Linh miêu hằng ngày ký - Chương 54: Trừng phạt tàn khốc

Cập nhật lúc: 2026-01-11 19:13:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOyzwbWdy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong khi những thú nhân khác đều cho rằng Mục Vân Vũ chắc chắn sẽ tàn phế, thì Ninh Phỉ lưu loát nắn xương cốt cho , bôi t.h.u.ố.c mỡ, kẹp ván, cắt da thú, buộc dây mây treo lên cổ.

Cũng may chỉ gãy xương tay, nếu là xương sườn thì...

Anh vội vàng che miệng quạ .

"Tổn thương gân cốt cần một trăm ngày, đúng , hiện tại ngươi đếm đến một trăm ? Dù cho năng lực hồi phục của thú nhân , nhưng dù thế nào thì ngươi cũng nghỉ ngơi một tháng rưỡi. Trong một tháng rưỡi biến hình, tháo nẹp, cũng chịu mệt chịu lạnh. Có ăn uống gì thì với và Tiểu Sở. Suýt thì quên mất, ngươi còn ăn kiêng, hải sản, thịt dê, thịt hươu đều thể ăn... Để xem, trong thời gian để bọn họ bắt lợn rừng cho ngươi ăn ha."

Ninh Phỉ Mục Vân Vũ vai trần ủ rũ cụp đuôi, cái trạng thái như tiểu tức phụ của hầu hạ bên cạnh Mục Vân Sở, lạnh : "Về phần cá mú và bạch tuộc hai bắt , đừng nghĩ tới nữa. Còn ... Tiểu Sở, chuyện trong lòng ngươi cũng thế nào, ăn kiêng cùng Đại Vũ ."

Mục Vân Sở mặt mày ủ ê dám phản bác, chỉ thể yếu ớt ừ một tiếng.

Ngay khi đàn ông tàn phế tay treo cổ xuất hiện, các thú nhân vây kín.

"Cái thật sự thể lên ?" Lão Thạch Đầu cẩn thận s* s**ng cánh tay của Mục Vân Vũ, chút thể tin .

Ninh Phỉ gật đầu khẳng định "Yên tâm , chắc chắn sẽ lên." Thầy t.h.u.ố.c Trung y nối xương chuyên nghiệp khẳng định, ở bộ đội nhiều năm như , nếu chữa mấy vụ gãy xương đơn giản thì quá coi thường .

Triệu Lỗi – chính là con báo đốm què chân – mặt đầy hâm mộ cánh tay của Mục Vân Vũ. Lúc cũng gãy xương, xương cốt đứt gãy lành, cuối cùng thì hỏng, thậm chí thể dùng sức. Cũng vì thế mà lâu lắm biến về nhân dạng, bởi một chân thật sự tiện đường. Sau , Ninh Phỉ thu xếp cho cái gậy, tập dùng một lúc, rốt cuộc thể chống gậy đường. Quả thực vui mừng lâu.

"Nếu năm đó..." Nếu năm đó, hạ quyết tâm cùng Lão Thạch Đầu, nhất định thể gặp sứ giả. Bạn đồng hành của cũng sẽ c.h.ế.t, chân cũng sẽ ... Hắn cũng cảm giác lúc như thế nào. Có một chút mất mát, chút ghen ghét, nhưng càng bất lực nhiều hơn.

Lão Thạch Đầu vỗ vỗ bờ vai của , : "Đừng nhắc tới chuyện năm đó nữa, bây giờ cũng là ăn đủ no, nếu gãy tay gãy chân cũng sẽ ... đó cũng là chuyện ."

" đúng ..." Triệu Lỗi thở dài, chống gậy yên lặng qua một bên.

Ninh Phỉ biểu tình của Triệu Lỗi, : "Lỗi thúc cần khổ sở như thế, tuy chân ngươi , nhưng ngươi còn đôi tay mà. Bộ lạc chúng nhiều việc, chỉ cần tay là thể , cần gì lo lắng chứ?"

