Linh miêu hằng ngày ký - Chương 68: Con chim săn mồi khổng lồ.

Cập nhật lúc: 2026-01-11 19:13:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi sấy khô hết mớ lông, Ninh Phỉ lấy cuốn sách minh họa về thực vật mà tốn hết tài sản để đổi xem.

Mục Vân Sở bên cạnh ôm cái cối đá, đang dùng chày gỗ để giã hạt tiêu và ớt rang chín, dùng muối tiêu.

Hai gốc cây óc ch.ó, những quả óc ch.ó cây quả, mỗi quả đều to bằng đầu ngón cái, tròn trịa và đáng yêu. Không chỉ quả óc ch.ó, nhiều cây ăn quả trong sân cũng qua thời kỳ hoa, bắt đầu kết trái, cành lủng lẳng từng quả xanh tươi như ngọc.

"Nhìn ..." Ninh Phỉ đẩy quyển sách đùi về phía Mục Vân Sở, "Rau nhót* một loại cây mọc ở vùng đất nhiễm mặn, còn non thể ăn , nhưng đến mùa thu sẽ già , lúc đó thu hoạch xong thể nấu muối, so với muối biển còn hơn."

(*Rau nhót hợp với khí hậu nắng nóng, đất khô hạn và nhiễm mặn.)

(nguồn: danviet)

Mục Vân Sở bức tranh trong sách, "Trông quen quen, nhưng cây thích hợp với môi trường khô hạn đúng ? Cách biển khá xa, hoặc vùng đất nhiễm mặn nào đó, chỗ chúng ."

"Ở đây thì , nhưng nếu thể xa, thể chỉ cho các thú nhân địa phương cách lấy muối." Ninh Phỉ thu cuốn sách và bắt đầu chậm rãi .

Mục Vân Sở : "Ngươi nghĩ nhiều quá đấy, hiện tại chúng đang ở cơ chứ? Ngươi nghĩ đến việc du lịch ?"

Ninh Phỉ sờ trang sách giấy in , nhẹ nhàng : "Hệ thống với , nếu tập hợp đủ 50 thì sẽ là thôn nhỏ, sẽ phần thưởng. Sau mỗi thôn thăng cấp đều sẽ thêm phần thưởng, đang suy nghĩ thêm về chuyện ."

Mục Vân Sở dừng tay một chút, : "Vậy thu nhận Hồ tộc ? Dù họ cũng gần."

"Nếu thu nhận họ, những trách nhiệm tương ứng... Cứ chờ . Dù chúng hiện tại bốn mươi , chiêu mộ một khả năng chiến đấu mạnh, ai bộ lạc nào mắt khiêu chiến với chúng thì ."

"...Lang tộc ?" Mục Vân Sở dừng việc đang dở, y ngẩng đầu về phía xa, thấy chị em Tôn gia đang bận rộn ngoài đồng, những cây ngô cao tạo thành một lớp màn màu xanh lá đậm, hình dáng của thú nhân che khuất rõ.

Ninh Phỉ phủ nhận cũng xác nhận, : "Chuẩn vẫn hơn, tuy rằng giữa các bộ lạc vẻ thiện, nhưng đó là vì xung đột lợi ích. Lang tộc vì phân tán quá nhiều nên xung đột về mặt lợi ích nên một tên thủ lĩnh tham vọng thống nhất bằng cách cưỡng chế. Lãnh thổ của Lang tộc cách lãnh thổ của chúng xa, nếu chúng mở rộng một chút sẽ chồng chéo, ai bọn họ sẽ chuyện gì."

"Tham vọng thể sẽ trở thành bước đệm dẫn đến thành công, nhưng phần lớn chỉ trở thành bia mộ." Mục Vân Sở hiếm khi điều gì đó vẻ sâu sắc: "Thời điểm tận thế sẽ nhiều siêu năng lực mang theo dã tâm, vì tài nguyên địa bàn đủ các loại tranh đấu, tất cả quy tắc đều phá vỡ tái tổ chức. Những quyền lực mới thể lên tiếng, nhưng chỉ những sức mạnh thông minh mới thể dẫn dắt. Người bình thường trong mắt những dị năng giống như nô lệ, bọn họ sẽ bảo vệ bình thường, nhưng cũng ngừng áp bức bóc lột đám bình thường. nếu thật sự nguy hiểm xảy , bọn họ sẽ là trốn nhanh hơn bất kỳ ai..."

