Linh miêu hằng ngày ký - Chương 64: Bước đầu tiên trong giao dịch

Cập nhật lúc: 2026-01-11 19:13:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi Ninh Phỉ trở về nhà là buổi chiều, hạ cánh, một bóng trắng lao tới, cọ xát cái đầu lông xù to lớn của nó Ninh Phỉ.

"A Chinh hai ngày nay ăn ngủ ngon, ngày nào cũng xổm ở cửa bốn phía, thêm chút nữa là thể trở thành hòn vọng phu ." Mục Vân Sở mỉm tới, ôm một cái váy vải bố trong ném cho Mục Vân Vũ biến thành hình , hỏi: "Chuyến thế nào?"

"Có thu hoạch lớn." Ninh Phỉ v**t v* đầu Ninh Chinh trong sân.

"Ồ?" Hai mắt của Mục Vân Sở sáng lên, hỏi: "Là đồ ăn vật dụng?"

Ninh Phỉ đưa túi da cho lão Thạch Đầu đến chào, đó nhận chai nước bạc hà từ Lão Thạch Đầu uống một ngụm đến cạn. Anh lau miệng, : "Là than đá. Bên một núi than đá lớn."

"Than đá??" Mục Vân Sở gần như nhảy dựng lên: "Thật giả ? Than đá ? Vậy chúng thể rèn thêm nhiều đồ sắt độ tinh khiết cao hơn !"

Ninh Phỉ mỉm gật đầu, nghỉ ngơi một lát trong sân, đó kéo Mục Vân Sở tới nơi rèn sắt. Anh vung tay, một khối than đá khổng lồ rơi xuống trống bên cạnh.

Mục Vân Sở kêu một tiếng nhào tới, cẩn thận sờ sờ bề mặt than đá: "Tốt quá quá, chất lượng than đá qua vẻ khá đấy chứ? Anh kết cấu xem, ai da thật !"

Than đá thì hơn gỗ nhiều, dễ cháy hơn, còn chịu nhiệt hơn. Đặc điểm lớn nhất là vẫn thể đốt cháy ngay cả khi dính nước, giống như gỗ, dính chút nước thì chỉ khói, khó cháy. Dù bây giờ họ xây kho chứa gỗ nhưng vẫn tránh khỏi việc gỗ ẩm ướt. Khi ở bên ngoài thì còn , khói trực tiếp tản . Mùa đông ở trong nhà liền đặc biệt khó chịu, chỉ thể phơi khô gỗ mới dùng, vô cùng tốn thời gian.

Bây giờ than đá, dù là nấu nướng sưởi ấm cũng thuận tiện hơn nhiều.

"Đại Vũ, cầm b.úa tới đây!" Mục Vân Sở gân cổ kêu lên.

Mục Vân Vũ đang ăn. Sân của Ninh Phỉ quanh năm thường dự trữ một ít đồ ăn để đám thú nhân lót bụng khi đói. Hiện giờ những thú nhân nhỏ trong bộ lạc mau đói, còn những thú nhân cái đang m.a.n.g t.h.a.i thể ăn bảy tám bữa trong một ngày. Chỉ cần đói bụng thì sẽ tới sân uống một chén cháo hoặc ăn một miếng bánh. Bây giờ nồi hấp càng tiện hơn, trong nồi hấp cơm chín, bánh bao và màn thầu, bên cạnh cả kim chi và lọ dưa chua, trong kho còn thịt xông khói và xúc xích. Nấu nướng một chút là ngay một bữa ăn.

Mục Vân Vũ một tay ăn bánh bao, tay cầm b.úa tới đưa cho Mục Vân Sở.

Mục Vân Sở cầm b.úa nhẹ nhàng gõ nhẹ khối than đá khổng lồ cao mười mét, chiều ngang tầm năm, sáu mét mặt, đó đập xuống ở các góc để tách vài mảnh than vụn. Y nhặt những mảnh vụn lên ném hố lửa trong sân.

Mảnh vụn than đá đột ngột tiếp xúc với lửa lúc đầu phát khói xanh, đó nhanh ch.óng cháy thành màu đỏ sáng khi nung nóng.