Triệu Lỗi bừng tỉnh khỏi chuyện đau lòng, liên tục gật đầu "Ừ, đúng , là do nghĩ quá nhiều."

"Còn ..." Ninh Phỉ nâng tay, ý bảo chú ý tới " Lần cứu Đại Vũ trở về, đều lập công. Hiện tại ngoài trời đang bão tuyết, trừ phạm vi bộ lạc, cũng phiền toái. mà... Đại Vũ bắt về hai loại cá hương vị tệ, kiến nghị tối nay, chúng cùng ăn tiệc cá!"

Cá?

Không ít thú nhân đều chằm chằm Mục Vân Sở, trong thời gian ầm ĩ đòi ăn cá còn là vị tiểu sứ giả ?

Ninh Phỉ quét mắt về phía báo gấm lưng Mục Vân Vũ, hừ một tiếng : "Hắn chuyện sai lầm cũng chịu trừng phạt. Còn nữa, Đại Vũ tự ý đơn độc ngoài, kết quả bộ lạc cứu ngươi, còn suýt nữa phế bỏ một cánh tay của . Cho dù các ngươi là sứ giả thần thú, cũng chịu trừng phạt. Ở đây đều rõ ràng mặt , đến lúc đó đừng cảm thấy tình .

Thứ nhất, bộ lạc là một chỉnh thể, tất cả đoàn kết, thể vì tâm tư riêng mà gây tác động nhỏ. Nếu phát hiện, nhẹ thì phạt, nặng thì ... Đuổi khỏi bộ lạc!"

Các thú nhân kinh ngạc thì thầm.

" lầm thế nào thì đuổi khỏi bộ lạc?" thú nhân nhịn hỏi.

"Gây trở ngại đối với lợi ích của bộ lạc, ảnh hưởng sự phát triển của bộ lạc, châm ngòi ly gián trong bộ lạc, cùng với giặc bên ngoài cấu kết xâm hại bộ lạc, đều sẽ đuổi. Ta cảm thấy chắc sẽ phạm những sai lầm , đúng ?" Ninh Phỉ lười biếng đưa mắt quanh một vòng, thú nhân đến tê dại cả da đầu, ánh mắt của linh miêu sắc bén như .

"Ngươi yên tâm, chúng vĩnh viễn sẽ phản bội bộ lạc, vĩnh viễn sẽ phản bội Thần Thú cùng sứ giả!" thú nhân hô lớn.

Ninh Phỉ lòng gật gật đầu, thu hồi ánh mắt tiếp tục : "Thứ hai, mặc kệ là thú nhân ngoài săn bắt là thú nhân việc ở trong bộ lạc, đều theo mệnh lệnh, tự ý rời khỏi bộ lạc. Ta nghĩ cũng thấy , tự rời bộ lạc sẽ hậu quả thế nào, may mắn chỉ là gãy xương tay, còn thể cứu. Nếu gặp chuyện nghiêm trọng hơn thì thế nào? Nếu tính mạng uy h**p? Muốn bây giờ? Kéo cả bộ lạc cùng?"

Mục Vân Vũ gục đầu n.g.ự.c. Trước chỉ đơn độc bay lượn, một săn bắt, một , một ngủ nghỉ, chịu nổi cái loại uỷ khuất ? Còn là... Đáng tiếc , sai , nếu Ninh Phỉ, lẽ c.h.ế.t trong bão tuyết. Tuy rằng hối hận về việc đưa Mục Vân Sở bắt cá, nhưng cũng bản quá l* m*ng.

"Ta sai ." Mục Vân Vũ nỗ lực ngẩng đầu, lộ gương mặt đỏ lên "Ta nên im lặng báo với ai, một chạy , kết quả còn khiến bản thế , hại vượt bão tuyết tìm . Nếu ngươi, lẽ ... Từ nay về sẽ bao giờ chuyện ngu ngốc như nữa!"

