Linh miêu hằng ngày ký - Chương 69: Bị hôn mê.

Cập nhật lúc: 2026-01-11 19:13:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g4nciRoie

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ninh Phỉ ngờ rằng tính tình của Vũ tộc tệ đến , vội vàng chạy lên, la lớn: "Ngươi là bạn của Đại Vũ ??? Hãy thả con thú nhân đó !"

Con kền kền bất ngờ lao xuống, khi gần chạm đến mặt đất thì đột nhiên buông móng vuốt thả thú nhân đó . Bạch lăn vài vòng mặt đất sợ đến mức thể dậy, rõ ràng là dọa cho choáng váng.

Gió từ đôi cánh của con kền kền quạt mặt y đau đớn, nó thả con thú nhân xuống bay lên trời, đó từ từ đáp xuống mái nhà của một ngôi nhà, với giọng trầm đục mang chút kinh thường: "Đây là bộ lạc mà Vũ đầy đủ thức ăn nước uống và nuôi con non đấy ? Yếu ớt như thế ?"

Ninh Phỉ đỡ Bạch dậy, con non hoảng loạn cũng các thú nhân khác ôm lòng. Anh lạnh lùng : "Nếu ngươi tin Vũ thì cũng cần đến đây để gì. Hay là bộ lạc của ngươi cũng đối xử với bạn bè như ?"

"Đám thú nhân yếu ớt..." Kền kền cúi đầu đen xuống, mỏ vàng lớn mở khép : "Đám thú nhân yếu ớt đáng để sống ?"

Ninh Phỉ thật sự gì với tính khí xa của con thú nhân , : "Cho dù là thú nhân yếu ớt nhất chăng nữa thì cũng lý do để sống, đó là sứ mệnh của Thần Thú ban cho thú nhân. Nếu thú nhân mạnh mẽ thích đem kẻ yếu để bắt nạt thì càng nghi ngờ ý nghĩa sự tồn tại của ngươi. Hơn nữa, dù là thú nhân mạnh mẽ đến cũng từng lúc yếu đuối. Ngươi nghĩa rằng khi ngươi còn là con non thì lý do gì để sống ?"

Con kền kền đột nhiên bay từ mái nhà xuống, hạ cánh mặt Ninh Phỉ. Hình dạng thú của cao lớn hơn nhiều so với hình của Ninh Phỉ, khiến Ninh Phỉ trông như một đứa trẻ mặt .

"...Thú vị," Kền kền con linh miêu mặt lùi bước, khẩy: "Vũ ở đây một tổ ấm phù hợp, là ở ?"

Ninh Phỉ khó chịu, chỉ một khu đất trống ở phía bên quảng trường, : "Chưa xây dựng xong, chỉ đợi ngươi đến để tự mà xây lấy."

Kền kền nghiêng đầu đống vật liệu lộn xộn ở bên đó, các thú nhân mặt, : "Không , Vũ nơi đây thể chăm sóc cho các con non, nơi quan trọng, nhưng các ngươi chăm sóc con non của thật ."

"Con non của ngươi?" Ninh Phỉ xung quanh, thấy dấu hiệu của bất kỳ con non của Vũ tộc nào.

Kền kền hừ một tiếng, bay . Hắn bay nhanh, chẳng mấy chốc biến mất.

Bạch cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, y khó khăn lắm mới trụ vững đôi chân của , tóc mồ hôi lạnh thấm ướt dính mặt.

Y nhận đứa cháu từ tay khác, ôm c.h.ặ.t lòng, giọng run rẩy: "Thật, thật đáng sợ..." Y nghĩ rằng những con báo và hổ của bộ lạc đủ đáng sợ , ngờ thế giới còn những thú nhân đáng sợ hơn cả họ.

Thấy thú nhân Vũ tộc bay , các thú nhân trong bộ lạc đều tụ tập , Lão Thạch Đầu cũng cảm thấy sợ hãi : "Đây là bạn của Đại Vũ ? Bạn của như thế ..."

Mục Vân Sở nhớ đầu gặp Đại Vũ, nhịn khẩu: "Chắc hẳn thú nhân Vũ tộc đều thích trêu chọc những thú nhân yếu hơn ? Lần , là Bạch, sẽ là ai nữa."