"Khối đá thể đốt ?" Lão Thạch Đầu khi việc xong ở sân tới, vẻ mặt kinh ngạc những mảnh đá màu đen đang đỏ trong hố lửa.

Mục Vân Sở , : "Có thể, nhiệt độ còn cao, nhược điểm duy nhất là thể nướng thịt hoặc hầm khoai lang khoai tây nữa. , lát nữa chúng sẽ đốt một ít than củi dùng để dành cho mùa đông."

"Sao ?" Ninh Phỉ cách hàng rào trúc lớn tiếng hô.

Mục Vân Sở : "Ít khói, hơn nữa cháy nhanh." Y đến ao nước rửa tay, hiện tại ao nước đàn vịt con chiếm giữ, khiến lũ mèo lớn khó chịu, chỉ thể lấy nước từ giếng múc nước để mà xối một trận.

Đàn vịt con cũng hề sợ bọn họ, hiện tại chúng coi cái ao là lãnh địa của , ai đến gần cũng sẽ cất tiếng quạc quạc, thậm chí còn dám dùng cánh xông lên đ.á.n.h .

Mục Vân Sở nhanh ch.óng tránh né sự tấn công của đàn vịt nhỏ, vẩy tay đến mặt Ninh Phỉ, : "Đào thêm một cái ao khác , hai ngày nay cái ao luôn lũ vịt chiếm giữ, báo hại ai cũng thể tắm rửa . Đại Thạch cũng thể ngâm tắm táp gì ."

Ninh Phỉ gật đầu : "Trước tiên cứ đập vỡ khối than đá , chia mỗi sân một phần để dự trữ dùng mùa đông. cùng với bộ lạc bên thỏa thuận , học cái gì đều dùng than đá để trao đổi, chỉ sợ trong thời gian Đại Vũ vất vả ."

Không còn cách nào khác, bộ lạc của cũng chỉ một thuộc Vũ tộc, máy bay vận chuyển, máy bay chở khách, đảm nhận nhiệm vụ máy bay trinh sát, khi chuyện gì còn săn, vô cùng bận rộn.

Mục Vân Vũ hiển nhiên quan tâm tới chuyện , chỉ ừ một tiếng, tiếp tục cúi đầu ăn bánh bao.

Những thú nhân săn cùng những thú nhân việc núi và ruộng đều trở , những thú nhân nhỏ thét to lùa bầy linh dương về chuồng. Trong thời gian , dê con ăn uống , mỗi con đều béo lên. Khiến cho thật cao hứng.

Những thú nhân bận rộn ngoài ruộng cắt một ít rau lang tươi mang về, rau lang sạch xào chung với thịt xông khói ăn cùng cơm, mùi thơm nức mũi. Ngày đó các thú nhân ăn một liền nhớ mãi quên, lâu lâu mang về một ít. Dù khoai lang đất nhiều, lớn nhanh, thậm chí chúng còn ưa chuộng hơn những loại rau dại .

Thú nhân việc núi cũng hái nhiều nấm cùng quả dại về, bây giờ bọn họ phân công công việc rõ ràng.

Làm việc trong nhà, ruộng, lên núi hái nấm và nhặt củi cùng với săn. Không cần Ninh Phỉ chỉ huy, bọn họ tự phân chia nhiệm vụ và ca trực, mỗi ngày việc đều phấn chấn.

Các thú nhân tụ tập quanh sân khối than đá, tuy nhưng vẻ hứng thú. Hơn nữa thứ chỉ thể đốt cháy, còn thể dùng để nướng khoai lang thịt nên càng mấy hứng thú. Họ phấn khích khen ngợi Mục Vân Sở cho lệ, đó ai nấy đều bắt tay chuẩn bữa tối.

Rốt cuộc vẫn là việc ăn uống quan trọng hơn.

Sau bữa tối, Ninh Phỉ giải thích thỏa thuận của với bộ lạc Hổ tộc, các thú nhân hề ý kiến gì với lời sứ giả , hơn nữa sứ giả còn than đá nhiệt độ cao, so với gỗ sưởi ấm mùa đông thì tiện hơn, liền cũng bắt đầu cảm thấy đó là thứ .

