Livestream Bắt Ma: Đại Lão Ngàn Năm Tái Xuất Giang Hồ - Chương 135
Cập nhật lúc: 2026-04-13 09:59:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Con nghiệp cái công ty ch.ó ch-ết việc, ba năm trời, tổng ngày nghỉ cộng còn tới hai mươi ngày, chỉ , ngày nào cũng tăng ca, tăng ca đến mức con đều tưởng sắp đột t.ử đến nơi ."
“Tăng ca cũng đành , lương còn thấp, một tháng cầm về tay chỉ bốn ngàn năm, lão quản lý còn thỉnh thoảng phát điên gây khó dễ cho con."
“Ở nhà còn một đứa em gái đang học, điều kiện gia đình con cũng chỉ là gia đình bình thường, nghiệp con tiền đưa cho bố thì thôi, nếu còn xin tiền sinh hoạt của họ thì đúng là quá hèn nhát !"
“Con cứ vì bốn ngàn năm trăm tệ mỗi tháng đó mà trâu ngựa quản ngày đêm, nhưng cái lão quản lý thật sự là ."
Trần Viễn Cường kể lể về công ty khiến sự sợ hãi trong lòng giảm bớt ít, đốt tiền giấy, nước mắt nước mũi giàn dụa tiếp tục lóc kể lể.
“Công việc của con rõ ràng chẳng vấn đề gì cả, hôm đó khó khăn lắm con mới thành xong công việc tăng ca thời hạn, con hiếm khi về nhà mười một giờ , con nghĩ bụng vất vả lắm mới tan lúc chín giờ, con chỉ về nhà ngủ một giấc thật ngon thôi."
“ lão những ném trả phương án của con về, còn phê bình con chẳng cái gì cả, con thật sự là chịu đủ cái cục tức đó , đ-ập nồi dìm thuyền trực tiếp nữa luôn."
“Sau đó con buông thả bản uống chút r-ượu, lên cơn là sai chuyện."
Trần Viễn Cường đưa tay lau nước mắt và nước mũi mặt, tiếp đó chân tình thực ý :
“Đại gia, con con nên trút cảm xúc của lên những chuyện khác, con thực sự sai , ông đ-ánh mắng thế nào cũng , nhưng ơn đừng bắt con ?"
“Bố con nuôi con lớn nhường , con còn kịp báo đáp gì cho họ cả, con mà ch-ết như thế , họ chắc chắn sẽ buồn lắm, vả em gái con sang năm là thi đại học , con còn nó đại học nữa."
“Oa oa oa, đại gia ơi, ông đ-ánh con mắng con , cầu xin ông đừng bắt con là ."
Gió xung quanh dịu so với ban nãy ít, nhưng cảm giác hoảng hốt vẫn còn tồn tại trong lòng Trần Viễn Cường như cũ.
Ông cụ chẳng qua là còn giận như nữa thôi, nghĩa là tha thứ cho , chỉ là hiện tại tội đáng ch-ết, sẽ nhất định kéo xuống để dạy dỗ nữa.
Trần Viễn Cường thấy liền bỏ hết tiền giấy trong chậu, đó dập đầu thật mạnh ba cái:
“Cảm ơn đại gia, cảm ơn ông đại nhân đại lượng, lễ tết con đều sẽ đốt giấy cho ông, chỉ , ngày mai con sẽ tìm bà lão, con giúp đỡ chăm sóc bà, ông cũng yên tâm hơn một chút."
Lời của thốt , âm phong xung quanh đột nhiên im bặt, đó một luồng gió nhẹ lướt qua cái trán dập đến đỏ bừng của .
Cảm giác hồi hộp biến mất, cái trán còn nóng rát âm phong thổi qua, thậm chí cảm thấy còn đau như ban nãy nữa.
Mắt Trần Viễn Cường đỏ hoe, trực tiếp thành tiếng.
“Ông ơi, cảm ơn sự tha thứ của ông, ông yên tâm, con nhất định sẽ ông chăm sóc cho bà!"
Bên cạnh Trần Viễn Cường một bóng hình trong suốt, ông cụ trông vẻ hơn bảy mươi tuổi.
Khi thấy Trần Viễn Cường sẽ giúp đỡ chăm sóc bạn đời của , khuôn mặt biểu cảm của ông lộ nụ an ủi.
Dù ban ngày ông thể xuất hiện, bây giờ cũng , giúp đỡ chăm sóc bà thì ông cũng yên tâm hơn .