Ninh Phỉ đưa tay xoa đầu Mục Vân Sở, : "Sao nghĩ tới chuyện cũ ?"

"Ngươi nghĩ tới ?" Mục Vân Sở ngẩng đầu , trong đôi mắt tròn xoe của y lộ vẻ lo lắng mà còn kèm theo sự bối rối: "Môi trường sống của ngươi hơn của ? Mặc dù nhiệm vụ sẽ nguy hiểm... cũng thể thấy nhiều chuyện cá lớn nuốt cá bé ? Khi mới tới đây, thường xuyên giật tỉnh dậy từ trong mơ, vì sợ rằng mở mắt liền trở về lúc , khắp nơi đều là zombie và đầy thực vật biến dị lây nhiễm. Ta còn nhận sự tôn trọng nào nữa, đủ ăn đủ mặc, việc như một con ch.ó nhưng đói đến mức ngủ . Ngươi luôn tâm lý hẹp hòi, mưu mô, nhưng ..."

"Tiểu Sở." Ninh Phỉ ngắt lời y: "Trong bất cứ cảnh nào cũng sẽ xuất hiện những vĩ đại, chúng nên vì cảnh xung quanh ảnh hưởng đến nhân cách của . Ta ngươi lo lắng về điều gì, sợ hãi điều gì, nhưng những điều đều cần ngươi tự vượt qua. Ngươi luôn cảnh đây của , thừa nhận rằng khi sống trong quân đội gần mười năm nhận nhiều sự giáo d.ụ.c , giúp một trái tim kiên cường và kỹ năng . bây giờ trong cảnh , kỹ năng của thật sự hữu dụng ? Ta cũng chỉ thể dựa ý chí rèn luyện trong quân đội để giữ vững , gục ngã, lạc quan. Tiểu Sở, vẫn với ngươi, b.o.m nổ c.h.ế.t khi đang nhiệm vụ. Ngay cả trong thời bình, vẫn những điều xa và những tội ác thể tha thứ ở những nơi mà ngươi thể thấy. Trong cảnh tồi tệ như , cuộc sống của dân ở đó sống chẳng khác nào như sống trong ngày tận thế.Ví dụ như trong thế giới thú nhân , những đứa trẻ và già trục xuất rời khỏi bộ lạc. Khi họ rời khỏi, một bạn đồng hành và cũng thể tự săn, chẳng bọn họ cũng cảm giác nhưng đang sống trong tận thế đấy ?"

Mục Vân Sở cúi đầu, tay vẫn tiếp tục giã tiêu ớt một cách đều đặn.

"Dù thể ở tận thế, nhưng tâm thì ở đấy."

"Ta hiểu." Mục Vân Sở gật đầu, thở phào nhẹ nhõm : "Ta sẽ tự điều chỉnh bản ."

Ninh Phỉ thêm gì nữa, tiếp tục lật sách, đột nhiên hai mắt sáng lên, kéo Mục Vân Sở qua : "Ngươi xem cái ."

Hình nhân sâm in màu ở trang .

Nhân sâm là một loại thảo d.ư.ợ.c bồi bổ cơ thể nhất, là một trong những loại thảo d.ư.ợ.c xa xưa sử dụng. Chỉ là do khai thác quá mức nên nhân sâm già càng ngày càng trở nên hiếm hoi, còn loại nhân sâm nuôi trồng thì khác gì rau củ thông thường.

bây giờ ở đây, thú nhân chủ yếu sống bằng thịt, cũng ai đào nhân sâm. Đặc biệt là trong môi trường bốn mùa rõ rệt và đầy đủ chất dinh dưỡng như thế thì nhân sâm phát triển hơn cả.