"Chúng cần đến Hổ tộc để dạy bọn họ cách đan giỏ trúc, ai nguyện ý ?" Ninh Phỉ hỏi. Mặc dù đang đối mặt với tất cả thú nhân, nhưng ánh mắt của tập trung Đại Quang và nhóm thú nhân đến từ bộ lạc của .

Đại Quang : "Để , thể đan giỏ trúc."

Trên thực tế, những thú nhân về cơ bản tiếp xúc với những đồ vật ngay từ ban đầu, chỉ là khi đang trong ca trực thì học một cách sản phẩm thủ công đơn giản như đan giỏ trúc từ những thú nhân nguyên thủy trong bộ lạc mà thôi. Suy cho cùng, họ vẫn còn trẻ, tâm sức chủ yếu vẫn là đặt việc săn b.ắ.n nhiều hơn.

Ninh Phỉ gật đầu đồng ý với đề nghị của Đại Quang. Sau đó, : "Ngươi qua đó cũng . Dù ngươi cũng quen họ. Sau khi đến đó thì thuận tiện dạy bọn họ mấy phép tính đơn giản, bởi vì thỏa thuận với họ về lượng than đá, tính bằng đơn vị rổ." Anh đưa một mảnh vỏ cây qua, đó bằng than củi về cách trao đổi: "Đến lúc đó ngươi cũng giám sát một chút."

"Không thành vấn đề." Trịnh Đại Quang tính tình tương đối bình tĩnh, lúc khi thủ lĩnh Quang đến bộ lạc , tâm tình , cũng chính là do Trịnh Đại Quang thực hiện một buổi "tư vấn tâm lý", đưa qua đây chính là lựa chọn nhất.

Tới giờ nghỉ ngơi buổi tối, các thú nhân vui vẻ đùa dùng nước giếng tắm rửa sạch sẽ trở về phòng của .

Vừa phòng, Ninh Chinh vốn im lặng suốt đêm liền ôm lấy Ninh Phỉ hít hà, lông mày nhíu c.h.ặ.t đến mức thể kẹp c.h.ế.t một con ruồi.

"Bé Chinh, ngươi ?" Ninh Phỉ giường, bên cạnh trêu chọc khiến cơ thể k*ch th*ch nhưng thể gì. Anh cầm lấy chiếc quạt hương bồ vỗ nhẹ: "Ngủ ngon ? Ta hai ngày cũng nghỉ ngơi ."

Ninh Chinh phồng má, buồn bực : "Trên ngươi mùi của con hổ khác."

Ninh Phỉ: ...

"Ta chỉ mới ngủ trong động của bọn họ một đêm thôi, vẫn ngủ ngon." Ninh Phỉ đẩy con hổ trắng to lớn đang quấn quanh như bạch tuộc , ngơ ngác : "Hơn nữa mới tắm xong ... Ngươi thấy nóng ?"

"Trên Đại Vũ !" Ninh Chinh chịu buông , vô cùng vui.

"Bởi vì ngủ cây. Hắn là chim, còn thì ! ... Được , bây giờ về ? Ngủ với ngươi một đêm thì cũng sẽ đầy mùi của ngươi thôi, ?" Thú nhân nhạy cảm với mùi, hơn nữa còn tính sở hữu cực mạnh. Cũng may mang theo Ninh Chinh , nếu để Ninh Chinh thấy những cô nàng linh miêu chắc chắn sẽ phát điên lên mất.

"Ta cũng sắp trưởng thành , từ nay về ngươi thể cũng mang theo luôn ? Ca, ngươi mang theo ." Ninh Chinh gắt gao ôm c.h.ặ.t trong lòng, thấp giọng cầu xin: "Ta còn là trẻ con nữa, trong nhà cũng thiếu giữ nhà. Ta theo ngươi, cứ ở nhà đợi ngươi nữa ."

Tay đang vẫy quạt của Ninh Phỉ dừng một chút, âm thầm thở dài : "Được." Bộ dáng của Ninh Chinh khiến trong lòng run rẩy. Đứa nhỏ quá phụ thuộc , trừ phi thể thật sự tìm cô nàng hổ mà thích, nếu lẽ sẽ bao giờ thoát khỏi "miếng cao da hổ" .

mà ...