"Ta, cũng sai ..." Mục Vân Sở rơi nước mắt "Ta nên lợi dụng sự tôn trọng của mà tuỳ hứng, càng nên xúi giục Đại Vũ đưa bắt cá, để thoả mãn lòng hư vinh của . Sau nhất định sẽ nỗ lực việc, còn, còn nữa, xin giám sát !" Y xong liền cúi đầu thật sâu.

Các thú nhân đều ngây ngẩn cả .

Hôm nay, bất kệ là lời của Ninh Phỉ là chuyện Mục Vân nhận sai, đều khiến bọn họ cảm thấy xa lạ, đồng thời cũng khiến bọn họ nhận thức mới. Cho dù là sứ giả, cho dù là thần thú, chỉ cần việc đối với bộ lạc, chắc chắn sẽ phạt!

Ninh Phỉ nhẹ nhàng thở .

Mục Vân Sở đỡ Đại Vũ về phòng nghỉ ngơi, vành mắt phiếm hồng lao việc. Y nấu cơm ngon hơn Ninh Phỉ nhiều, hơn nữa từ nhỏ y lớn lên ven biển, kỹ thuật cao siêu.

Thịt cá chiên chanh, da cá xào ớt cay, xương cá muối tiêu chiêu dầu, canh đầu cá khoai sọ,..

Bận rộn nửa ngày, cuối cùng y xách theo một vại cháo thịt thanh đạm, một chồng bánh bột ngô cùng một chén dưa muối trở trong phòng, cùng Mục Vân Vũ ăn cơm.

"Này..." Lão Thạch Đầu đồ ăn trong chén, nhịn với Ninh Phỉ "Hay cho họ ăn cơm , chúng ăn ngon như , bọn họ ..."

Ninh Phỉ xua tay : "Đại Vũ thương xương cốt cần ăn kiêng, nếu xương cốt sẽ dễ gãy. Khi ngoài bắt thêm con lợn rừng cho bọn ăn thêm một bữa là , chứ thịt dê thịt bò, cá, ớt cay gì gì cũng ăn."

" còn Tiểu Sở bây giờ? Hắn ..." Lão Thạch Đầu chút đành lòng.

Ninh Phỉ lạnh : "Đầu sỏ gây tội chính là , để ăn chút đồ thanh đạm cùng Đại Vũ , khỏi vẻ. Thạch Đầu thúc đừng gì cả, rõ gần đây Tiểu Sở gì, cả bộ lạc mỗi việc nhẹ nhàng nhất, bận rộn nhất chỉ là dạy cho các ngươi chữ mà thôi. Ngươi xem, béo đến mức thấy hai cái cằm luôn kìa! Ta sợ mùa xuân đến, béo quá khỏi cửa , mới để giảm cân. Còn , chính sai thì tự gánh vác, ai bao biện cho ."

Lão Thạch Đầu đem lời định nuốt xuống, yên lặng thở dài.

Ninh Phỉ vỗ tay : "Làm ? Ăn tiệc lớn còn thấy vui? Mau ch.óng nên ăn thì ăn, nên uống thì uống! Về ai phạm sai lầm liền ngẫm hai em bọn họ, ?"

Các thú nhân liền gật đầu ngừng, rốt cuộc cũng bắt đầu ăn cơm.

Không thể , thịt cá biển đúng là mỹ vị thơm ngon. Hơn nữa, cá mú ít xương, c.ắ.n một miếng to, cảm giác như tan trong miệng.

Đêm khuya tĩnh lặng, bên ngoài truyền đến tiếng bão tuyết rít gào, đáng sợ đến lạ. Bất quá, trừ bỏ trực đêm, các thú nhân khác đều say giấc trong chăn êm nệm ấm, tiếng ngáy khò khè nho nhỏ vang lên.

Mục Vân Vũ khó chịu trở , nơi trói c.h.ặ.t cánh tay đau nhức vì sưng tấy. Cậu nghiêng xuống thấy hai con mắt to tròn như bóng đèn nhỏ nhô từ đống lông đối diện.

