Linh miêu hằng ngày ký - Chương 55: Ta không muốn sống nữa.

Cập nhật lúc: 2026-01-11 19:13:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g4nciRoie

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Có một trận bão tuyết trong ba ngày, Mục Vân Vũ sốt trong ba ngày đó, cuối cùng cũng hạ sốt ngày tuyết ngừng rơi.

Đám thú nhân thở phào nhẹ nhõm, bọn họ thật sự cho rằng tên thú nhân Vũ tộc thể sống sót, thậm chí còn bắt đầu do dự nên nhắc nhở Ninh Phỉ, thật sự thể đem ... Ra ngoài .

Cũng thể trách đám thú nhân sẽ như , bởi vì bọn họ trải qua loại chuyện , hơn nữa một loại bệnh truyền nhiễm, vì sức khỏe của những thú nhân khác trong bộ lạc, bọn họ chỉ thể tàn nhẫn.

Hoàn hảo...

Mục Vân Sở mấy ngày nay cũng mệt mỏi, ban ngày y một ít công việc trong khả năng của , dạy thú nhân nhận chữ - chủ yếu là dạy thú nhân mới tên và một chữ liên quan đến bộ lạc, ví dụ như nhà cửa, cây cối, bàn,... cũng như một phép cộng trừ nhân chia và các công thức đơn giản.

Công việc nhận ở giai đoạn đầu, thể trực tiếp giao cho những thú nhân học dạy là .

Mệt mỏi nhất là ban đêm.

Ban ngày Mục Vân Vũ thể mơ mơ màng màng tỉnh trong chốc lát, ăn chút gì uống chút nước, đến buổi tối liền bắt đầu nhảm, gọi cha gọi , trong miệng lẩm bẩm dừng . Cũng khó trách là một ít và lạnh lùng, kết quả thời điểm là một kẻ lắm lời.

Mục Vân Sở khó hiểu , đút nước, đắp chăn, tránh cho lật sẽ đè cánh tay của , lúc nghỉ ngơi đều chắn ở bên cánh tay gãy của . Chỉ cần đối phương lật qua bên , thể trực tiếp tỉnh .

Ban đêm Mục Vân Vũ bắt đầu hạ sốt, nhiệt độ giường sưởi cộng thêm t.h.ả.m da dày khiến cho cơ thể là mồ hôi, nấu bồ công và rễ bản lam* phơi khô thành nước, rót hết chén cho , tránh cho cơ thể vì nhiều mồ hôi mà cả bủn rủn, còn rót ít nước đường đỏ và nước muối pha loãng.

(* rễ bản lam: vị t.h.u.ố.c Bắc dùng giải nhiệt, tiêu độc, phòng bệnh)

Trong thời gian , Mục Vân Sở thề một trăm hai mươi : Về sẽ bao giờ điều gì ngu ngốc nữa!!

Mục Vân Vũ mở mắt , liền thấy Tiểu Sở ôm đầu gối đầu gối bên trái, mái tóc vàng nhạt xõa xuống, che khuất trán y. Anh thể nhạy bén cảm nhận khô ráo sảng khoái, mà dù cho mơ hồ, cũng thể những ngày ngừng đổ mồ hôi, hơn nữa là Tiểu Sở giúp lau .

nhúc nhích một chút, Mục Vân Sở đột nhiên tỉnh , y ngơ ngác đôi mắt đen của thú nhân một lát, đó : "Ngươi tỉnh ?"

Mục Vân Vũ ừ một tiếng, bởi vì mấy ngày liền phát sốt, cổ họng chút khô khốc.

"Ôi ơi, ngươi tỉnh ... Không, ngươi thật sự tỉnh ." Mục Vân Vũ vẻ mặt cảm tạ trời đất, đưa tay sờ trán Mục Vân Vũ, "Không nóng, xem là hạ sốt . Lão đại, lão đại." Y nhanh ch.óng chạy ngoài.

Mục Vân Vũ vốn chạm con báo nhỏ của , nhưng bàn tay giơ lên treo lơ lửng .

"Lão đại, Đại Vũ tỉnh , hạ sốt !!"

Ninh Phỉ đang ở bên ngoài xúc tuyết cùng đám thú nhân, thể trận bão tuyết đổ tuyết, nhiều cây cối đốn ngã, nếu bọn họ luôn cảnh giác mà ngoài quét tuyết nhà và những nơi khác, sợ là cả bộ lạc đều chôn vùi trong đống tuyết.

bây giờ cũng chôn nhiều quá, xung quanh phòng ở của bộ lạc đều là tường tuyết cao, hai căn nhà khác thì , nhưng trong sân bọn Ninh Phỉ còn chuồng cừu, chuồng lợn và ổ thỏ, những thứ đều chú ý một chút, nếu cẩn thận, một năm chăm sóc sẽ uổng phí.