Bóng dáng của những cô nàng linh miêu hiện lên trong đầu Ninh Phỉ, tuy chỉ là cái thoáng qua nhưng hình săn chắc và đường cong của những cô gái đó vẫn in sâu thị giác của . Anh phát hiện thế mà thực sự thể bình tĩnh khi đối mặt với những cô nàng xinh đó, phản ứng duy nhất của chính là các cô nàng ở đấy thật quá tự do và cởi mở, khiến chút chịu đựng .

Sáng sớm hôm , Trịnh Đại Quang cõng theo một chồng giỏ trúc rời cùng Đại Vũ.

Ninh Phỉ Đại Vũ bay càng ngày càng xa, đầu với Mục Vân Sở: " nghĩ bộ lạc của chúng cần thêm vài thú nhân thuộc Vũ tộc, nếu thì chỉ một Đại Vũ thì chắc sẽ mệt mỏi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/linh-mieu-hang-ngay-ky/chuong-64-buoc-dau-tien-trong-giao-dich.html.]

"Cũng thể" Cho đến khi bóng dáng Đại Vũ còn thấy nữa, Mục Vân Sở mới thu hồi tầm mắt, hừ : "Không thể cứ mãi lấy lông một con cừu . Sau sẽ hỏi Đại Vũ xem bạn bè nào sẵn lòng đến nơi của chúng ... Ở gần đây chẳng lẽ Vũ tộc nào ? Nhà Đại Vũ ở quá xa, tới lui cũng phiền phức."

Ninh Phỉ liếc y một cái, chậc lưỡi : "Còn gả qua mà đau lòng cho đàn ông của đến ?"

Mục Vân Sở sửng sốt một chút, đó hổ : " hâm mộ đến ghen tị. Ai da, và Đại Vũ mỗi ngày đều thể tình ý , nào đó chỉ thể giương mắt mà thôi. Cô dâu nuôi từ bé của lớn còn . Cho dù trưởng thành thì phương diện cũng là ." Nói xong, y còn Ninh Phỉ khiêu khích.

"Cậu đủ đó." Ninh Phỉ tức giận : "Cẩn thận tiểu cúc biến thành hoa hướng dương, cuối cùng thể khép ."

"Còn đỡ hơn cái gì gì phía đầy gân a, chính là thấy qua , chậc chậc, so với cái chùy thì còn đáng sợ hơn đó nha. Sợ là nào đó chỉ cần gật đầu một cái là hoa cúc sẽ bay tung tóe đầy mặt đất mất thôi, nụ linh miêu ố vàng*." Mục Vân Sở bắt đầu hát.

(*Nụ dần ố vàng - trích trong lời bài hát "菊花台" của Châu Kiệt Luân Ninh Phỉ lạnh mặt giơ chân lên, một chân đặt lên m.ô.n.g của con liệp báo đang kiêu ngạo, trực tiếp đá liệp báo xuống vũng bùn.)

Mục Vân Sở nhảy dựng lên giũ bùn xuống, hét lớn: "Anh vốn là thẹn quá mà hóa giận!"

Ninh Phỉ nhún nhún vai, bước nhanh rời .

Ninh Phỉ lên kế hoạch quy hoạch cho bộ lạc của một cách cẩn thận. Nhìn từ cao, khu vực hình dáng như một quả cà tím dài, hiện tại bọn họ đang sống ở phần đầu, hồ nước ngọt ở phần đuôi. Nếu quy hoạch cẩn thận, ít nhất thể mở thêm vài trăm mẫu ruộng ở đây, hơn nữa với một vùng núi bằng phẳng cũng thể hàng nghìn mẫu đất, đủ để họ hình thành một ngôi làng quy mô lớn ở đây.

Nếu đang ý định xây dựng một ngôi làng, thì thể lung tung lộn xộn , nếu sẽ lãng phí nhiều tài nguyên đất đai. Hơn nữa cũng dự định chỉ xây dựng một cái ngôi làng ở đây, về trong bộ lạc sẽ ngày càng nhiều thú nhân, lãnh thổ của bộ lạc cũng sẽ càng mở rộng, giống như Hổ tộc, trong bộ lạc sẽ sống rải rác khắp nơi. Khi chuyện gì xảy thì tập hợp với , đó mới là biện pháp đúng đắn.

