Linh Tuyền Điền Mật Mật: Nhật Ký Sủng Thê Của Nàng Dâu Chốn Sơn Dã - Chương 72: Không Được Phép Quên!
Cập nhật lúc: 2026-03-29 10:37:55
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lý chính chút giao tình với , nể mặt , ông chắc sẽ đồng ý, nhưng thôn trưởng thì…”
Nói đến đây, Tần Trấn Việt khẽ nhíu mày, vẻ do dự.
Đường Mật tò mò: “Thôn trưởng ạ? Ông xích mích gì với nhà chúng ?”
“Xích mích thì , nhưng vợ của con trai thứ hai của thôn trưởng là cháu gái của Vương lão thái bà, Vương gia đó vì chuyện gả lừa hôn, trở mặt với chúng , nếu Vương lão thái bà nhà ăn buôn bán đậu phụ, chắc chắn sẽ bảo cháu gái đến mặt thôn trưởng nhà .”
Đường Mật nhíu mày: “Thì là …”
Đông Hà Trang là một nơi nhỏ, đặc điểm lớn nhất của nơi nhỏ chính là dân đơn giản, quan hệ phức tạp.
Hầu như mỗi nhà đều thể dính dáng đến một vài mối quan hệ họ hàng, lúc yên thì , nếu trở mặt, những mối quan hệ họ hàng lằng nhằng đó sẽ trở nên phiền phức.
Tần Liệt chậc một tiếng: “Chỉ cần lý chính đồng ý, thôn trưởng dù cũng đồng ý, dù quan của lý chính cũng lớn hơn ông , ông dám đối đầu với lý chính.”
Tần Mục suy nghĩ chu đáo hơn : “Nói thì , nhưng phép vua thua lệ làng, uy tín của thôn trưởng trong thôn chúng vẫn cao, nếu cần thiết, chúng nhất nên đắc tội với .”
Tần Dung gật đầu tỏ vẻ đồng tình.
Nghe họ , Đường Mật trong lòng khỏi d.a.o động.
Chẳng lẽ việc kinh doanh đậu phụ thành?
Cuối cùng vẫn là Tần Trấn Việt quyết định: “Ngày mai chúng sẽ đến thăm lý chính và thôn trưởng, chuyện rõ ràng với họ, ngoài còn mang theo ít thịt và…”
Ông vốn định mang theo ít trứng gà, nhưng nghĩ đến việc con dâu đang trông cậy trứng đó để ấp gà con, đành bỏ ý định đó.
“Cứ mang hai cân thịt và mười cân gạo .”
Món quà ở vùng quê coi là khá nặng.
Hy vọng thôn trưởng nể mặt những món quà mà đồng ý cho họ ăn trong thôn.
Có Tần phụ mặt, chuyện chắc là mười phần chắc chín.
Đường Mật lúc mới thể yên tâm.
Nàng tủm tỉm : “Nếu việc kinh doanh đậu phụ thật sự , đến lúc đó trong nhà chắc chắn sẽ bận rộn, cha ở giúp chúng con mới .”
“Giúp, mối ăn như , nhất định giúp các con!” Tần Trấn Việt đồng ý dứt khoát.
Được ông đồng ý, chỉ Đường Mật mà các Tần gia cũng yên tâm.
Tần phụ tuy trông vẫn còn khỏe mạnh, nhưng ông thực còn trẻ, nếu để ông một sống núi, một canh mộ Tần mẫu, mấy Tần gia đều yên lòng.
Đường Mật vui, nhưng vẫn quên rào .
“Làm đậu phụ tuy mệt, nhưng chi phí thấp, thao tác khó. Cả nhà chúng đồng lòng cố gắng, đợi khi đường tiêu thụ, cuộc sống sẽ hơn.”
Tần Trấn Việt xua tay: “Làm việc gì mà mệt? Hơn nữa, nhà nhiều đàn ông, cùng , chia đều thì mệt nữa.”
Có câu của ông, Đường Mật lập tức yên tâm.
Tiếp theo, Đường Mật đem những điều cần chú ý khi đậu phụ, dặn dò cẩn thận một lượt.
Cuối cùng nàng : “Hôm nay đến đây thôi, ngày mai đậu phụ, các theo học, chỗ nào hiểu thì hỏi .”
Mọi đều .
Tối nay Đường Mật vẫn ngủ một ở đông sương.
Sau khi nàng , Tần Trấn Việt con trai hầu hạ, rửa mặt xong liền lên giường.