Lão thạch đầu đau lòng cho đàn gia súc của ông, khóe miệng nhếch lên lo lắng, hận thể dứt khoát ở trong chuồng dê và xúc tuyết.

May mắn, một đêm tuyết rơi dày đặc, đến rạng sáng mới chậm rãi dừng . Cho nên đám thú nhân ở trong phòng ba ngày, ăn cháo ba ngày nhịn nữa, đều chạy đến chỗ Ninh Phỉ lấy dụng cụ, đem nhà cửa dọn dẹp sạch sẽ. Về phần dụng cụ, là những vỏ sò to bằng chậu rửa mặt Ninh Phỉ bảo quản.

Bọn họ dọn tuyết bỏ trong giỏ, gánh đến hồ xa, nếu chờ mùa xuân tan băng, lối thể sẽ trở thành sân trượt băng hoặc vũng bùn.

Lúc , Mục Vân Sở chạy ngoài, báo cho một tin vui - Mục Vân Vũ tỉnh!

Ninh Phỉ cắm vỏ sò lên đống tuyết, theo Mục Vân Sở trong phòng.

Mục Vân Vũ khó khăn bò dậy, dựa tường.

"Ngươi đang ? Nằm xuống, xuống!" Mục Vân Sở giống như thú nhân cao lớn và khỏe mạnh giấy dán tường, y thật sự sợ hãi.

Ninh Phỉ Mục Vân Vũ vẻ mặt khổ sở, : "Được , xuống một lát , dù cũng ba ngày , xương cốt lẽ mềm nhũn. , Đại Vũ ngươi đói bụng ?"

Vừa dứt lời, thấy tiếng bụng của Mục Vân Vũ.

Mục Vân Vũ sờ sờ bụng , thành thật gật đầu: "Ta đói."

Mấy ngày nay vẫn uống nước canh, chút nước nhờn trong bụng, sớm thoát ngoài qua mồ hôi.

"Ta lấy đồ ăn cho ngươi!" Mục Vân Sở mới , hai chữ , liền gót ngoài.

Bởi vì bão tuyết nên gần đây đồ ăn tương đối khó khăn, ngoại trừ ngày đầu tiên ăn bữa cá lớn, thời điểm khác đều ăn cháo và bánh ngô, hoặc nấu sủi cảo hoặc mì sợi.

Trong bình gốm bếp lò còn hâm cháo ngô, trong sọt bên cạnh đặt một ít bánh ngô ăn thừa cùng một ít trứng vịt muối luộc. Mục Vân Sở bóc hai quả trứng vịt, cho lòng đỏ trứng bát cháo, đó bưng bát cháo cùng hai cái bánh ngô phòng.

Mục Vân Vũ chịu để khác đút cho , đặt bát cháo lên đầu gối, dùng cánh tay thương đỡ, tay còn nắm lấy cái muỗng, cằn nhằn ăn một cái bánh ngô, hai ba miếng liền ăn hết. Cậu thật sự đói.

Sau khi múc thêm ba chén cháo đặc ăn hết năm bánh ngô cùng bốn cái trứng vịt, cuối cùng cũng cảm thấy thỏa mãn.

"Ăn thì , sẽ sớm khỏi thôi." Ninh Phỉ thấy Mục Vân Vũ , rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm, "Vậy ngươi nghỉ ngơi , ngoài việc."

Chờ Ninh Phỉ ngoài, Mục Vân Vũ gãi gãi tóc, chút hổ thấp giọng : "Mấy ngày nay đều là ngươi giúp lau mồ hôi đúng ?"

Mục Vân Sở kéo áo lông che bả vai, : "Không thì còn thể là ai? Ngươi bằng lòng để khác lau , đút cơm cho ngươi ăn ?"

Mục Vân Vũ vội vàng lắc đầu. Mặc dù đây cảm giác như tr*n tr**ng, nhưng khi đến bộ lạc và quen với việc mặc quần áo, dường như chút hổ.

Cậu xem Mục Vân Sở như nhà của , nhưng nếu là khác... Cậu sẽ hổ c.h.ế.t.

"Ngươi thêm một lát ?" Mục Vân Sở mặt đất : "Ta ngoài việc, bên ngoài tuyết dày đến nỗi sắp che hết phòng ."

Mục Vân Vũ gật gật đầu, con báo săn nhỏ của vui vẻ chạy ngoài.

Cậu suy nghĩ một chút, gian nan mặc váy, giày da, phủ thêm áo choàng lớn chậm rãi bước khỏi phòng. Cửa phòng đóng c.h.ặ.t, căn phòng tối như mực. Bên ngoài vang lên tiếng la hét của đám thú nhân, tiếng xúc tuyết, tiếng trò chuyện và tiếng .