"Ta nhớ nhiều loại t.h.u.ố.c quý thành phần nhân sâm, chúng thể đào một ít phơi khô. Nếu ai đó bệnh cần bồi bổ thì thể cắt vài lát để nấu súp gì đó."

Mục Vân Sở đặt cối đá xuống, cầm cuốn sách cẩn thận xem qua, đó lật phần xem mục lục: "Nhân sâm thể sử dụng thường xuyên, nếu sử dụng quá nhiều sẽ chảy m.á.u cam. Nếu thể tìm quả kỷ t.ử* thì cũng , phơi khô ngâm nước uống, lợi cho sức khỏe lắm."

(*Quả kỷ t.ử là quả chín phơi khô của cây khởi t.ử, thu hái khi chuyển sang màu đỏ da cam, ca ngợi là siêu thực phẩm bởi khả năng chống bệnh đái tháo đường và thậm chí cả u.n.g t.h.ư. Ngoài , loại quả chứa nhiềuchất chống lão hóa mạnh thể chậm quá trình lão hóa.)

"Hoa cúc dại cũng tồi, thể ngâm với nước mật ong để nước giải nhiệt. Cũng gì đó để giảm bớt tính nóng trong do lượng thịt nạp mỗi ngày." Ninh Phỉ trang sách hình hoa cúc dại .

Hai cúi đầu bàn tán hồi lâu, cuối cùng liệt kê tất cả các loại thảo d.ư.ợ.c tìm. Ninh Phỉ suy nghĩ một chút, ngoài tìm một cuộn vỏ cây phơi khô, dùng than củi để miêu tả chi tiết hình dáng của một loại thảo d.ư.ợ.c cần thiết.

Cuốn sách khá đặc biệt, nhất là nên để lộ ngoài.

"Chúng nên giấy ?" Ninh Phỉ .

Hiện tại, vỏ cây bọn họ dùng để lấy từ cây, ngâm trong hồ nước để bỏ nhựa, lớp vỏ thô ráp bên ngoài bóc , chỉ để lớp vỏ mịn nhất ngoài cùng dính cây. Lớp vỏ cây khi khô thể dùng để , vẽ, nhẹ hơn nhiều so với đá phiến và lông thú nhưng khó bảo quản. Tuy nhiên hiện tại thì bọn họ cũng gì quan trọng để bảo quản, vỏ cây thường khi sử dụng ném thẳng hố lửa.

"Giấy quả là một ý !" Mục Vân Sở vỗ đùi, "Ta việc từ lâu, chỉ là bận quá nên quên mất. Mỗi đại tiện, hậu môn của đều cảm giác chẳng sạch tí nào... Đã đám mèo lớn thói quen tự l**m hậu môn, thể nào thẩm nổi!"

Ninh Phỉ rùng một cái, thể quên chuyện ? Đám mèo lớn đều thích sạch sẽ, bình thường khi việc gì thì chúng sẽ l**m lông cho . Anh cũng thấy đám mèo lớn, mèo nhỏ khi ăn xong liền vây quanh cùng một chỗ, giơ chân lên để lộ bụng và liên tục l**m...

Chỉ nghĩ đến việc Ninh Chinh dùng miệng l**m hậu môn hôn mặt , Ninh Phỉ liền cảm thấy cả khó chịu.

"Chúng giấy thôi!"

Anh và Mục Vân Sở bình thường khi ân ái xong đều sẽ dùng lá cỏ để lau sạch, đó mới tắm rửa một chút, chỉ cần giấy thì cần phiền phức như .

Làm giấy rơm khó, cái khó là để cái bể chứa nước để bỏ bột rơm giã . Ngày xưa khi xi măng, xưa dùng bột nếp trộn với vôi, đất, cát để kết dính, nhưng bây giờ thậm chí cả gạo nếp cũng chẳng .

"Gạo cũng độ kết dính mà, dùng gạo thử xem?" Mục Vân Sở .

Hai , bọn họ mang theo xẻng vỏ sò thẳng đến một đất trống ngoài sân, bắt đầu dùng xẻng đào. Lão Thạch Đầu tới hỏi một chút, Ninh Phỉ chỉ giấy, nhưng giấy ăn .