Bọn họ hiện tại nhiều lắm, tạm thời cần như , khi lượng vượt quá một trăm thì mới cần cân nhắc việc di cư.

Ninh Phỉ vẫn còn canh cánh trong lòng đối với khu vực Tam Bất Quản đó.

Nơi đó khá , địa hình bằng phẳng, còn gần một quặng sắt, tài nguyên tương đối phong phú. Điểm duy nhất chính là ở đó nhiều loài động vật hoang dã phổ biến như gấu nâu, sói xám và khỉ đầu ch.ó. Chỉ riêng ba loại thôi khiến Ninh Phỉ đau đầu.

Thú nhân sinh sản chậm, nhưng dã thú sinh sản nhanh, đặc biệt là những con khỉ đầu ch.ó và sói xám, con non từ lúc sinh cho đến khi thành niên chỉ cần hai đến ba năm là thể trưởng thành . Mặc dù tuổi thọ của chúng dài bằng thú nhân, nhưng tốc độ sinh sản nhanh như cũng sẽ tạo thành mối đe dọa lớn đối với thú nhân.

Ninh Phỉ thể nghĩ một biện pháp để xua đuổi sói xám và gấu nâu. đối với đám khỉ đầu ch.ó thì khá là phiền phức, chúng thể đ.á.n.h cây, cũng thể chạy lung tung đất liền, chay mặn kị độc ác bá đạo, đồng thời cũng là ác bá của khu vực Tam Bất Quản đó.

Nghĩ tới nghĩ lui cũng thể nghĩ cách đuổi lũ khỉ đầu ch.ó nên tạm thời gác ý định đó sang một bên. Những gì cần mắt là quy hoạch cho bộ lạc của .

Khối than đá khổng lồ vỡ thành từng mảnh, Lão Thạch Đầu chỉ huy các thú nhân khuân vác về sân, dùng rơm che để tránh mưa tạt trúng. Trong sân của Ninh Phỉ nhiều than hơn một chút, bởi vì sân của họ phụ trách cung cấp ba bữa một ngày cho các thú nhân, nên cần tiêu thụ một lượng lớn củi lửa.

Mặc dù công việc chăn nuôi gia súc một lão thú nhân khác đảm nhận, nhưng Lão Thạch Đầu hàng ngày vẫn bận rộn như cũ. Sáng sớm thức dậy là ông liền chuẩn bữa sáng, đó thuận tiện xay nhuyễn phần đậu nành ngâm buổi tối, một phần đun sôi thành sữa đậu nành, một phần thành đậu hủ non để ăn với cơm, phần còn ép thành đậu hủ khô để hầm trong nồi ăn cho buổi tối. Buổi trưa thì hái rau rừng, thái bắp cải, ủ bột hấp bánh bao. Buổi chiều bắt đầu dọn dẹp chuồng thỏ và chuồng lợn, đem phân gom chất đến cái hố phía sân.

Hố phân bón còn là hố nhỏ đào ban đầu nữa, đó là một hố lớn hơn đào ở địa điểm mới, phân bón đều tích trữ đến mùa xuân năm , thể dùng trong vườn trồng rau. Những loại rau đó khi phát triển đều mọng nước. Lượng phân bón dư vận chuyển đến mấy thửa ruộng ở ngoài đồng để đảm bảo xảy tình trạng thiếu phân bón cho đất.

Khối lượng công việc càng ngày càng trở nên nặng nhọc, nhưng Lão Thạch Đầu vẫn cảm thấy mệt mỏi, thậm chí còn tràn đầy năng lượng.

Ninh Phỉ vòng quanh sân vài , cầm nhánh cây vẽ mặt đất hồi lâu, cùng Mục Vân Sở thương lượng một lúc, đó tìm Lão Thạch Đầu.

"Làm một cái quảng trường?" Lão Thạch Đầu đặt bát cháo xuống, cẩn thận lắng ý tưởng của Ninh Phỉ.

Lúc phần lớn các thú nhân đều ăn xong bữa sáng, chỉ một ít lão thú nhân và các thú nhân tàn tật do Lão Thạch Đầu dẫn đầu thành công việc, xuống tận hưởng thời gian nghỉ ngơi hiếm .