Chậm rãi tới bên cửa sổ, qua khe cửa sổ, chỉ thấy một mảnh trắng xóa. Cậu tình trạng của nếu như ngoài, nhất định sẽ gây thêm phiền phức cho Tiểu Sở, nên ở cửa một lúc mới chậm rãi bước phòng.

Đi mấy bước, đột nhiên nhận dường như chỗ nào đó đúng...

Trong phòng mùi hỗn tạp, mùi thức ăn, mùi than củi, còn mùi của thú nhân khác. , chỉ cảm thấy một mùi hương thoang thoảng, độc quyền thuộc về .

Mục Vân Vũ quanh phòng, cuối cùng rơi xuống xấp áo lông thật dày bên cạnh bếp lửa. Cậu tới nhặt một góc áo lông đưa lên mũi ngửi - khuôn mặt trai đỏ bừng!

Mặc dù mùi nhạt, nhưng tuyệt đối thể ngửi thấy, đó là mùi nước tiểu của bản !!

Đây, đây là...

Mục Vân Vũ cầm lấy tấm áo lông , quả thật bối rối, nên đem áo lông trong phòng, là trực tiếp như thấy, hoặc nhét trong bếp đốt !

Một thú nhân Hổ tộc đột nhiên đẩy cửa uống nước, thấy Mục Vân Vũ cạnh bếp lò, còn tưởng rằng ăn cái gì, ngây ngô hỏi: "Trong bình cháo, ngươi ăn chút ." Vừa , dùng ống trúc múc cho một chén nước trong một cái bình khác, ào ào rót xuống.

Đặt chén xuống, phát hiện Mục Vân Vũ vẫn còn đó, lúc đầu chút khó hiểu, nhưng khi thấy áo lông trong tay, mỉm : "Áo lông đó? Giặt sạch sẽ là , mùi gì đúng ?"

"Cái ... Ta..." Mục Vân Vũ đột nhiên bông tay, nên cái gì.

Thú nhân hổ tộc vỗ vai : "Không việc gì, chỉ là giặt áo lông thôi mà? Sức lực của Tiểu Sở quá yếu, cho nên chúng giúp ngươi giặt sạch. Việc ngươi khỏi bệnh là chuyện lớn, ngươi mấy ngày nay trong bộ lạc lo lắng cho ngươi nhiều lắm... Được đừng ở ngoài nữa, bên ngoài lạnh lắm, mau về phòng nghỉ ngơi ."

Mục Vân Vũ cảm thấy cả nóng đến sắp nổ tung, yếu ớt với thú nhân hổ tộc, nhấc chân khó khăn trở về phòng, chậm rãi giường, đó kéo tấm da đắp lên mặt.

Cậu cảm thấy hổ khi thấy khác!

Thú nhân hổ tộc tên là Chu Nguyên, là con trai của chú Chu Nhai, còn một đứa em trai tên là Chu Phương. Hắn uống đủ nước xong ngoài đóng cửa tiếp tục dọn tuyết, tới mặt Mục Vân Sở, đột nhiên : "Ta phòng thấy Đại Vũ xuống giường, đang trong đại sảnh. Tưởng đói bụng, nhưng khi thấy áo lông sắc mặt chút khó coi."

Thú nhân bên cạnh đang xúc tuyết xong sửng sốt: "Sao khó coi? Chưa giặt ? Hẳn là giặt sạch mà? Ta ngửi qua... Không mùi gì." Đối với bọn họ mà , da dính mùi dùng ban đầu vấn đề gì.

Mục Vân Sở khi xúc tuyết hai , . Y nhẹ nhàng ho khan hai tiếng, : "Suỵt... Các ngươi đừng nhắc chuyện mặt Đại Vũ, ?"

"Tại ?" Đám thú nhân hiểu.

Mục Vân Sở rối rắm : "Da mặt mỏng, chúng giúp giặt nước tiểu tấm đệm, lẽ sẽ hổ?"

Đám thú nhân lớn, Chu Nguyên : "Có gì mà hổ? Khi còn nhỏ còn vô tình tiểu cha . Đến khi lớn lên, tiểu khắp nơi, thậm chí còn dẫm lên nước tiểu của em trai nữa."

Cách đó xa, một thú nhân hổ tộc trẻ tuổi hét lớn: "Ngươi còn ? Cuối cùng ngươi ngủ bãi cỏ bên cạnh , hại dời tổ!"

"Tóm thể , ? Các ngươi nghĩ thử xem, nếu các ngươi bệnh thể di chuyển và đái dầm, khác giúp các ngươi giặt đệm... Các ngươi đồng ý để ?"