"Còn ngủ?" Cậu nhẹ giọng hỏi

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/linh-mieu-hang-ngay-ky/chuong-54-trung-phat-tan-khoc.html.]

Bóng đèn nhỏ nhấp nháy một chút, Mục Vân Sở chậm rãi chui từ giữa đống lông, nhỏ giọng : " Ngươi hận ? Nếu tại , cánh tay của ngươi..."

"Ta hận ngươi" Mục Vân Vũ vươn tay , xoa đầu Mục Vân Sở hai " Là quá chứng minh bản , trách ."

"Thực xin ..." Mục Vân Sở xin đối phương, "Kỳ thật ngươi sai, ngươi chỉ là thấy thoải mái, cho vui vẻ thôi. Là ... Là quá tuỳ hứng." Y dời tay Mục Vân Vũ từ đầu xuống, nắm c.h.ặ.t trong tay, nhẹ giọng " Ta quá tuỳ hứng, sống đói khổ, chỉ hy vọng ăn no là lắm , cần trở thời gian hạnh phúc đây; nhưng từ khi đến nơi , ăn no, còn ăn ngon nữa, sinh hoạt cũng khá , các tỷ các ngươi quan tâm . Đặc biệt là ngươi... Tuy rằng lúc ngươi suýt hù c.h.ế.t , là... Có như ngươi thật sự khiến vui vẻ.

Sau khi đến nơi , gần như cần chịu khổ, ngay cả săn cũng cần ... Lão đại tuy rằng miệng ghét bỏ vướng chân, nhưng xem như em trai. Ngươi cũng nhường nhịn nhiều, thực sự cho rằng trở về thời điểm năm đó, thể tuỳ hứng nũng cần kiêng nể gì. Là do quên mất nơi nhà , ai cũng cha , nghĩa vụ cưng chiều . Bọn họ kính trọng, quan tâm , còn ..."

Y , nhịn đem mặt chôn lòng bàn tay to rộng của Mục Vân Vũ, ngăn nước mắt rơi.

Người vẫn , dễ dàng từ tiết kiệm trở nên xa hoa. Y gần như quên mất bản thể vì một miếng thức ăn mà đ.á.n.h cùng , cũng quên mất vì nguồn nước quý giá mà chịu đựng mấy tháng trời chẳng hề tắm rửa, càng quên mất quãng thời gian mất nhân tính, quên mất y từng đề phòng khác cướp lấy thành quả lao động của .

Y từ một sinh viên đơn thuần, hạnh phúc vui sướng, trở thành kẻ ngoài mặt , trong lòng toan tính thâm độc, mỗi ngày mở mắt , chuyện đầu tiên nghĩ tới là để no bụng. Y nỗ lực thu thập đồ ăn, nỗ lực cho những thức ăn đó thể nuốt , nỗ lực để tang thi thứ gì khác g**t ch*t...

Khi đến thế giới , y kiểm tra điểm mấu chốt của xung quanh, mặc dù y ghen tị vì Ninh Phỉ gian mà y , nhưng cũng ỷ bản là "đồng hương" mà ôm đùi . Được khác che chở y gần như quên mất đây là thế giới thú nhân, là thế giới cá lớn nuốt cá bé, những thú nhân thoạt thì mạnh mẽ nhưng thực chất vô cùng yếu ớt, ở đây công cụ chữa bệnh, nên cho dù chỉ là một căn bệnh nhỏ cũng khiến họ đối diện cái c.h.ế.t.

Thực Ninh Phỉ để ý đến từng hành động nhỏ nhặt của y, nhưng lẽ thực sự xem y như nên cũng khiển trách. Chỉ là , y chạm đến điểm mấu chốt của Ninh Phỉ.

Cái Ninh Phỉ là một bộ lạc phồn hoa vui sướng, chứ một bộ lạc ngập tràn mưu mô cùng toan tính. Hắn thật sự sai, sợ rằng cái sai lầm tuy bé nhỏ đáng kể ở hiện đại, nhưng trong thế giới phóng đại gấp trăm .