" ." Ninh Phỉ trải một tấm vỏ cây , : "Sau khi thu chúng sẽ xây thêm nhà, khi nhiều , chúng sẽ mở rộng thêm nhiều cánh đồng, sớm muộn gì nơi cũng sẽ biến thành một bộ lạc lớn. Vì nghĩ chúng cần lên kế hoạch ngay từ bây giờ, khi quá nhiều để tránh phiền phức ."

Lão Thạch Đầu sơ đồ của , hỏi: "Quảng trường dùng để gì?"

Ninh Phỉ nhiều chuyện sẽ cùng Lão Thạch Đầu thương lượng, thứ nhất là để những thú nhân khác thấy sự tôn trọng của đối với các lão thú nhân, thứ hai là bởi vì thú nhân mặc định sẽ thực hiện theo lời , nhưng họ hiểu rõ ý nghĩa của những việc đó. Tuy nhiên nếu mà là do Lão Thạch Đầu , ít nhiều gì họ cũng sẽ bày tỏ nghi vấn trong lòng, từ đó sẽ nhận câu trả lời thỏa đáng từ Lão Thạch Đầu.

Đây chính là cảm giác cách, các thú nhân tuy rằng tôn trọng Ninh Phỉ như sứ giả, nhưng cách với , nhưng với Lão Thạch Đầu thì .

Tuy rằng cảm giác cách chỉ ở những thú nhân mới, còn những thú nhân lúc sống cùng Ninh Phỉ trong hang động, ở cùng trong một căn phòng suốt một năm thì ranh giới quá rõ ràng đối với Ninh Phỉ.

"Quảng trường vai trò quan trọng. Sau sẽ nhiều hơn nên thể lúc nào cũng tổ chức ăn uống, họp mặt trong sân của chúng . Hơn nữa tổ chức các ngày lễ ngày tết hoặc các buổi chúc mừng gì gì đó cũng chiếm kha khá diện tích. Nếu quảng trường , thể ăn sáng tối trực tiếp tại quảng trường. Nếu việc gì thì cũng thể khiêu vũ dạo trong quảng trường. Hơn nữa về nếu quá nhiều thú nhân cần học thì cũng thể học ở quảng trường, tiện lợi."

Ninh Phỉ dùng ngón tay vẽ một vòng tròn vỏ cây tiếp: "Chỗ là quảng trường, dùng đá sỏi lát lên mặt sàn, xung quanh định trồng một ít cây xanh, các loại cây ăn quả để cho hơn. Hai đầu của quảng trường mỗi bên sẽ đào hồ nước, để thuận tiện cho tắm rửa. Hơn nữa khi quá nhiều vịt, thể để chúng cứ bơi mãi trong sân chúng , nên cứ đem đuổi chúng qua bên đấy, quanh quẩn chúng còn thể nuôi thêm loài cá gì đó."

Trên thực tế, Ninh Phỉ vốn định dùng hồ nước trong sân để trồng sen nuôi cá, nhưng đó Đại Thạch trưng dụng chỗ ngâm lông, nhóm mèo lớn dùng phòng tắm, hiện tại còn đàn vịt chiếm chỗ. Thật sự là đủ chỗ dùng.

"Hơn nữa đang nghĩ đến việc đào một con kênh từ bên hồ để chạy qua khu đất mà chúng khai phá . Về tưới ruộng mùa xuân và mùa thu cũng thuận tiện hơn. Nếu đào thẳng đến đầu , cũng thể thu hút cá trong hồ đây. Chẳng qua đây là một dự án lớn, e là mùa thu sẽ bận ".

Lão Thạch Đầu xong lời của Ninh Phỉ, suy nghĩ một chút : "Đừng lo lắng, để tính, chờ mùa thu xây thêm bốn căn nhà, nhân lực hiện tại cũng cho là đủ. Thật bây giờ chúng thể sắp xếp để xây quảng trường và con kênh . Mỗi ngày xây một chút, nhanh sẽ thành."