Đám thú nhân đều đồng ý tuyệt đối , đó tiếp tục việc.

Đáng tiếc những lời truyền tới đôi tai nhạy bén của Mục Vân Vũ, nên thở dài, tức giận hổ - chỉ b*p ch*t chính .

Đám thú nhân quả nhiên giữ lời hứa, dù chuyện trong mắt bọn họ cũng chuyện gì to tát. Làm việc hơn nữa ngày, đều mệt mỏi, nhao nhao đến nhà Ninh Phỉ chờ ăn cơm.

Lúc con cá mú chỉ ăn một phần ba con vì nó quá lớn. Sau , vì tuyết rơi quá dày đặc, Ninh Phỉ đơn giản chia cá mú thành ba phần, để thú nhân hai phòng khác tự mang về nấu một phần cháo ăn hoặc nướng ăn.

Hiện tại còn cá mú, nhưng trong gian còn một con bạch tuộc lớn!

Thú nhân lớn tuổi tay chân nhanh nhẹn dán bánh ngô nấu cháo thịt, bếp lửa hai bên cùng mở, bữa trưa cũng nhanh ch.óng chuẩn .

Ninh Phỉ : "Buổi trưa chúng tùy tiện ăn chút lót , buổi tối sẽ một bữa ăn ngon."

"Buổi tối ăn cái gì?" Cô gái hổ tộc, Ngô Tú Nhi tính tình hoạt bát, thích ăn nhất. Vừa Ninh Phỉ đồ ăn ngon, nàng lập tức lấy tinh thần.

Ninh Phỉ đến bãi đất trống bọn họ dọn, vung tay ném con bạch tuộc ngoài.

Đám thú nhân ồ một tiếng, lùi về vài bước. Bọn họ từng thấy loại vật , loại đồ ăn mềm nhũn thể ăn ?

"Thứ gọi là bạch tuộc, thể nướng ăn hoặc nấu cháo, ăn ngon và dai, buổi tối chúng sẽ ăn món !" Ninh Phỉ cánh tay của tám thú nhân khỏe mạnh nhất, trong đầu nghĩ tới nhiều cách ăn bạch tuộc khác .

Thật thì cách ăn bạch tuộc phổ biến nhất hiện tại là nướng bằng sắt, đặt chân bạch tuộc lên que tre, đặt tấm sắt nóng, rưới dầu và dùng sức ấn một cái, vị tươi ngon của bạch tuộc lập tức k*ch th*ch ngay, rắc chút tiêu, muối và hành, ăn ngon đến thể dừng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/linh-mieu-hang-ngay-ky/chuong-55-ta-khong-muon-song-nua.html.]

Còn bạch tuộc xào rau hẹ, bạch tuộc xào ớt xanh, bạch tuộc xào tiêu, bạch tuộc kho tàu và kinh điển nhất là bạch tuộc viên. bây giờ bọn họ những dụng cụ đơn giản, chỉ thể món bạch tuộc nướng. bạch tuộc nướng cũng hai loại, một là nướng lửa, một là nướng lò hầm.

Ninh Phỉ ăn xong bữa cơm đơn giản, liền bắt đầu nghĩ tới con bạch tuộc.

Bởi vì con bạch tuộc lớn, cho nên da của nó cũng dai. May mắn , chỉ cần dùng chút lực, d.a.o vỏ sò vẫn thể cắt da bạch tuộc. Xé lớp màng nhầy bên ngoài cắt chân thành từng miếng, thái lát từng miếng. Bạch tuộc thái lát trực tiếp đặt trong đĩa gốm, nhét trong lò hầm để nướng. Vì buổi tối mới ăn, cho nên chân bạch tuộc cần nướng khô, thể nước nhiều trong biểu chiều.

Một thú nhân tàn tật thể việc nặng cũng tụ tập xung quanh, dùng tuyết chà sạch tay, sự chỉ huy của Ninh Phỉ xử lý tất cả chân. Cắt thành từng miếng từng miếng, nhanh xử lý xong một râu bạch tuộc.

Ninh Phỉ bắt đầu xử lý đầu bạch tuộc.

Trong đầu bạch tuộc túi mực, tuy rằng túi mực là d.ư.ợ.c liệu, nhưng Ninh Phỉ cũng hiểu tác dụng của nó, thú nhân ăn thịt bừa bãi thì thà rửa sạch sẽ còn hơn. Hơn nữa túi mực cũng ngon, thể còn độc.

Dấu vết màu đen đều dùng tuyết lau sạch, đầu bạch tuộc khổng lồ cuối cùng cũng mổ , cạo sụn trong suốt bên trong, bỏ túi mực, chỉ còn thịt mềm mại màu hồng trải rộng mặt đất. Đầu bạch tuộc to bằng đầu xe tải, chỉ riêng phần thịt dày hơn hai thước, qua vô cùng hấp dẫn.