Lão Thạch Đầu hiểu tại , thấy hai vị sứ giả cần giúp đỡ, liền trở sân cắt cỏ và nấu thức ăn cho heo.

Đào một cái bể hình chữ nhật, đáy bể cũng nén c.h.ặ.t. Ninh Phỉ nhặt những viên sỏi còn sót từ việc sân trong quảng trường, trải dày lên thành và đáy hồ, Mục Vân Sở thì nấu một lượng cơm lớn.

cát, bọn họ dùng một ít sỏi, trộn bùn đất với cơm đó bôi các khe hở đá. Sau khi khô thì cho nước bể. Nếu rỉ nước hoặc rỉ nước chậm thì coi như thành công.

Sau đó Ninh Phỉ bắt đầu dệt màn trúc dùng để giấy.

Màn trúc từ những mảnh trúc chẻ mỏng để giấy mịn hơn. Sau khi thành, họ dùng các thanh trúc bao quanh tứ phía và màn trúc dùng để treo bột giấy sẵn sàng.

Hiện tại đang là mùa mưa, trời mưa liên tục nên ước chừng chờ tầm bảy tám ngày cái bể mới khô . Hai dùng bình gốm múc nước từ ao trong sân đổ bể. Sau khi đổ đầy liền kiểm tra xem độ rò rỉ nước của bể .

Quảng trường lát đá xong, đám thú nhân còn dựa theo màu sắc đá vụn tạo hình dạng mắt cho quảng trường. Đám con non ham chơi hôm nay cũng chăn dê, mỗi ngày đều chạy nhảy khắp quảng trường, dù lăn lộn đất cũng sợ dính bùn. Hai cái ao ở hai đầu quảng trường cũng đào xong, mỗi cái đều kích thước 20x30m. Ở giữa ao còn để một cái bệ nhỏ tầm 3x3m, xung quanh xây bằng đá và đó một cái mái che nhỏ.

Một cây cầu tre nhỏ rộng hơn một mét bằng trúc nối từ chỗ mái che đến bên bờ ao.

Phần sâu nhất của ao thể đạt tầm bốn đến năm mét, nguồn nước ngầm tự nhiên chảy lên . Xung quanh ao là phần nông một mét, sâu một mét, cũng mô phỏng theo cái ao nhỏ do Ninh Phỉ , chứa đầy đá và vỏ sò bao quanh. Như lúc tắm thể thoải mái cái bệ nước nông đó.

Hai bên ao đều đào một rãnh sâu một mét, viền xung quanh bằng đá vụn và mảnh gốm. Đại Hoa và những khác cũng đào nhiều hoa dại núi và trồng chúng ở ven rãnh nước nhỏ . Bây giờ hoa dại đang nở rộ, duf trong ao còn nước nhưng lộ dáng vẻ bừng bừng sức sống.

Cái rãnh nước ở ruộng cũng gần như thành, nước từ ao dẫn sâu trong ruộng. Dù trời mưa cũng cần quá lo lắng về việc tưới nước, đôi khi còn may mắn câu vài con cá nhỏ trong ao để thêm bữa ăn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/linh-mieu-hang-ngay-ky/chuong-68-con-chim-san-moi-khong-lo.html.]

Thú nhân của Hồ tộc học cách đan giỏ trúc, khi trở về vài ngày, y mang theo một nhóc hồ ly con gầy gò. Lần , y tới là để học đồ gốm.

Thú nhân của Hồ tộc mỗi ngày đều mang theo măng cho bọn họ, đôi khi chỉ măng mà còn các loại quả dại gói kỹ trong lá cây, vị chua ngọt.

Con thú nhân Hồ tộc đến học gốm tên là Bạch, lẽ vì ch.óp đuôi của y màu trắng. Đứa nhỏ mà y mang theo là đứa trẻ do chị gái y để . Chị gái y c.h.ế.t, nhưng rể của y thì vẫn còn ở bộ lạc cũ. Bạch cùng với nữ tộc trưởng hiện tại mang theo con của chị gái y đến đây để kiếm sống.