Ninh Phỉ cũng cảm thấy đau đầu, : "Mọi việc , chờ Đại Vũ trở sẽ hỏi rõ cho lẽ chuyện ."

Vừa dứt lời, con kền kền bay trở , chân của còn cầm một thứ rõ là gì. Hắn bay đến mặt Ninh Phỉ, nhẹ nhàng đặt thứ trong chân xuống đất. Đó là một mảnh da thú, khi rơi xuống đất thì mở , lộ vài con chim non còn mọc lông.

Ninh Phỉ chút kinh ngạc mấy con chim non: "Đây là con của ngươi ? Vậy bạn đời của ngươi ?"

"Ta bạn đời." Giọng của kền kền vẻ kiên nhẫn, cúi đầu dùng mỏ chạm những con chim non, đẩy chúng về phía Ninh Phỉ: "Giúp cho chúng ăn."

Ninh Phỉ sững sờ: "Ta giúp ngươi... cho chim ăn?"

"Vũ các ngươi ở đây thể chăm sóc cho con non, ? Không ?" Giọng kền kền trở nên mất kiên nhẫn hơn: "Vũ ?"

"Đại Vũ buổi chiều sẽ về, là ngươi... chờ một chút ?" Ninh Phỉ bầy chim non đất chút đau đầu: "Đám con của ngươi ăn gì?"

"Ăn thịt." Kền kền tới lui: "Vậy thì đợi về."

Một con thú nhân nguyên hình mang sức ép lớn như thế đây thật sự chút nào. Có thể loài báo và hổ chỉ cảm thấy chống cự chứ sợ hãi, nhưng những con Hồ tộc đang việc đồng thì chút sợ hãi.

"Ngươi biến thành hình , dẫn ngươi và con non ăn chút gì đó, ngươi cũng nên nghỉ ngơi một chút." Ninh Phỉ cúi đầu nhấc gói da thú chứa những con chim non. Dù chúng còn nhỏ, nhưng kích cỡ bằng những con gà nhỏ, cầm khá nặng tay.

Kền kền xung quanh, hỏi: "Ngươi là tộc trưởng ở đây ?" Hắn thể cảm nhận rõ ràng con linh miêu hề yếu, hơn nữa ánh mắt của những thú nhân xung quanh đều về phía , như sợ tổn thương con linh miêu .

Ánh mắt như thế chỉ xuất hiện khi các thú nhân trong bộ lạc tộc trưởng của .

"Không hẳn, nhưng cũng gần như ." Ninh Phỉ nhỏ với Bạch bên cạnh: "Ngươi việc của , nếu mệt thì nghỉ một chút, cả."

Bạch ôm c.h.ặ.t con non trong lòng, cảnh giác con kền kền: "Ta, sẽ ở với ngươi, kinh nghiệm chăm sóc con non... Ta, ."

Ninh Phỉ Bạch, mỉm đồng ý.

Kền kền hóa thành hình , cao hơn Ninh Phỉ cả một cái đầu rưỡi. Vai rộng, đầy cơ bắp mạnh mẽ, mái tóc đen dài ngang vai, nhưng đuôi tóc màu bạc, mềm mại rủ xuống vai.

Hắn theo Ninh Phỉ, bước khệnh khạng, cảm thấy việc để lộ cơ thể như gì sai, thậm chí thể còn thấy đó là một vinh dự.

chỗ nào của cũng lớn hơn, lớn và là niềm tự hào của những thú nhân mạnh mẽ.

Ninh Phỉ sắp xếp đưa đình nhỏ trong sân, để những con non bàn. Anh bảo Bạch tìm Mục Vân Sở lấy ít thịt tươi về, còn thì tranh thủ chuyện thêm với con kền kền một chút.

Mục Vân Sở đang ở trong sân, đưa cho Bạch ít thịt tươi và một con d.a.o từ vỏ sò, tiện tay bế luôn hồ ly nhỏ.

Bạch căng thẳng bước đình, cả ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Ánh mắt lạnh lùng của con kền kền lướt qua y, phát tiếng hừ khinh thường.