Con bạch tuộc thể ăn hết, Ninh Phỉ gọi Mục Vân Sở chuẩn món ăn khác.

Bánh ngô và bánh xèo hành lá là món ăn chính hằng ngày, món ăn kèm là khoai tây hầm thịt khô hoặc thịt xông khói, tính theo đầu mà luộc trứng vịt muối, bên trong mỗi trứng vịt đều ướp dầu, đặc biệt thơm ngon. Cắt củ cải muối và cải trắng thành sợi, tuy rằng dầu mè, nhưng còn một ít quả óc ch.ó rang, nghiền nát rau muối và trộn đều, ăn với cháo là ngon nhất. Món chính đầu tiên là con bạch tuộc gãy tay của Mục Vân Vũ.

Xào ớt đỏ và hạt tiêu cho thơm, bạch tuộc thái hạt lựu bọc một chút bột mì chiên một chút, đó đổ ớt xào chung. Bỏ dưa chua ngâm nước cắt thành sợi nhỏ, xào với bạch tuộc cho thêm nước hầm; bạch tuộc mỏng xiên qua xiên tre, đặt đá hoặc than lửa từ từ nướng. Tảo bẹ cắt thành từng miếng cho bình với bạch tuộc, cho một ít cá khô và sò điệp nấu thành món canh hải sản thơm ngon. Còn bạch tuộc thái lát nướng trong lò hầm, mỗi miếng đều ch** n**c trở nên vô cùng mềm dẻo, xé một miếng dọc theo đường vân và nhai trong miệng, nó thể mang vị mặn thuộc về nước biển, ngon và dai.

Cuối cùng là loại thích hợp nhất cho thú nhân nhỏ và con non, một thú nhân nhỏ bắt đầu chuẩn răng, loại bạch tuộc khô dai đặc biệt thích hợp để chúng mài răng chơi đùa, tránh cho chúng gặm đuôi hoặc móng vuốt của cha , gặm đến nỗi khắp nơi đều là nước dãi.

Đám thú nhân đầu tiên ăn loại cá mềm mại và đàn hồi , cả đám kinh ngạc thôi, càng thêm ngưỡng mộ đối với Ninh Phỉ và Mục Vân Sở. Dù lúc đầu bọn họ cũng chỉ ăn thịt sống, cũng chỉ thể ăn thịt con mồi lông, hôm nay đến bộ lạc mới , thế giới nhiều thứ thể ăn! Hơn nữa, hai vị sứ giả luôn thể những món ăn bình thường hoặc từng thấy qua trở nên vô cùng ngon miệng!

Trên bếp lửa một nồi nhỏ, dùng để nấu cháo xương rau củ cho Mục Vân Vũ, những khúc xương để từ hôm , chuyên dùng để hầm cạnh và cháo. Ninh Phỉ nghiêm khắc thi hành chính sách trừng phạt Mục Vân Sở ăn đồ Mục Vân Vũ ăn , đồ ăn nấu chín xong liền đuổi Mục Vân Sở về phòng, bày đồ ăn mặt bọn họ chỉ một tô cháo đặc, một đĩa dưa muối, hai quả trứng vịt muối cùng hai chồng bánh ngô và bánh xèo hành lá. Món mặn duy nhất là một tô lớn khoai tây hầm thịt xông khói.

Hai ăn trong im lặng, một là thèm, một là hổ.

Ninh Phỉ cuối cùng cũng quá tuyệt tình, bưng một bát bạch tuộc nướng nhỏ qua cho bọn họ: "Nếm thử , đầu sỏ đập gãy tay ngươi, ăn một chút cũng thành vấn đề... Ít nhất cũng cho ngươi mùi vị của kẻ thù như thế nào."

Mục Vân Vũ:...

Làm ơn đừng nữa!!

Mục Vân Sở:...

Đừng lo, nhất định sẽ ăn ngon!

 

Chương 56. Đừng

Sau trận bão tuyết, ít cây cối trong rừng gãy đổ, còn nhiều thú rừng c.h.ế.t cóng.

Ninh Phi sắp xếp cho tất cả các thú nhân trẻ khỏe lên núi dọn dẹp cây cối. Những cây to giữ để nhà, còn những cây nhỏ hơn phơi khô để củi. Với gian chứa đồ chẳng khác gì đạo cụ ăn gian của , các thú nhân cũng đạt kết quả khá một ngày việc.

