“Hắn nghĩ bụng dù hiện tại con bé mắt trúng chiêu , nếu nó tự ngoan ngoãn , thì đừng trách động thủ, dù giờ nó cũng là miếng thịt bàn .”
Cửa mở , một gã đàn ông đầu trọc vạm vỡ ló đầu khỏi cửa.
“Yô, hôm nay thuận lợi thế, dắt về một đứa ?”
“Mau lên, mau mang quần áo đưa .”
Vừa ngay cả cũng khó khăn, Thời Nhất khi gã trung niên mở cửa vẫn luôn tựa tường, đột nhiên thẳng dậy, ung dung lên tiếng:
“Yô, cuối cùng cũng đến nhỉ.”
“Mày, mày, mày thế mà ?”
Gã trung niên kinh ngạc Thời Nhất.
“Còn ngây đó gì, mau tóm lấy con khốn lôi đây.”
Vẫn là gã đầu trọc ở trong phòng phản ứng nhanh hơn, trừng mắt dữ tợn Thời Nhất, đưa tay chộp lấy cánh tay cô định cưỡng ép lôi trong nhà.
“Hừ, đừng vội, cần các tay, tự .”
Thời Nhất xoay tay túm c.h.ặ.t lấy bàn tay gã đàn ông đang vươn tới, dùng lực bẻ một cái.
Chỉ thấy một tiếng rắc, là tiếng xương gãy.
“A——”
“Mày rốt cuộc là ai, mày gì?”
Gã đàn ông trung niên dắt Thời Nhất về hình mất ba giây, lúc mới phản ứng , vội vàng xông lên giúp đỡ.
“Thời Nhất.”
Cùng với tiếng của Thời Nhất vang lên, cô vung chân đ-á thẳng bụng gã trung niên.
Bộp——
Gã trung niên cô đ-á bay trong nhà, tiện tay kéo theo cả gã đầu trọc ngã lăn đất.
Thân hình Thời Nhất cũng lách theo, cô còn quên đóng cửa .
Khoảnh khắc cửa đóng , chỉ thấy một tiếng thở dài mang theo vẻ tiếc nuối khẽ vang lên:
“Lão già Phong Đô đó thể đóng phim , thử xong, quả nhiên diễn xuất của cừ, tiếc là lão già thấy.”
“Chuyện gì thế ?
Đâu con nhóc miệng còn hôi sữa thế?
Mày ch-ết ?”
Trong phòng còn hai nữa, lượt là một nam một nữ, tuổi đều tầm ba bốn mươi.
Họ động tĩnh cho giật nảy , đó hung hãn chằm chằm Thời Nhất.
“Còn ngây đó gì, kệ con nó là ai, mau bắt con khốn , lát nữa lão t.ử dạy dỗ nó một trận trò!”
Gã đầu trọc Thời Nhất bẻ gãy tay gã trung niên va ngã văng , giờ đau nhức thôi.
Tuy nhiên điều cũng ảnh hưởng đến việc cứng miệng buông lời hăm dọa.
Gã đầu trọc gượng đau dậy, bàn tay còn lành lặn vớ lấy một vỏ chai b-ia rỗng mặt đất ném mạnh về phía Thời Nhất.
“Dừng tay, mau chạy , cô , cô chính là đại sư Thời Nhất cực kỳ nổi tiếng mạng đấy, Chu Minh Ba mày là đồ não lợn , dắt cô về đây!”
Người đàn ông thứ ba trong phòng nhận Thời Nhất, lôi xồng xộc phụ nữ định lên giúp đỡ về phía cửa sổ chạy trốn.
Cửa sổ của căn nhà họ lắp khung sắt bảo vệ, đây là tầng ba, cao lắm, lát nữa men theo đường ống thoát nước là thể dễ dàng xuống tầng một.
Chỉ là nghĩ , nhưng , vị trí đầu gối truyền đến một cơn đau thấu xương, giây tiếp theo bộp một cái quỳ thẳng xuống đất.