Con non cai sữa nhưng gầy gò nhỏ nhắn, đôi mắt to tròn quanh với vẻ sợ hãi, giống như của , nó rụt rè đến đáng thương. Khi bất kỳ động tĩnh nhỏ gì đều co rúm , thu thành như quả bỏng.

Bạch dẫn cháu trai đến đây, thật Ninh Phỉ cũng tại . Hồ tộc trông khá nhưng vẫn thiếu thức ăn. Con non vẫn săn nhưng vẫn cần ăn, nhưng chân Bạch thương tật. Mỗi ngày chỉ thể hái quả dại hoặc bắt một ít sâu và giun đất để ăn, hoặc trao đổi chiếu rơm tự dệt với những thú nhân khác để đổi lấy ít thịt, đủ để nuôi con non lớn như bây giờ.

Nữ tộc trưởng yêu cầu y đến bộ lạc để học dệt vải, thật ngoài kỹ năng khéo tay của Bạch, cô cũng cho y một con đường sống. Hơn nữa nữ tộc trưởng mỗi ngày đều đưa măng đến để đổi ít thức ăn, phần lớn thức ăn sẽ bụng của đám con non trong bộ lạc.

Lần đến học đồ gốm cũng là do nữ tộc trưởng và Ninh Phỉ thỏa thuận với , vẫn là để Bạch học, hơn nữa còn cho phép mang theo cháu trai của .

Trong ba ngày học giỏ trúc, Bạch vẫn sống trong bộ lạc của Ninh Phỉ, nhưng y vẫn nhất quyết chịu trong nhà. Có lẽ y đám thú nhân nhạy cảm với mùi nên kiên quyết ngủ trong kho củi. ngay cả kho củi cũng thoải mái, rơm rạ thật dày đệm, buổi tối gió đêm thổi qua. Vì bao quanh bởi mùi của những kẻ săn mồi to lớn nên y cần lo lắng về việc kẻ mù nào đó tấn công lúc nửa đêm.

Chỉ trong vòng ba ngày, Bạch béo lên nhiều.

Thú nhân trong bộ lạc đối xử với đàn con non, Đại Hoa thậm chí còn cho con chơi với hồ ly nhỏ . con hồ ly nhỏ quá nhút nhát và chịu rời xa cho dù chỉ một bước.

Con hồ ly nhỏ vẫn bộ lông màu đỏ xinh , lông màu xám xịt, dính bệt với , trông giống như một đứa bé ăn xin bẩn thỉu. Lão Thạch Đầu dạy Bạch cách tắm rửa cho con hồ ly nhỏ, con non khi tắm rửa sạch sẽ đặt cạnh hố lửa để khô lông, bộ lông bồng bềnh của hồ ly nhỏ khiến nó trông mập mạp hơn một chút.

Lúc ăn cơm, Ninh Phỉ đặc biệt vắt chút sữa dê, nấu cháo thịt cho hồ ly nhỏ.

Đàn dê con sắp cai sữa, bây giờ dù ăn cỏ cũng thể đủ no, sữa dê để lâu nhưng cũng đủ dùng để thêm phần cho đàn con ăn thêm.

Đám thú nhân cùng Mục Vân Vũ đến bãi cạn, mang về nhiều than đá. Ninh Phỉ đưa Lão Thạch Đầu đến hang động đầu tiên để mở rộng và gia cố hang động rách nát để chứa than đá. Tuy rằng hiện tại những viên than đá chỉ thể dùng để nấu ăn nhưng thể nướng khoai lang khiến cho đám thú nhân chút ghét bỏ, nhưng khi mùa tuyết đến, lợi ích của than đá để sưởi ấm sẽ dần hiện .

Bể nước dùng bột gạo dán c.h.ặ.t rỉ nước nhưng tốc độ rỉ nước khá chậm. Điều khiến Ninh Phỉ và Mục Vân Sở chút hy vọng, bọn họ nhanh ch.óng gom một đống vỏ cây và rơm, c.h.ặ.t thành từng mảnh, cho ao và giã thành bột mịn, đó đem rèm trúc bỏ , vụng về lắc lư.