Chỉ riêng thú hoang c.h.ế.t cóng như hươu, nai, gà rừng, thỏ, họ cũng thu hoạch ít, thậm chí còn vây bắt một ổ lợn rừng gồm năm con. Dù việc xử lý thú c.h.ế.t cóng khá phiền phức, nhưng lượng thức ăn cũng đủ để các thú nhân ăn thoải mái trong một thời gian dài.

Trước khi đến lửa và học cách sử dụng lửa, các thú nhân vẫn luôn gặp rắc rối với những con thú "đông lạnh tự nhiên" như thế . Ăn thì cứng nhai nổi, ăn thì đói đến cồn cào, đành c.ắ.n răng l**m láp, cả miệng nhai đầy đá lạnh, khéo còn đau bụng.

giờ đây, khi lửa, họ chỉ cần ngâm qua mấy con thú nước nóng, mềm lớp da bên ngoài bóc da, sạch lông. Điểm bất tiện duy nhất là những con thú chọc tiết nên khi ăn chút tanh. Tuy nhiên, thú nhân quen với mùi vị , chỉ cần là thứ thể ăn thì họ đều nhét hết bụng.

Những bộ lạc cũng nhàn rỗi. Họ quét dọn đường , xúc bỏ tuyết còn sót , phơi khô da thú, mở cửa sổ để thông khí cho căn nhà. Sau trận tuyết, ánh mặt trời rực rỡ chiếu sáng khiến nhiều việc thể ngay ngoài sân, ví như xay bột, đan rổ tre, bóc hạt ngô từ kho để dự trữ, rã đông thịt chuẩn cho bữa tối.

Vì là mùa đông, các thú nhân hoạt động quá nhiều, nên từ ba bữa một ngày giảm xuống còn hai bữa: một bữa sáng, một bữa tối. Buổi trưa chỉ uống tạm chút cháo nóng, hoặc ăn bánh bột ngô còn để chờ bữa tiệc tối lớn.

Bữa tối cũng chính là bữa ăn long trọng nhất.

Mục Vân Sở vẫn ở hậu cần, y trộn một thau bột mì lớn để cán mì sợi. Sau khi cán xong, mì phơi khô, khi ăn thì phi gừng thái chỉ với dầu nóng, thêm vài quả ớt, xào qua cải thảo thái sợi đổ nước nấu mì. Mì chín, đặt thêm một quả trứng gà lên , chan một muỗng sốt thịt xào nấm, húp xì xụp một bát to, ấm áp thoải mái.

Mục Vân Vũ, giờ đây chẳng khác gì "búp bê sứ" của bộ lạc, tất cả thú nhân ở giám sát nghiêm ngặt, ngoài, cũng chẳng việc. Muốn vệ sinh ư? Được thôi, bô để sẵn đó, trực tiếp giải quyết bô. Muốn nặng ? Khoác áo choàng nhà , sẽ dọn dẹp. Mọi đều hy vọng cánh tay gãy của Mục Vân Vũ sẽ lành lặn trở , để chứng minh rằng nếu thú nhân khác gặp vấn đề tương tự, ít nhất cũng cần lo sẽ trở thành kẻ tàn tật, mất khả năng săn bắt.

Đàn gia súc ở sân càng ngày càng ăn nhiều, nhất là mấy con lợn, ngày nào cũng ăn năm bữa, mỗi bữa ba hũ to đầy ắp rau dại nấu với khoai tây, khoai lang, và bí đỏ. Chúng nó ăn đến béo mập mạp. May mà giờ thêm nhiều hỗ trợ nấu thức ăn cho lợn, nếu chỉ Lão Thạch Đầu e rằng sẽ thật sự bận đến rối tung lên.

Ninh Phỉ và Ninh Chinh trở về sớm, từ gian lấy nhiều thú rừng và cây gãy đổ. Các thú nhân reo hò, bắt đầu đun nước nóng, hân hoan với nguồn thực phẩm dồi dào.

Không lâu , một nhóm nam nữ thiếu niên thuộc tộc hổ kéo theo vài con lợn rừng cũng trở về, hớn hở vẫy đuôi, bộ lông sáng bóng. Thú nhân tộc sói và báo thì thong thả theo , trong lòng ai nấy đều vui mừng với mùa thu hoạch bội thu trận bão tuyết .

"Nhiều thú c.h.ế.t cóng thế ?" Mục Vân Sở xoa cánh tay ê mỏi vì cán mì, bước đến hỏi Ninh Phỉ: "E rằng sẽ còn nhiều hơn nữa. Trận bão liệu giảm lượng thú mùa xuân ?"

Ninh Phi đống thú chất thành núi nhỏ, lắc đầu: "C.h.ế.t cóng đều là những loài trú đông tại đây. Đến mùa xuân, sẽ đàn lớn di cư từ phương Nam . Đến lúc đó, chỉ cần phân bổ loài săn bắt, cơ bản ảnh hưởng nhiều. chú Thạch Đầu , cứ vài năm nơi một trận bão tuyết."

