Khi tin tức truyền xuống, những ở Dược Lục Ti khỏi chút hoang mang.
Sao đột nhiên tổ chức một đội ngũ mới để vẽ bùa ?
Vậy của Dược Phù Ti ?
Vừa mệnh lệnh là do chính tay Khương Nhất ban , trong lòng bọn họ kìm nhớ tới kết cục của đám Ngự Linh Ti.
Chẳng lẽ đến lượt họ cảnh cáo ?
Rõ ràng họ kịp gì cả, tại nhắm đến?
Trong lòng ai nấy đều thấp thỏm bất an.
khi là thành lập một tiểu đội nhỏ chuyên để lão gia tử quản lý, lập tức hiểu .
Ồ, hóa cảnh cáo bọn họ, mà là cảnh cáo lão gia tử!
Lập tức cả đám thở phào nhẹ nhõm.
ngay đó, trong lòng càng thêm cảnh giác.
Khương Nhất rõ ràng chỉnh lão gia tử, ngay cả ông mà cô còn dám tay công khai, thì bọn họ – những kẻ trướng – chẳng chỉ là món đồ thể nhào nặn tùy ý ?
Nghĩ đến đây, ai nấy đều lập tức ngoan ngoãn thu liễm, khỏi co đuôi mà sống, dẹp sạch mấy ý nghĩ mờ ám còn kịp lóe lên bóp c.h.ế.t từ trong trứng nước.
Mà khi lão gia tử nhận tin, tức đến suýt ngất tại chỗ.
Người của Ngự Linh Ti đánh, nay ông , đường đường chính chính là trưởng bối nhà họ Cơ, một tiểu bối lệnh việc?
là phản trời !
Con nhóc hoang dã đó thật sự cho rằng vượt qua lôi kiếp, thành công phi thăng thì thể tùy tiện gì thì !
Lão gia tử giận dữ quát: “Cơ Thư ? Nó cũng đồng ý với cái mệnh lệnh hoang đường của con nhãi đó ?”
Vân Mặc lạnh mặt trong đại sảnh, đáp: “Chủ tử , tất cả đều theo gia chủ.”
Lão gia tử tức đến bật , "Gia chủ? Nó tính là cái gì mà gia chủ! Chẳng Lễ Phụng Thiên, cũng Lễ Chiếu Cáo, đến cả vật truyền thừa cũng trao cho nó, còn gia chủ? Thật là nực !"
Giọng Vân Mặc lạnh lùng: “Những nghi thức đó, chủ tử bắt đầu chuẩn .”
Ánh mắt sắc bén như chim ưng của lão gia tử quét tới, châm chọc:
“Chỉ cần trưởng bối nhà họ Cơ xuất hiện, nghi thức đó vĩnh viễn thành! Nó vĩnh viễn thể coi là nhà họ Cơ!”
Sắc mặt Vân Mặc trầm xuống.
Bao nhiêu năm qua, chủ tử và tiểu thư chịu cảnh chia lìa, mỗi mỗi khổ, chẳng đều là do bọn họ gây nên ?
Giờ mới đoàn tụ, ông còn cố tình gây khó dễ.
Thế là cô, vốn điềm tĩnh, lúc nhịn phản bác một câu: "Chủ tử chính là trưởng bối của Cơ gia, ông vẫn nên ngoan ngoãn vẽ bùa , coi như tích thêm chút công đức cho bản .”
“Ngươi…!” Lão gia tử giận dữ vỗ mạnh bàn, quát lớn: "Vân Mặc, ngươi gan to thật đấy! Cho dù giam cầm ở đây, vẫn cũng là cha của Cơ Thư, ai cho phép ngươi dùng giọng điệu đó chuyện với !"
Lưng Vân Mặc cứng đờ.
Đang , liền thấy phía vang lên giọng Khương Nhất: "Ta cho phép."
Sau đó, thấy cô bước , mặt Vân Mặc, thẳng lão gia tử: "Huyền Môn phân lớn nhỏ, chỉ luận mạnh yếu. Đây là quy củ, Cơ gia cũng ngoại lệ.”
“Hôm nay đừng ông là ông nội , cho dù là tổ tông của , nếu bằng , cũng xưng một tiếng Đại sư.”
Lão gia tử tức nghẹn: “Khương Nhất, ngươi…”
Khương Nhất ngắt lời: "Bảo ông vẽ bùa để tĩnh tâm là vì cho ông, tránh lão niên hồ đồ, ngày ngày nghĩ mấy chuyện viển vông. Nếu ông điều, cũng chẳng ngại đưa ông đến Thanh Luật Ti.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/livestream-doan-menh-qua-chuan-quoc-gia-moi-ta-roi-nui-zmpk/chuong-1333-dai-su-toi-muon-ham-mo-cua-ngai-suot-doi.html.]
