay khỏi cổ Thiên Ly và thả lỏng những sợi tơ đỏ. Lùi lại vài bước, cô nhẹ nhàng vuốt qua những vết thương do tơ đỏ gây ra và tự tay chữa lành chúng.
"Thiên Ly, ông đã sai rồi. Chủ nhân chưa bao giờ bỏ rơi bất kỳ ai trong chúng ta. Cô ấy luôn ở đây..." Nguyệt Yên quay lưng lại, ánh mắt đỏ rực lóe lên những cảm xúc khó tả.