Mục Vân Sở gật đầu, sờ sờ một con nai đông cứng như đá, lắc đầu : "Tiếc thật, da thế hỏng cả." Da thú khi đông cứng và rã đông bằng nước nóng thường sẽ rụng lông, dễ phân hủy, thể thuộc da . Y quanh, ít nhất hai chục tấm da hỏng.

Trong sân, nhóm lửa đặt vài nồi lớn đầy tuyết lên . Các thú nhân nhanh ch.óng xử lý thú đông lạnh để khi ăn bóc da nữa.

Ninh Chinh thả bảy tám con gà rừng một thau nước nóng lớn, chẳng mấy chốc lông gà nhổ sạch. Một vài chiếc lông các cô gái trong bộ lạc lấy . Kể từ khi học cách may quần áo, họ bắt đầu phát triển khiếu thẩm mỹ tự nhiên, coi lông gà, răng thú, xương , và các viên đá nhỏ bắt mắt như báu vật để điểm trang cho chính .

Nội tạng gà lấy , cánh, chân, cổ, đầu, đều tách riêng . Thịt gà cho nồi, thêm nước nóng, hành, gừng, tỏi và nấm ngâm, nấu thành một nồi canh gà thơm ngon. Đây là món đầu tiên Ninh Chinh học , đơn giản tiện lợi.

Chân gà và các bộ phận khác khi rửa sạch, để ráo, xào với mỡ heo, hành, gừng, tỏi, và ớt, thêm chút đường đỏ, rim cho đến khi cạn nước là thành món ăn vặt ưa thích của các cô bé.

Năm con lợn rừng đều chọc tiết, lột da, sạch nội tạng. Một con nhỏ c.h.ặ.t khúc, hầm cùng dưa cải chua và củ cải trắng. Mục Vân Vũ từ khi gãy tay ăn bữa thịt hồn, giờ ngửi mùi thơm liền nuốt nước miếng liên tục. Qua lời ám chỉ của Mục Vân Sở, nồi thịt hầm dành riêng cho . Một bữa ăn no nê.

Mì sợi chia cho ba nhà, mỗi nhà đều một "đầu bếp", thường là thú nhân già hoặc tàn tật. Họ nấu một nồi mì lớn, mỗi thợ săn trở về đều phát một bát lớn nước, ăn xong, cảm giác lạnh giá suốt ngày dài dường như biến tan ngay lập tức.

Ăn xong, các thú nhân quần áo, rửa tay mặt, hăng hái tham gia các công việc.

Ninh Phi lịch, phát hiện ngày Tết sắp đến.

"Gần Tết !" Các thú nhân bắt đầu thì thầm bàn luận về chủ đề . Những từng ăn Tết trong bộ lạc hào hứng kể cho các thú nhân mới đến ý nghĩa của ngày Tết. Thậm chí Thiết Trụ còn thêm câu chuyện thần thoại do Mục Vân Sở bịa , khiến các thú nhân mới há hốc miệng.

"Thật ? Lại con rắn lớn thế?" Vài thú nhân trẻ tỏ vẻ nghi ngờ. Con rắn lớn nhất họ từng thấy to bằng bắp đùi , khiến họ hợp sức tiêu diệt. Rắn lớn hơn thế ư? Làm gì chuyện đó!

"Thật đấy, lừa !" Thiết Trụ chạy nhà, lôi một tấm da rắn dùng chiếu, "Nhìn ! Đây là do thần sứ cùng thú nhân dũng cảm tiêu diệt!"

Tấm da rắn mở rộng hơn cả sải tay của thú nhân, với hoa văn nâu đen và vảy lấp lánh ánh mặt trời.

Tận mắt chứng kiến, các thú nhân mới thuyết phục, thầm cảm thán sự mạnh mẽ của Thần Thú, sứ giả và thú thần của họ.

Ninh Phỉ ánh mắt sùng bái của các thú nhân đến thoải mái. Cảm giác khác hẳn "chém gió" đây. Lúc m.á.u nóng bốc lên, còn Mục Vân Sở châm dầu lửa, liền đồng ý để cái vị học ngành tiếng Trung thế. Lúc đó nghĩ chỉ là chơi, ngờ giờ kể vô cùng chi tiết, mặt đỏ đến mức trốn lưng Ninh Chinh.

Anh cố nở nụ bình thản, gật đầu chào các thú nhân, bước nhanh phòng, cuộn Mục Vân Sở trong tấm da thú và cho một trận đòn nhừ t.ử.

Mục Vân Sở kêu la t.h.ả.m thiết, oan ức c.h.ế.t.