Trong đầu ông vẫn đang nghĩ đến chuyện đậu phụ, nhịn thở dài: “Mật nương trông còn nhỏ tuổi, mà ít, thêm dung mạo khí chất của nó, chắc hẳn xuất tồi, nếu vận may , cũng đến nỗi lưu lạc đến nhà chúng chịu khổ.”
Nói đến đây, ông đột nhiên dậy…
Tần Trấn Việt dặn dò bốn con trai trong phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/linh-tuyen-dien-mat-mat-nhat-ky-sung-the-cua-nang-dau-chon-son-da/chuong-72-khong-duoc-phep-quen.html.]
“Các con đối xử với , đừng để chịu tủi !”
Tần Mục vẻ mặt bất đắc dĩ: “Chúng con đương nhiên sẽ đối với nàng.”
Tần Trấn Việt nghiêm mặt, nghiêm túc dặn dò: “Mật nương trông còn non nớt lắm, năm nay cập kê ? Nếu cập kê , các con mau sinh mấy đứa con, để còn bế cháu.”
Nhắc đến chuyện sinh con, Tần Mục khỏi nóng mặt, trả lời thế nào.
Cuối cùng vẫn là Tần Dung mặt giải vây.
“Được , cha đều đúng, còn sớm nữa, mau nghỉ ngơi , sáng mai còn dậy đậu phụ nữa.”
Tần Dung đỡ cha xuống, giúp ông đắp chăn.
Trước khi ngủ ông còn quên dặn thêm một câu: “Mấy đứa các con ghi nhớ những lời lòng, phép quên!”
Bốn con trai đồng thanh đáp: “Vâng, đều ghi nhớ ạ.”
Cho đến khi Tần Trấn Việt nhắm mắt ngủ say, bốn mới thở phào nhẹ nhõm.
Tần Liệt qua cửa sổ về phía đông sương.
Hắn cùng tức phụ sinh mấy đứa con bụ bẫm, nhưng tức phụ chịu viên phòng với họ, thì mà sinh?
Không chỉ , ba còn trong phòng cũng cùng suy nghĩ.
Không lâu , Tần Ấn và Tần Lãng tắm xong trở về.
Hai còn nhỏ tuổi, tâm tư gì, lên giường là ngủ ngay.
Hôm trời tờ mờ sáng, cả nhà họ Tần thức dậy.
Người tưới ruộng tưới ruộng, nấu bữa sáng nấu bữa sáng.
Người dậy muộn nhất vẫn là Đường Mật.
Không nàng quá lười, mà nàng thật sự chịu nổi việc dậy khi trời sáng, quá t.r.a t.ấ.n .
Vì trong nhà khách, nàng tiện rửa mặt trong sân, Tần Mục trực tiếp xách nước giếng phòng cho nàng dùng.
Đường Mật tiện tay buộc tóc thành đuôi ngựa, vốc nước giếng rửa mặt.
Những giọt nước trượt qua khuôn mặt trắng nõn của nàng, cho làn da của nàng càng thêm trong trẻo ngon miệng.
Tần Mục mà khô cả miệng.
Tức phụ càng càng !
Đường Mật lau mặt xong, đầu thấy Tần Mục đang ngây , hai mắt chớp, khỏi bật thành tiếng: “Trên mặt hoa ? Nhìn chăm chú thế?”
Tần Mục hồn, khuôn mặt tuấn tú nóng bừng, trả lời lạc đề: “Bữa sáng nấu xong , thu dọn xong thể ăn.”
Nói xong liền căng một khuôn mặt tuấn tú nóng bừng, bưng chậu rửa mặt bước khỏi phòng.
Đường Mật bóng lưng cố tỏ bình tĩnh của , nhịn càng thêm vui vẻ.
Bữa sáng là cháo khoai lang, ngoài còn xào hai món rau nhỏ.
Ăn xong, Tần Ấn liền cáo từ, đ.á.n.h xe bò về nhà.
Tần Mục vốn định cùng cha đến nhà tiểu cô, nhưng khi Đường Mật xay đậu đậu phụ, liền tạm thời đổi ý định, để Tam lang Tần Dung cùng cha.
Tần Dung đầu óc linh hoạt, việc cẩn thận chu đáo, để mặt đối phó với tiểu cô là thích hợp nhất.
Tần Mục cho gạo túi vải, đặt lên vai Tam lang, đưa hai miếng thịt ba chỉ cắt sẵn qua: “Chăm sóc cha cẩn thận, sớm về sớm, chúng đợi các về ăn cơm trưa.”
Tần Dung nhận lấy thịt, miệng …