Những con chim non ngửi thấy mùi thịt, liền mở to miệng kêu lên. Bạch cố gắng cắt thịt thành từng miếng nhỏ, nhét miệng những con non.

Kền kền thấy y vụng về, liền giật lấy miếng thịt, tự c.ắ.n một miếng lớn, xé thịt thành từng miếng nhỏ, chút kiên nhẫn nào mà đút cho chim non.

Ninh Phỉ mang ít bánh bao nhân thịt đến đặt lên bàn, hỏi: "Vừa ngươi bạn đời, đám con ? Không lẽ ngươi cướp của khác..."

Kền kền phun khí lạnh từ mũi, thái độ vẻ khó chịu: "Sao thể, nếu Đại Vũ ở đây thể chăm sóc con non, mang gánh nặng đến. Chẳng qua là nhặt chúng, ai sống nổi ."

Mặc dù như , nhưng tay vẫn ngừng đút thịt cho chim non, đến khi chúng no căng, mới gặm những chiếc xương còn nhiều thịt, nhai rào rạo xương.

Ninh Phỉ đẩy đĩa bánh nhân thịt đến, : "Đây là thức ăn của bộ lạc chúng , ngươi thử xem hợp khẩu vị ."

Con kền kền đưa tay bẩn thỉu chụp lấy bánh nhân thịt, ăn ngấu nghiến, chỉ một lúc hết cả đĩa. Hắn xoa bụng, lên: "Ta tìm chút đồ ăn, lát nữa ."

Nếu vì đám con non , nhận thức ăn từ đám thú nhân yếu hơn , thật mất mặt.

"Đi về hướng đó , Đại Vũ cũng ở đó, chỗ đó khá nhiều con mồi ở bãi cạn." Ninh Phỉ chỉ hướng cho .

Nhìn con kền kền nữa bay , Ninh Phỉ thở dài.

Con kền kền giống như một kẻ gây rối trong quân đội, ỷ chút năng lực mà xem thường , chỉ theo ý . Hy vọng gây bất kỳ rắc rối gì.

Bạch phịch xuống ghế dài trong đình, chân mềm nhũn. Y bầy chim non no nê chơi đùa trong lớp da thú, run rẩy : "Những con chim non như thế lớn như ? Không lẽ thật sự là trộm về?"

Ninh Phỉ dùng ngón tay chọc chọc bầy chim non, đếm hết thảy năm con. Chúng mọc đủ lông, trông trụi lủi và xí, miệng to gần bằng một nửa cơ thể.

"Có lẽ như thế, thể là cha chúng gặp rắc rối thể nuôi nổi... Người đó dù trông khó chịu nhưng vẫn chăm nôm chúng chu đáo, còn cho chúng ăn no nữa. Hơn nữa, thể đường đến đây, chính chăm sóc chúng."

Chim non kiên nhẫn mấy khi chơi với chúng, chúng đều thò m.ô.n.g mổ tay .

Ninh Phỉ mỉm , rút tay về, với Bạch: "Ngươi đừng đồng nữa, ở trong sân việc, đồng thời chăm sóc bọn nhỏ . Ta việc ." Nói xong, vội vàng rời .

Bạch đột nhiên dậy gọi Ninh Phỉ nhưng nuốt lời bụng. Y do dự một lúc ôm đám chim non trong lòng, bước nhà kho. Đình khá nhiều lỗ hổng,, gần gần tối , gió khá lạnh, e rằng thể dễ bọn nhỏ ốm.

Nhà kho rộng rãi, y dọn dẹp một góc ấm áp, thường ngày ở cùng cháu trai. Mặc dù Ninh Phỉ cũng mời y tới ở trong nhà, nhưng y luôn cảm thấy như sẽ phiền khác cũng . Hơn nữa, y là một hồ ly ở cùng báo hổ, nên ban đêm thể sẽ ngủ .

Bầy chim non đặt lên đệm cỏ mềm, chúng kêu khẽ và chui khỏi lớp da thú, lăn lộn trong đống cỏ rúc ngủ. Bạch v**t v* những cái đầu trụi lủi và đôi cánh nhỏ mềm, phủ cỏ lên quanh chúng. Sau đó, y bế mấy thanh trúc chẻ nhỏ, bắt đầu đan giỏ.

