“Khi Chu Diệu thấy từng dòng video m-áu me tàn nhẫn đó, cô suýt chút nữa đau lòng đến ngất .”
Cô thực sự thể ngờ Mao Đậu Đậu trông vẻ là một trai bẽn lẽn thanh tú như thể nhẫn tâm đối xử với những chú mèo con lông xù đáng yêu như thế.
Không chỉ Chu Diệu phát điên vì tức, mà tất cả những yêu mèo đều phát điên.
Quá đỗi tàn nhẫn.
Mọi đều bắt đầu lên án Mao Đậu Đậu, đủ loại thông tin cá nhân của vạch trần sạch sành sanh, ít kéo đến trường của .
Mà phía nhà trường vốn dĩ đây vẫn luôn phản hồi Chu Diệu họ cũng cuối cùng lên tiếng.
Nhà trường lúc đầu chỉ định ghi một kỷ luật cho Mao Đậu Đậu.
cuối cùng do áp lực từ cư dân mạng cũng như ảnh hưởng tiêu cực của sự việc quá lớn, họ là trường đại học Y, vốn dĩ nên đối mặt với mỗi sinh mạng bằng tấm lòng từ bi.
Thế nhưng một ngôi trường vốn dĩ nên đào tạo những thiên thần áo trắng cứu xuất hiện một ác ma coi thường sinh mạng như thế.
Chuyện quả thực quá tồi tệ.
Rất nhiều dù là yêu mèo, cũng thể dung thứ chuyện như .
Vì thế áp lực từ nhiều phía, cuối cùng nhà trường quyết định đuổi học Mao Đậu Đậu.
Kết quả xử lý đưa , mạng là một mảnh âm thanh vỗ tay tán thưởng.
Một lòng yêu thương như , quả thực xứng đáng trở thành một bác sĩ cứu .
Chu Diệu họ cũng hài lòng với kết quả xử lý .
Mặc dù cho dù trừng phạt Mao Đậu Đậu thế nào chăng nữa cũng thể cứu vãn nhiều sinh mạng vô tội như , nhưng ít nhất cũng để nhận sự trừng phạt, đây cũng coi như là một lời giải thích cho những đứa nhỏ đó.
Chỉ là Chu Diệu ngờ Mao Đậu Đậu khi đuổi học hề nghĩ đến việc đổi, thậm chí lá gan ngày càng lớn hơn.
Lại là một ngày trời mưa phùn u ám, Chu Diệu khi bận rộn một hồi lâu cuối cùng cũng hiếm hoi đón hai ngày nghỉ.
Nghĩ đến việc thể nghỉ ngơi liền hai ngày, cô định tự nấu cơm.
Cô lâu nấu cơm ở nhà , tủ lạnh trong nhà trống rỗng chỉ còn vài chai sữa tươi và sữa chua.
Vì khi tan cô về nhà ngay mà siêu thị mua thức ăn.
Cô tan vốn muộn, siêu thị mua thức ăn, nên khi về đến nhà gần mười một giờ đêm.
Nếu là mùa hè, lúc đường chắc chắn thiếu những ngoài ăn đêm.
vì thời tiết ngày càng lạnh, lúc đêm muộn, nên đường vắng vẻ gần như lấy một bóng .
Chu Diệu vì lương cao mới nghiệp lâu, nên căn nhà cô thuê khá hẻo lánh đoạn ngõ nhỏ khá tối tăm.
Hôm nay khi qua đây, cô cứ luôn cảm thấy chút bất an.
Trong lòng chút rờn rợn, cô khỏi tăng tốc độ đạp xe điện.
“Meo~ meo~ meo~”
Khi qua một đầu ngõ, cô thấy tiếng mèo kêu khá đáng thương.
Bây giờ cô thể nổi một tiếng mèo kêu nào, hễ thấy là nghĩ đến những chú mèo Mao Đậu Đậu ngược sát, trong lòng đau đớn như thở nổi.