...

Sau trận tuyết lớn cuối cùng, năm mới cuối cùng cũng đến.

Những chùm ớt đỏ rực và bắp vàng óng kết thành chuỗi, treo cửa và cửa sổ của tất cả các ngôi nhà, thêm sắc màu rực rỡ cho cảnh sắc tuyết trắng bao phủ khắp trời đất. Thú nhân mặc những bộ quần áo mới, trang trí bằng lông vũ sặc sỡ và răng thú trắng tinh. Lông thỏ trắng muốt đính quanh cổ áo, khiến ai nấy đều tràn đầy khí sắc và niềm vui.

Ngày cuối cùng đêm giao thừa, các thú nhân bắt đầu tất bật chuẩn . Thịt thú giã nhuyễn, nặn thành những viên tròn chiên giòn, thơm phức. Cà rốt và khoai tây thái sợi trộn gia vị và bột, vo viên chiên giòn vàng rụm.

Da heo chuẩn từ , để đông lạnh đặt từng thau lớn ban công. Chân giò hầm nhừ, rắc hành xanh mơn mởn, thơm lừng đến nỗi ai cũng khỏi thèm thuồng. Hạt óc ch.ó chiên với dầu, phủ đường đỏ và rắc mè, tạo thành món ăn giòn tan, ngọt ngào.

Món chính vẫn là bánh bao nhân thịt, từng chiếc bánh trắng mập, loại chiên giòn, loại luộc, và cả nướng, mùi thơm ngào ngạt khiến ai cũng thèm thuồng.

Ninh Phỉ ngắm trời, nhóm một đống lửa lớn giữa sân với những cây tre khô. Tre cháy đỏ rực, phát tiếng nổ lách tách rộn ràng.

"Chúc mừng năm mới! Qua năm nay, thêm một tuổi. hy vọng bộ lạc của chúng ngày càng phát triển, ngày càng nhộn nhịp. Năm mới, chúc tất cả khỏe mạnh, sự như ý!" Ninh Phỉ lớn tiếng chúc mừng, uống cạn ly nước mía trong tay.

"Hay quá!" Mục Vân Sở là đầu tiên vỗ tay, khí sôi động hẳn lên.

Những thú nhân mới bao giờ trải qua một bữa tiệc náo nhiệt thế mùa đông. Họ phấn khích đến mức khó lòng kiềm chế. Chu Nhai khi uống xong ly nước mía liền òa nức nở.

Tiếng của y lan tỏ, khiến nhiều xúc động, kìm nước mắt. Những ngày khổ sở trong quá khứ ùa về: bạn bè mất khi săn, cha qua đời trong mùa đông khắc nghiệt, con cái gục ngã trong cuộc sống đầy gian khó...

hiện tại, thứ gần như là giấc mơ họ từng dám nghĩ đến. Những ngày co ro trong mưa bão, chịu đói chịu rét giữa gió tuyết giờ đây là quá khứ. Trước mắt họ là những ngôi nhà ấm áp, những bữa ăn ngon lành, và những bạn đùa bên .

Những thú nhân nhỏ tuổi và đám trẻ con vui vẻ ăn viên thịt chạy qua chạy giữa chân lớn, thậm chí dính đầy dầu mỡ cũng la mắng. Các cặp đôi thú nhân ôm , để những giọt nước mắt xúc động vai yêu.

Sau khi ăn uống no nê, Mục Vân Sở chạy sân, lớn tiếng gọi: "Mọi nhảy nào!"

Y từng học nhảy hip-hop ở câu lạc bộ trường, dù lâu tập nhưng những bước nhảy đơn giản vẫn còn nhớ. Nhiệt huyết của lan tỏa, các thú nhân ùa sân, tay chân vụng về nhảy quanh đống lửa lớn. Dần dần, theo nhịp điệu của Mục Vân Sở, họ nắm tay tạo thành những bước nhảy nhịp nhàng.

Ninh Phỉ tham gia nhảy múa. Anh tựa Ninh Chinh, những bạn tràn đầy niềm vui. Dù uống rượu, cũng cảm thấy như say.

"... Năm mới ..." Ninh Phi bỗng lau mặt, nhận ở thế giới hai mùa đông, đón hai năm mới.

"Anh?" Ninh Chinh ôm lòng, đôi mắt đỏ hoe của . "Anh ?"

Ninh Phi lắc đầu, nhưng nước mắt ngừng rơi.

Ninh Chinh những cặp đôi đang tựa bên đống lửa, cũng bắt chước, tựa đầu trán Ninh Phi, khẽ : "Anh, đừng . Em sẽ luôn ở bên ... suốt đời."

 

Chương 57

 

 

 

Loading...