"Ta nghĩ bốn căn nhà vẫn đủ " Ninh Phỉ : "Đến giờ thì nhà họ Tôn cũng chỉ còn Mạn Nhi là vẫn trưởng thành, chờ khi trưởng thành cũng sẽ tìm bạn đời đúng ? Một nhà bốn phòng, dù gì nữa họ cũng sẽ cần một căn nhà. Hai căn nhà của Hổ tộc bên hiện đầy đủ. Nếu họ phân tán , thế nào cũng cần một căn nhà mới đủ. Ta còn đang nghĩ xem năm nay nên tiếp nhận thêm một bộ lạc nhỏ khác , chẳng hạn như Hồ tộc và Linh miêu tộc. một nhóm Hồ tộc sống trong hang động mà lúc chúng ở. Hãy để họ phát triển ở đó và cử đến hướng dẫn. Hơn nữa... Ngay cả khi thu nhận thêm bộ lạc nhỏ khác, cũng định sẽ để Đại Vũ tìm thêm vài thú nhân của Vũ tộc đến."

Lão Thạch Đầu tính toán một chút, chợt nhận rằng đúng là nhà hiện tại đủ dùng. Lúc hai căn nhà tộc nhân chiếm giữ, còn hai căn còn sẽ lấp đầy ngay khi đến. Nếu thêm một vài thú nhân đến xin giúp đỡ mùa đông, phòng trống thì đúng là vấn đề nan giải. Lần khi thú nhân của Hổ tộc đến thăm, chắc buộc để khác nhường phòng cho họ, chen chúc lẫn để ngủ, trông như thế thì tiện cho lắm.

"Vậy chúng sẽ xây thêm hai căn nhà nữa. Gỗ và đá cũng đủ dùng, chỉ là gạch đất nung thì cần phơi khô, phiền phức một chút. phiền phức cũng , thể dậy sớm một chút, ngủ muộn một chút là thể xong ."

Lão Thạch Đầu nghĩ tới cảnh tượng quy hoạch , trong lòng khỏi vui mừng: "Người càng ngày càng nhiều, thật . À, đúng ..." Ông suy nghĩ một lúc : "Lần nghĩ, ngoài một nhà kho nhỏ cho mỗi nhà, chúng nên xây thêm một nhà kho lớn nữa ? Như sẽ đủ chỗ để chứa lương thực thu hoạch. Ta mảnh đất mà chúng trồng... Sợ là những kho nhỏ đủ để dùng ."

"Nếu còn thời gian, chúng sẽ xây dựng một nhà kho lớn chuyên dụng để chứa lương thực." Ninh Phỉ quyết định.

Lão Thạch Đầu gật đầu, khi ăn xong và dọn dẹp liền huy động những bạn cũ của .

Kỳ thật Ninh Phỉ cũng suy nghĩ nhiều, gia tăng, thể cứ để những lão thú nhân bữa sáng mãi , căn bản là khả năng. Tuy nhiên, nếu phân từng hộ gia đình ăn riêng thì k thiếu sự gắn kết. Sau khi quảng trường thành, mỗi ngày thể chỉ định một thú nhân để các bữa sáng khác ăn cùng tại quảng trường. Ví dụ như nhà bánh bao, nhà nấu cháo, nhà khác thì đậu phụ, ...

Ngoài những việc , còn đang dự tính lên kế hoạch cho một thú nhân săn mồi nhỏ đến đóng quân ở đây, dạy chúng cách giỏ và đồ gốm. Đến lúc đó ai nhu cầu thể mang đồ ăn hoặc những thứ khác đến trao đổi.

Chỉ như , mới thể hình thành một mạng lưới giao dịch, để các thú nhân ý thức giao dịch, mới thể thuận tiện cho phát triển liên kết thương mại giữa các tộc thú nhân trong tương lai.

Giao dịch với Hổ tộc là bước đầu tiên trong liên kết thương mại .

Về phần dệt vải, sấy muối và luyện sắt, Ninh Phỉ tạm thời ý định chỉ dạy quá rộng rãi, tạm thời chỉ thuộc bộ lạc của nắm bắt là . Bởi vì dự định dùng những thứ để đổi lấy nhiều lợi ích hơn.

Ninh Phỉ kỳ thực cũng như cho tộc thú nhân , nhưng loài phát triển như , thì vật tư hàng hóa cũng cần lưu thông theo cách . Cho dù những ảnh hưởng , e là lúc còn sống cũng thể thấy hậu quả đó.

 

Chương 65

 

 

 

Loading...