Đại Vũ trở về cùng với Hắc - con kền kền, Đại Vũ cầm mười cái giỏ trúc buộc , còn trong móng Hắc là một con bò rừng trưởng thành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/linh-mieu-hang-ngay-ky/chuong-69-bi-hon-me.html.]

Con bò rừng trưởng thành to như một chiếc xe tăng, nặng ba bốn tấn, nhưng một con bò rừng nặng như kền kền tóm trông nhẹ nhàng cứ như bắt một con thỏ.

Đại Vũ thả mấy cái giỏ trúc xuống, chạy tìm Ninh Phỉ: "Đây là bạn , tên là Hắc. Dù tính tình lắm, nhưng , chỉ là đáng sợ thôi."

Mục Vân Sở thấy Đại Vũ trở về, liền quấn cái váy cho , phàn nàn: "Hắn đến nhấc Bạch lên giữa trung, suýt nữa con hồ ly nhỏ đó sợ c.h.ế.t khiếp. Người của Vũ tộc các ngươi đều thích trêu chọc khác như ?"

Đại Vũ , đưa tay xoa đầu Mục Vân Sở.

Con bò rừng ném mạnh xuống sân, Hắc dùng một chân dẫm lên con bò rừng, sang hét lên với Đại Vũ: "Đây là bộ lạc mà ngươi đây ? Có chỗ ở ? Ở ?"

"Ngươi giúp đỡ thì sẽ ." Đại Vũ đáp , bỏ mặc , cùng Mục Vân Sở xử lý ngô.

Hắc hừ một tiếng, dùng mỏ sắc nhọn và cứng rắn của x.é to.ạc lớp da dày của bò rừng, bắt đầu ăn thịt tươi bên cạnh.

Ninh Phỉ thôi. Trong bộ lạc, kể từ khi bắt đầu ăn thức ăn nấu chín thì ít ăn thịt sống . Trừ khi săn cảm thấy đói, họ mới bắt một con thỏ bữa ăn nhẹ. nếu thức ăn nấu chín, họ vẫn sẽ ưu tiên hơn.

Hắc ăn uống no nê, bỏ gần hết con bò rừng còn sót với Ninh Phỉ: "Để cho các ngươi."

Ninh Phỉ:...

Thật sự là một kẻ bảo thủ, thật đáng ghét.

Những thú nhân săn cũng trở về, họ còn ngạc nhiên với việc bộ lạc thêm thành viên mới, chỉ thấy phiền vì tên to lớn cứ khỏa qua .

Ninh Chinh con bò rừng cạnh sân, quăng con nai đực vai xuống bước sân: "Anh, con bò ?"

Ninh Phỉ đang cùng Lão Thạch Đầu và Mục Vân Sở chuẩn bữa tối, thấy tiếng Ninh Chinh liền từ nhà bếp thò đầu , lớn: "Chuẩn , tối nay ăn thịt bò hầm."

Hắc xổm bên cạnh Ninh Chinh lột da và cắt thịt bò, rửa sạch thịt cắt thành miếng nhỏ, đặt nồi và thêm một đống thứ là gì, đổ nước và đặt lên bếp lửa.

Hắn duỗi tay hơ qua lửa, nhanh ch.óng rụt tay , đưa miệng l**m. Rồi tò mò vòng quanh nồi vài : "Bộ lạc các ngươi ăn thứ ?"

Ninh Chinh liếc , trả lời.

Hắc chằm chằm đống xương bò trong chậu, lấy một cái gặm chơi, nhưng ngay cả xương cũng con hổ trắng bỏ nồi, thêm nước và đặt lên bếp. Hắn dãy nồi bếp và chợt nhớ điều gì đó.

"Con của ?"

Không ai trả lời , dù ai cũng bận rộn.

Người của Hồ tộc thành công việc của , mỗi vội vã mang theo một giỏ ngô, một túi bánh nướng và một miếng thịt xông khói lớn trở về bộ lạc của . Bây giờ trong bộ lạc chỉ còn Bạch, cố gắng ở để thêm thức ăn cho cháu , dù xong công việc đồng áng, Bạch vẫn tìm thêm việc khác để , nhằm đảm bảo cháu ăn uống đầy đủ.