Chương 275 báo cảnh sát bắt chính
“Thời, đại sư Thời Nhất là ai?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/livestream-bat-ma-dai-lao-ngan-nam-tai-xuat-giang-ho/chuong-332.html.]
Chu Minh Ba, gã trung niên mắng, ngẩn hỏi .
“Cái thằng cha mày đúng là nhân tài, chúng đều rụng trong tay mày !”
Uông Dương, kẻ nhận Thời Nhất, tuyệt vọng.
Hắn hận sắt thành thép mắng Chu Minh Ba một câu, đó dứt khoát mặc kệ cơn đau ở đầu gối, trực tiếp sấp xuống đất theo tư thế quỳ.
Cái thằng đần Chu Minh Ba dắt cả Thời Nhất về , bọn họ còn chạy cái nỗi gì nữa?
Giờ trực tiếp im còn tránh một trận đòn đau.
Trần Tĩnh Tĩnh ở bên cạnh Uông Dương chỉ cảm thấy đôi chân từ đầu gối trở xuống mất sạch cảm giác, cô cũng ngã rầm xuống đất, đau đến nhe răng trợn mắt.
cô chịu thua, bò dậy tiếp tục chạy.
dư quang khóe mắt thấy Uông Dương trực tiếp sấp đất vùng vẫy nữa, cô ngẩn cả .
Hắn cái gì thế?
“Anh... Dương, chúng... chúng đây?
Đại...
đại sư Thời Nhất ... là ai cơ chứ?”
Nghe giọng mang theo tiếng của phụ nữ, Uông Dương càng sấp phẳng hơn.
Hắn dùng giọng điệu tuyệt vọng chậm rãi :
“Hừ, đại sư Thời Nhất là ai ?
Đó là sự tồn tại còn lợi hại hơn cả Diêm Vương gia đấy, ?
Chờ ch-ết thôi chứ , lẽ cô chống đối để đ-ánh nhừ t.ử như hai thằng ngu ?”
Nghe thấy tiếng kêu t.h.ả.m thiết của gã đầu trọc và Chu Minh Ba ở phía , Uông Dương mắng bọn chúng đáng đời, cảm thán phận đen đủi của .
Bình thường xem phòng livestream của Thời Nhất, ngay cả ba cái túi phúc mi-ễn ph-í khi kết thúc buổi live cũng dám cướp, chỉ sợ lỡ Thời Nhất chú ý tới.
Bởi vì việc đều là chuyện vi phạm pháp luật.
Trước đó một tên buôn ngu ngốc tự dâng xác lên cửa, đều tận mắt chứng kiến từ đầu đến cuối.
Chính vì , dù thèm thuồng những món đồ như bùa chuyển vận, bùa chiêu tài của Thời Nhất đến , cũng dám đặt hàng mua, càng dám cướp túi phúc tặng bùa bình an.
Chỉ là ngờ đề phòng đủ đường, kết quả bên cạnh ngu ngốc đến mức dắt cả bản tôn đại sư Thời Nhất về nhà.
là, trời diệt mà.
Quả nhiên, con chuyện .
Trần Tĩnh Tĩnh thấy cũng vô cùng tuyệt vọng sấp xuống đất theo .
Hai bọn họ tạm thời thoát một kiếp, nhưng Chu Minh Ba và gã đầu trọc thì may mắn như .
“A——”
“Đm!
Đau, tha mạng—— ư——”
Bịch bịch bịch——
Là tiếng đ-ấm đ-á da thịt.
Loảng xoảng——
Là tiếng bọn chúng một cước đ-á văng kéo theo cả bàn ghế đồ đạc trong phòng đổ rạp xuống.
Nghe tiếng bọn chúng cầu xin tha thứ, Thời Nhất coi như thấy.
Nhìn cái vỏ chai b-ia bên cạnh, cô quên gã đầu trọc định dùng chai b-ia đ-ập cô.