Hiện tại cô thấy tiếng mèo kêu, cô thể bỏ mặc quan tâm chứ?
Cô dừng xe điện sang một bên, tiên lấy khẩu trang đeo , đó lấy một chiếc xúc xích từ trong túi nilon đựng thức ăn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/livestream-bat-ma-dai-lao-ngan-nam-tai-xuat-giang-ho/chuong-461.html.]
“Meo meo meo.”
Cô học tiếng mèo kêu, theo tiếng kêu để tìm chú mèo đang cầu cứu đó.
Cô theo âm thanh trong ngõ, càng trong ánh sáng càng tối, cô buộc lấy điện thoại mở đèn pin.
Chỉ là trong hồi lâu vẫn thấy bóng dáng chú mèo .
Cùng với sự tiếp cận của cô, tiếng mèo kêu cũng càng lúc càng rõ ràng.
Chỉ là khi Chu Diệu tìm thấy nguồn phát tiếng mèo kêu, tim cô bỗng thắt .
Chỉ thấy trong một góc đặt một chiếc điện thoại màu đen, và tiếng mèo cầu cứu mà cô thấy chính là phát từ chiếc điện thoại đó.
Khoảnh khắc thấy chiếc điện thoại, bộ lông tơ cô dựng cả lên.
Thình thịch thình thịch...
Cô thấy tiếng tim đ-ập quá nhanh.
Cô kịp suy nghĩ thêm gì khác, chỉ nhanh ch.óng rời khỏi nơi .
Nào ngờ đầu thấy một bóng đang lưng.
“Á... cứu...”
Tiếng kêu cứu của cô còn kịp hét , giây tiếp theo miệng và mũi bịt c.h.ặ.t.
Một mùi hăng nồng xộc thẳng lên đại não, đầy mười giây đồng hồ, động tác vùng vẫy của cô yếu dần .
Khoảnh khắc khi mất ý thức, cô lờ mờ rõ khuôn mặt thanh tú nhưng âm trầm đó từ ánh sáng lạnh phát từ chiếc điện thoại rơi mặt đất của .
Mao Đậu Đậu...
Chương 381 Thiên sứ phục thù 1
Chu Diệu lạnh tỉnh.
Khi tỉnh cô liền phát hiện đang một chiếc bàn lạnh lẽo, và bộ c-ơ th-ể cô đó trong tư thế hình chữ Đại (大), hai tay hai chân của cô trói c.h.ặ.t hai bên, đầu một ánh đèn trắng bệch treo lơ lửng.
Cô nhớ khuôn mặt thấy khi mất ý thức, ngửi thấy mùi hôi thối khó ngửi trong khí, đủ loại kinh hoàng và bất an ập đến như thủy triều.
Đặc biệt là khi cô đầu thấy chiếc tủ bên cạnh trưng bày đủ loại cơ quan động vật, nỗi sợ hãi trong lòng ngừng lớn dần.
“Hờ hờ hờ, chị gái tỉnh , ừm, muộn hơn một chút so với dự tính của đấy~”
Nghe thấy lời thì thầm dường như phát từ sâu thẳm địa ngục , c-ơ th-ể Chu Diệu kìm mà khẽ run rẩy.
“Tôn...
Tôn Tiểu Vũ, , gì?”
“ cho , hành vi hiện tại của là phạm pháp đấy!
Cậu mau thả !”
Tôn Tiểu Vũ chính là tên thật của Mao Đậu Đậu.
“Hờ hờ hờ, chị gái đừng vội mà, sẽ thả chị thôi, nhưng bây giờ ~”
Cùng với giọng của Tôn Tiểu Vũ vang lên, khuôn mặt vẻ hiền lành vô hại của Tôn Tiểu Vũ từ từ xuất hiện trong tầm mắt của Chu Diệu.
Nhìn nụ tàn nhẫn mặt Tôn Tiểu Vũ, cùng với đủ loại công cụ cầm tay , mặt Chu Diệu trắng bệch.
“Cậu... , rốt cuộc gì?”