Hắc giữa sân, hít sâu một . Toàn là mùi của những con mèo lớn và mùi hôi của mấy con ch.ó. Hắn đột nhiên hắt , cuối cùng cũng phát hiện mùi của bầy con giữa đống mùi lạ.

Hắn theo mùi hương và thấy thú nhân nhỏ yếu đang trong đống cỏ, tay đang đan gì đó. Mùi của bầy con phát từ tấm rèm cỏ bên cạnh y.

Bạch đột nhiên ngẩng đầu, thấy thú nhân to lớn mặt, sợ hãi ngã về phía . Trước khi ngã chạm đất biến thành dạng thú, dang rộng móng chạy. dù cố thế nào cũng chỉ thấy ngày càng cao lên mà tài nào thoát .

Hắc nhấc con hồ ly lớn lên mặt kỹ, xem xét cẩn thận, kéo đuôi bông xù của nó . Bạch chịu nổi nữa, cơ thể run rẩy, một tuyến phòng vệ cơ thể y bỗng phóng một mùi hôi khủng khiếp.

Đây là biện pháp bảo vệ tính mạng của Hồ tộc, chỉ khi đối mặt với mối nguy hiểm lớn, nếu họ sẽ bao giờ phun .

Hắc ngờ con hồ ly chiêu trò như , bộ cơ thể cứng đờ, mắt trợn lên.

Bạch rơi xuống đất, nhanh ch.óng chạy , giữa đường thì thấy tiếng động lớn phía .

Con kền kền tính ngất xỉu bởi mùi hôi đấy, thẳng đơ mặt đất.

Ninh Phỉ thấy tiếng động liền vội vàng chạy từ nhà bếp , Bạch đụng . Bạch lắp bắp gì, run rẩy. Anh thở dài, bảo Mục Vân Sở dẫn Bạch , về phía phát tiếng động. Chưa đến nơi ngửi thấy mùi hôi thối ngột ngạt.

Anh che mũi Bạch ở xa, Hắc bất tỉnh đất, khỏi dở dở .

Hắc Đại Vũ dùng nước đ.á.n.h thức, đột nhiên dậy, nghiến răng nghiến lợi : "Con hồ ly đó ?"

Đại Vũ cau mày bạn cũ của : "Ngươi gì y?"

"Ý ngươi là gì với y? Là y gì với thì !!" Hắc giơ cánh tay lên ngửi, đôi mắt đỏ ngầu vì mùi hôi, nước mắt chảy : "Y đ.á.n.h rắm mặt ! Suýt chút nữa khiến c.h.ế.t ngạt!"

"Hồ tộc thường chỉ dùng mùi hôi tấn công kẻ thù khi tự vệ..." Đại Vũ cũng thấy mùi hôi thể chịu : "Ta đưa ngươi tắm , ngươi... Ngươi thật sự..." Hôi c.h.ế.t mất.

Hắc đang tức giận mùi hôi ch.óng mặt, đầu óc choáng váng theo Đại Vũ đến hồ nước bên cạnh quảng trường, trực tiếp nhảy , liều mạng cọ rửa để khử mùi hôi.

Đại Vũ bưng một chậu tro cây đến, bất đắc dĩ giúp bạn chà rửa mùi hôi đấy. Tro cây khả năng hấp thụ mạnh, đặc biệt trong đống tro còn trộn thêm một ít bạc hà khô và bột hoa rõ nguồn gốc, khi tắm xong sẽ mùi hương thơm ngát, các nữ thú nhân trong bộ lạc yêu thích.

Hắc kỳ cọ từ đầu đến chân, đến mức tưởng chừng như lột cả một lớp da nhưng vẫn cảm thấy mùi hôi hết: "Ta g.i.ế.c y!" Hắn với giọng đầy căm hận.

Đại Vũ ném áo lông giặt sạch lên bạn : "Mau lau khô và mặc quần áo ... Nếu thể chịu nổi thì tạm thời ở cùng vài ngày. Đợi nhà xây xong, ngươi sẽ phòng riêng."