Trần Viễn Cường cuối cùng cũng giành sự tha thứ của ông cụ, đó liền tìm bà lão, một nữa trịnh trọng xin bà.
Hắn tìm một công việc lương cao nhưng thời gian tương đối thoải mái, thời gian rảnh rỗi thường xuyên chạy đến giúp bà lão dọn dẹp nhà cửa, giúp bà chút việc, bầu bạn chuyện với bà.
Hắn còn mệt mỏi và lo âu như nữa, nhưng về mặt tinh thần thì thỏa mãn, hơn nữa phát hiện nhiều già neo đơn, trong khi bầu bạn với bà lão, cũng sẽ giúp đỡ những già khác chút việc.
Hắn chăm sóc bà lão bốn năm, bốn năm bà lão qua đời, khi bà tặng căn nhà tên cho Trần Viễn Cường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/livestream-bat-ma-dai-lao-ngan-nam-tai-xuat-giang-ho/chuong-135.html.]
Trần Viễn Cường ngờ bà lão khi còn nghĩ cho như , coi bà lão như bà nội ruột của , thực hiện lời hứa năm xưa, ngừng đốt đồ đạc và tiền giấy xuống cho hai ông bà.
Cuộc sống của ở nhân gian cải thiện, những ngày tháng của hai ông bà Địa phủ cũng trôi qua vô cùng sung túc.
**
Ngày tháng của Thời Nhất trôi qua ngày càng thong thả.
Ba con quỷ việc cho cô, cô ngày ngày chỉ việc ăn ăn uống uống, tùy tiện phơi nắng một chút.
Lâm Lạc thứ Năm tuần chạy đến biệt thự thăm cô, thấy ngày tháng của cô trôi qua sung sướng như , cũng khỏi chút ngưỡng mộ.
Dù cô là một “con vật xã hội" ( thuê) ngay cả ngày nghỉ cũng xứng .
Chỉ là thấy mới mời đến giọng chút quen thuộc, dường như giống với giọng của Thực Phát Quỷ trong phòng livestream của cô hôm đó?
Trong lòng Lâm Lạc thoáng qua một chút suy tư, nhưng cô Thời Nhất là chừng mực, nên cũng nhiều.
“Thời Nhất nhỏ , Nhiếp cục bảo nhắn cho cô một câu, cuối tuần cần công tác một chuyến, đến lúc đó sẽ đến đón cô."
Thời Nhất:
“Có vụ án ?
thể bất cứ lúc nào."
Lâm Lạc mỉm :
“Biết ngày mai thứ Sáu cô buổi livestream, cứ xử lý việc của cô cũng , nghĩ chuyện chắc cũng khẩn cấp lắm."
Thời Nhất xong cũng tiếp tục hỏi nữa, dù đến lúc đó sẽ thôi.
Khi chuyện quan trọng, cô cũng lười bấm quẻ tính toán, chuyện gì cũng tính toán quá rõ ràng thì chẳng còn gì thú vị nữa.
Thứ Sáu, Thời Nhất bắt đầu livestream đúng giờ.
Cùng với việc trong phòng livestream của cô xuất hiện ngày càng nhiều những cảnh tượng nổi tiếng, danh tiếng của cô cũng ngày càng lớn.
Không ít là vì xem cô mới tìm đến phòng livestream của Cà Chua, thời gian livestream của cô nên luôn canh sẵn chờ đợi.
Cô bắt đầu livestream, “ào" một cái hai mươi vạn tràn , hơn nữa lượng vẫn đang tăng lên nhanh ch.óng.
Ngày việc mà lưu lượng thế , thật sự là nghịch thiên.
Ông chủ của livestream Cà Chua mừng phát khiếp.
Mặc dù Thời Nhất nhận quà tặng, nhưng cô hiện tại chính là đại diện nhất cho phần mềm của bọn họ, phần mềm của bọn họ trở thành ứng dụng tỷ lệ hoạt động hàng ngày cao nhất mạng.
Sức nóng còn hiệu quả hơn cả việc đây ông bỏ một tiền lớn để tuyên truyền, bây giờ ông chỉ hận thể đem Thời Nhất thờ phụng lên luôn.
Sau đó nghĩ , Thời Nhất thần thánh như , chừng thờ phụng lên thật sự tác dụng!
Ông chủ nghĩ là , kiếm một tấm ảnh của Thời Nhất đang lan truyền mạng, treo trong văn phòng, ngày nào cũng đối diện với tấm ảnh mà cầu nguyện.