Khi tờ giấy rơm đầu tiên gỡ bỏ khỏi rèm trúc, Ninh Phỉ và Mục Vân Sở đều nở nụ hài lòng.

Tiểu cúc hoa rốt cuộc chịu khổ nữa!

Trên thực tế, giấy rơm nhiều công dụng, ví dụ như dùng để dán cửa sổ, dán tường, chữ, hoặc lau m.ô.n.g. Hai bận rộn từ sáng đến tối, cuối cùng cũng trăm miếng giấy rơm đem phơi mái hiên.

Đám thú nhân mấy hứng thú đối với những thứ thể ăn, thể uống thậm chí còn thể mặc. Cho đến khi họ thấy bức tranh Thần thú mới do Mục Vân Sở vẽ , họ mới thật sự nhận giá trị của loại giấy . Dù thì hình vẽ Thần thú lúc chút ẩm ướt và bạc màu, mờ nhạt dần.

Mục Vân Sở dùng tro đáy nồi trộn một ít bột gạo tạo thành một loại mực gần giống như mực nước, đó xin em Tôn gia một ít lông đuôi, miễn cưỡng buộc chiếc b.út lông đầu tiên thế giới . Chiếc b.út lông ngấm đầy mực lên giấy những dòng chữ đen và , hình vẽ cũng rõ ràng và còn nhòe thành một khối như nữa.

Đám thú nhân xúm năn nỉ hồi lâu, cuối cùng Mục Vân Sở đồng ý vẽ một bức tranh Thần thú ở mỗi nhà. Mục Vân Sở nền tảng học chữ Hán và tiếp xúc với một loại b.út mực và màu sắc khi còn nhỏ, vì y vẽ Thần thú một ngọn núi, với những đám mây bao phủ lấy đỉnh núi và xa xa còn những ngọn núi mờ mờ ẩn ẩn trong đám mây. Gần đó còn một cây thông, cây bách và trúc.

Thần thú tựa những đám mây, trong tay cầm quyền trượng, lưng đôi cánh giơ cao, đôi quấn quanh eo. Ngài đội một chiếc vương miện đính đầy đá quý và xuống với đôi mắt hé mở, như thể đang quan sát những con dân đang bận rộn ở trần gian.

Lúc , đám thú nhân mới nhận giá trị của tấm giấy rơm, vì cuối cùng bọn họ cũng thấy rõ diện mạo của Thần thú trông như thế nào!

Bạch phía đám thú nhân, vươn cổ bức tranh Thần thú trong tay đám thú nhân, sợ hãi hâm mộ. Trong thời gian ở đây, y ít thú nhân nhắc đến khả năng của Thần thú, còn khoe tên của với y. Y ước thể tìm hiểu thứ về bộ lạc thần thú công nhận , để y thể cầu xin thần ban cho một cái tên.

Có tên nghĩa là Thần thú phù hộ, nghĩ đến liền cẩm thấy vui vẻ.

Bạch mất một tháng để học cách đan giỏ trúc, mành trúc và đồ gốm, còn học cách nấu món hầm. Y luyến tiếc rời , nhưng nữ tộc trưởng cho y , măng trong rừng trúc lớn, bọn họ gì để trao đổi với bộ lạc nữa, trừ khi Ninh Phỉ đến hợp tác với bọn họ.

Điều khiến cho Bạch chút mất mát, nhưng vẫn dắt theo cháu trai rời khỏi bộ lạc. Tuy nhiên, y cầu xin Ninh Phỉ cho y một bức tranh của Thần thú.

"Bọn sẽ nỗ lực để Thần thú thừa nhận, và cũng hy vọng Thần thú phù hộ, vì thể cho một tấm hình của Thần thú ? Ta thể tới chỗ các ngươi việc mỗi ngày mà cần ăn, cần uống cũng !" Y nhẹ nhàng , mặt đỏ bừng bừng vì hổ.

Khi Ninh Phỉ đưa cho y bức tranh của Thần thú, thú nhân Hồ tộc suýt chút nữa khi rời .