Lão gia tử trợn trừng mắt, mặt mày tái mét: “Ngươi dám?!”
Khương Nhất nhếch môi nhạt: “Ông cứ thử xem dám .”
“Ta là trưởng bối của ngươi!” Lão gia tử gằn từng chữ.
Khương Nhất khẽ : “Ta thừa nhận, thì ông chẳng là gì cả.”
Lão gia tử nghiến răng ken két: “Khương Nhất, ngươi còn nhập tộc phả Cơ gia ?”
Khương Nhất thì cong mày, như chuyện nực : "Ông lão, đây ông chịu ngoan ngoãn lời, chẳng vì rõ Cơ gia cần , nên mới vui vẻ để bước ? Sao bây giờ quên ?"
Lời trúng tim đen, khiến lão gia tử sững ngay tại chỗ.
Chưa kịp phản bác, liền Khương Nhất tiếp tục: "Còn về cái thứ gia phả đó, nghĩ với năng lực hiện tại của , cho dù tự mở riêng một trang, e rằng tổ tiên Cơ gia cũng chẳng ý kiến gì.”
Nghe cô cuồng ngạo , lão gia tử tức đến n.g.ự.c phập phồng, nhưng thể thốt câu nào – bởi vì đó chính là sự thật.
Khương Nhất thấy ông cứng họng, mới với Vân Mặc: "Cử hai giám sát ông vẽ bùa cho cẩn thận, dám vẽ, thì thả rắn dắt ông dạo, cũng xem như là một cách để phòng lão niên lú lẫn."
Nói , cô tiện tay ném chiếc hồ lô ngọc cho Vân Mặc.
Vân Mặc: "???"
Lại là ?!
ngay mặt lão gia tử, cô thể yếu thế, đành cầm lấy hồ lô, gật đầu.
Đợi khi khỏi phòng, Vân Mặc nhịn hỏi: “Tiểu thư, ngài bảo lão gia tử vẽ bùa, sợ ông ngầm giở trò ?"
Khương Nhất liếc cô một cái, khóe môi khẽ nhếch: "Vẽ bùa chỉ là thứ yếu, trọng điểm là cả Cơ gia đều ông lão trừng phạt, như bên mới ngoan ngoãn việc."
Vân Mặc lúc mới bừng tỉnh.
Thì đây chính là sát kê cảnh hầu – g.i.ế.c gà dọa khỉ.
Quả nhiên, khi đến lão gia tử còn lệnh, họ càng dám lười biếng, ai nấy việc càng thêm chăm chỉ.
Chẳng bao lâu, bùa an thần bắt đầu sản xuất hàng loạt. Khương Nhất cũng lập tức treo lên giỏ hàng.
Vì đây là phần thưởng hệ thống, mà là sản xuất thủ công, nên cô cố ý hạ giá xuống hết mức, chỉ còn 9 đồng 9, miễn phí vận chuyển.
Khi thấy mức giá , những xem livestream đều đơ . Họ thậm chí còn nghi ngờ Khương Nhất nhầm giá .
Vì , giỏ hàng vốn dĩ treo lên là hết sạch, ai động .
Khương Nhất phát hiện , khỏi bật : “Giá sai. Bởi vì đây là sản phẩm của Dược Lục Ti Cơ gia, cũng sẽ là mặt hàng bán lâu dài. Thế nên giá sẽ thiện với một chút.”
Nghe , cả phòng livestream lập tức bùng nổ.
【Ôi ơi, đây là phù do Cơ gia vẽ?! 】
【Mẹ ơi, con thành công ! Con cũng thể dùng bùa cao cấp của gia tộc ẩn thế ?】
【Mẹ ơi, tuy do Đại sư Khương Nhất đích vẽ, nhưng bùa do Dược Lục Ti vẽ cũng quá đỉnh !】
【Giá bình dân quá ! Quan trọng là còn bán lâu dài nữa!!!】
【 Ôi trời, theo idol nào thế ?! Khương Nhất đại sư, yêu ngài!!!!!! 】
【Đại sư, hâm mộ ngài cả đời!!! 】
【Vậy thì hâm mộ ngài ba đời ba kiếp!!!】
【 Vậy nguyện vĩnh sinh vĩnh thế, đời đời kiếp kiếp!!! 】
...
Đối mặt với loạt bình luận càng lúc càng điên cuồng, Khương Nhất vội vàng lên tiếng ngăn : "Cũng cần như , sống kiếp là ."