"Phòng riêng là cái gì?" Hắc hiểu, bực bội hỏi: "Con hồ ly đó ở ?"

Đại Vũ nén : "Hồ tộc ở đây ban đêm, bọn họ bộ lạc riêng."

"Y về ?" Hắc bước khỏi hồ, hỏi: "Bộ lạc Hồ tộc ở ?" Hắn nhất định trả thù, dù thể xé nát con hồ ly đó , thì ít nhất cũng đ.á.n.h cho y một trận.

"Không, y vẫn ở trong bộ lạc, nhưng... Chỗ ngươi ngất xỉu chính là nơi ở của . bây giờ thể ở đó nữa, ngươi đấy... mùi quá nồng, mất vài ngày mới hết ." Đại Vũ kiên nhẫn giải thích, cảm thấy đây kiên nhẫn như thế, lẽ vì sống ở đây tính tình dịu nhờ Mục Vân Sở và những bạn.

"Vậy bây giờ y ở ?" Hắc nóng nảy.

"Y chịu nổi đòn của ngươi ," Đại Vũ thở dài: "Nếu ngươi dọa y, y cũng sẽ với ngươi. Giờ y đang chăm sóc những con non mà ngươi mang tới. Mà , khi nào thì ngươi mới bạn đời đấy hả?"

"Ta bạn đời." Nhắc đến những con non, Hắc dịu một chút: "Ta vốn định đến đây, nhưng nơi ở xảy bão lớn, nhiều thiệt mạng. Những con non đó là do họ để , nhớ ngươi từng rằng ở đây thể nuôi dưỡng con non, nên mang chúng tới. Nếu nuôi cũng , cũng kỳ vọng chúng sẽ sống sót..."

Giọng trùng xuống, ai mong bầy con non sống sót chứ? cha chăm sóc, chúng thể tồn tại trong môi trường khắc nghiệt ? Dù khi lớn lên chúng sẽ trở thành những thú nhân mạnh nhất của Vũ tộc, thế thì ? Những con non mới nở còn con rắn lục nhỏ ức h**p mà.

"Ở đây thiếu thức ăn, chắc chắn thể giúp ngươi nuôi những con non đó. Hơn nữa, những ngôi nhà ở đây mùa tuyết ấm áp, lo lạnh cóng. Ngươi đừng quá lo lắng. ..." Đại Vũ nhớ đến lời của Ninh Phỉ, tiếp: "Ngươi giúp xây nhà, việc, nếu bộ lạc đủ để giúp ngươi chăm nuôi con non. Vài ngày nữa biển phơi muối, bộ lạc sẽ thiếu ..."

"Ngươi gọi thêm khác ?" Hắc chậm rãi lau khô tóc.

"Ta nghĩ dù gọi thêm bao nhiêu thì nhân lực trong bộ lạc cũng đủ. Ngươi thấy , đều bận rộn, thậm chí còn gọi bên Hồ tộc tới giúp nữa." Đại Vũ bưng chậu nước chân lên : "Bộ lạc khác với những bộ lạc khác, ngươi thể thử sống ở đây vài ngày, nếu thích thì cứ rời , chúng thể giúp ngươi chăm sóc bầy con non." Hắn nhớ lúc mới đến, Ninh Phỉ cũng với như , bảo thử ở vài ngày, nếu thích thì thể rời . sống ở đây hơn một năm, giờ gần hai năm .

Hắc chỉ cúi đầu, nghịch nghịch mấy sợi tóc ướt đầu.

"Hắc," Đại Vũ đột nhiên dừng bước, bạn cao hơn một chút, : "Ta tìm bạn đời của , nhưng Kim điêu, mà là một con báo."

Hắc kinh ngạc : "Báo? Ngươi... Ngươi con non nữa ?"

"Ta nhắn cho những trong bộ lạc cũ, nếu họ nuôi nổi con non thể gửi cho nuôi. Dù nuôi con Kim điêu, thì cũng thể nuôi báo con hoặc những con non khác, cả. Hắc... Ngươi , cảm giác bạn đời tuyệt vời như thế nào ." 

 

Chương 70

 

 

 

Loading...