Lúa cánh đồng cuối cùng chín, thú nhân trong bộ lạc bắt đầu tiến hành thu hoạch. Sau khi thu hoạch lúa xong thì mùa thu hoạch ngô cũng sắp đến.

Hiện tại đám thú nhân chia mấy đến bãi cạn, mỗi ngày còn một nhóm săn, đến lúc cũng biển, Ninh Phỉ đang suy nghĩ nên phân thêm mấy thú nhân để thế Mục Vân Vũ , nhưng biển thì cũng cần nhân lực.

Tuy nhiên, công việc ngoài đồng , Ninh Phỉ trực tiếp tìm nữ tộc trưởng Hồ tộc, nàng cử bảy, tám tới, trong đó Bạch và cháu trai của y.

Làm việc đồng chị em Tôn gia và cùng với một đám thú nhân Hồ tộc, thế cho những khả năng săn. Mùa mưa sắp kết thúc, bọn họ bắt đầu chuẩn dự trữ lương thực cho mùa tuyết. Hơn nữa, g chỉ cần chuẩn thức ăn mà còn xây ngôi nhà mới.

từ bên Hổ tộc cũng đến hỏi khi nào thể cử sang giúp họ hướng dẫn cách xây nhà.

Vào thời điểm cực kỳ bận rộn , Mục Vân Vũ cuối cùng cũng mang đến một tin .

"Ta vài bạn đến, trong đó đại bàng vàng, đại bàng biển, và cả kền kền từ nơi xa đến, đến năm sáu con."

Đối với Ninh Phỉ thì đây là tin tức , gần như nhảy dựng lên, vội vàng hỏi: "Còn bao lâu nữa họ mới tới?"

"Ba đến năm ngày nữa họ mới tới." Mục Vân Vũ cũng thở phào nhẹ nhõm, trong thời gian bay bay nên thật sự mệt mỏi, choáng váng.

"Chờ bọn họ tới, ngươi và Tiểu Sở thể dẫn biển."

Tuy thú nhân Hồ tộc nhỏ yếu hơn so với Hổ tộc và Báo Hoa tộc nhưng họ linh hoạt hơn. Bọn họ nhanh ch.óng thu hoạch lúa và phơi khô ruộng, mang theo giỏ trúc thu gom ngô. Điều khiến các thú nhân thêm nhiều thời gian và sức lực để săn, các lão thú nhân cũng bắt đầu chuẩn xây nhà, cần đủ gạch để nung.

Đại Thạch cũng Ninh Phỉ phái bộ lạc Hổ tộc để dạy bọn họ cách xây nhà. đến mùa tuyết, than đá của Hổ tộc vẫn thiếu.

Hôm nay Ninh Phỉ đang bận rộn giá phơi ngô, để ngô thu hoạch phơi giá, nghiền nát thành từng miếng để bảo quản. Trong khi đang bận rộn, đột nhiên thấy tiếng rít trầm giống của Đại Vũ phát từ trời.

Anh đột nhiên ngẩng đầu lên, thấy một thú nhân Vũ tộc khổng lồ đang lượn lờ trung, như đang cân nhắc xem nên đáp xuống .

Thú nhân Vũ tộc so với Mục Vân Vũ còn lớn hơn, Mục Vân Vũ xòe cánh thể dài mười mét, nhưng con nhất định dài ít nhất mười lăm mét!!

Đám thú nhân thú nhân Vũ tộc khổng lồ cho hoảng sợ, tất cả đều dừng việc đang , ngẩng đầu lên trời.

Bạch đột nhiên sợ hãi kêu lên một tiếng, cháu trai của y sợ hãi đến choáng váng đầu, nó kêu lớn chạy ngoài, như trốn trong góc nhà của bộ lạc, nhưng bây giờ bọn họ đang việc trong ruộng, cách nhà của bộ lạc còn xa.

Bạch vội vàng đuổi theo, nhưng con chim khổng lồ phía đầu y đột nhiên lao xuống, dùng móng vuốt sắc nhọn tóm lấy thắt lưng của Bạch, bất ngờ lao lên trời nữa!

 

Chương 69

 

 

 

Loading...