Lần trừng phạt, trong lòng Mục Vân Sở quá nghiêm trọng, cho dù cho y ăn nữa thì y cũng sẽ chấp nhận. y cũng hiểu nỗi khổ tâm của Ninh Phỉ, cho dù là ai phạm sai lầm, đều chịu trừng phạt! Vương t.ử phạm pháp xử tội như dân thường, ai tư cách ở đây đòi đặc biệt!

Y nghĩ đến Ninh Phỉ ngày thường, khi gặp nguy hiểm, luôn xông lên , những điều chỉnh đối với bộ lạc đều là vì đặt tính mạng và sinh hoạt của thú nhân đặt lên đầu. Có lẽ bởi vì Ninh Phỉ cái gian nên sợ hãi nguy hiểm, nhưng y cũng , với tính tình của Ninh Phỉ, dù gian nữa thì cũng sẽ luôn lao về phía .

Đây là cách giữa với .

"...Ta thực sự sai ." Mục Vân Sở nữa lặp . Y lau khô nước mắt, đôi mắt trải qua sự gột rửa của dòng lệ càng trở nên sáng ngời. Y về phía Mục Vân Vũ vẫn đang im lặng an ủi , cũng là lúc , y chân chính nhận đây là của , một đối xử với y , một mà y thể giao cả tính mạng!

"Ta sẽ những việc khiến khác chán ghét nữa, cũng sẽ vì lợi ích của bản tổn thương khác. Ta gánh vác trách nhiệm của một sứ giả, khiến bộ lạc trở nên hơn. Đại Vũ, trong thời gian sẽ chăm sóc ngươi thật , mãi đến khi ngươi thể tung bay bầu trời mới thôi!"

"Chỉ cần ngươi ghét bỏ ..." Mục Vân Vũ lẩm bẩm tiếng.

"Làm ghét bỏ ngươi ? Hai mà!" Mục Vân Sở khai sáng tư tưởng, tâm tình cũng lên ít. Y bò dậy, dùng mu bàn tay thử nhiệt độ trán Mục Vân Vũ, "Còn nóng, bất quá nhiệt độ loài chim đều tương đối cao... A, đáng tiếc là đó chú ý. Ngươi chờ chút, lấy chậu nước tới. Lão đại nếu miệng vết thương nhiễm trùng ngươi sẽ phát sốt, để chú ý nhiều hơn." Y xong, liền nhảy từ giường xuống, chạy một mạch ngoài.

Mục Vân Vũ há miệng th* d*c, dậy dựa tường, nhẹ giọng :"Ta ghét bỏ ngươi? Ta chỉ sợ... Sợ ngươi cần ."

Cậu từ nhỏ cha , cũng một một , đơn độc hợp đàn sớm trở thành danh hiệu của . Những thú nhân vũ tộc từ việc mời chơi cùng, thành thấy mặt liền tránh xa. Cậu canh giữ cái tổ mà cha để , cứ thế trưởng thành.

Khi đến tuổi trưởng thành, các bé bắt đầu khoe bộ lông lộng lẫy của với những cô nương trong bộ tộc, nhảy những vũ điệu sứt sẹo, đó khiêu chiến với khác một trận, chỉ cầu một nụ của các nàng. Bản mảy may xúc động, vỗ cánh, cũng chẳng nghĩ đến việc khiêu vũ, càng cùng các cô nương sinh trứng.

Có lẽ là chính bệnh...

Cậu càng ngày càng lạnh nhạt, mãi đến khi tuyết lớn sập cái tổ gia truyền của , mới bắt đầu cân nhắc nên đổi nơi sinh sống . Cứ thế bay thẳng về phương nam, gặp qua thú nhân với muôn hình muôn vẻ, đột nhiên bắt gặp một con báo gấm.

Con báo gấm quả thực thú vị, khiến nhịn trêu chọc.

Sau đó, gặp một bộ lạc gồm linh miêu, lão hổ cùng báo đốm.

Linh miêu nọ mời định cư tại bộ lạc, kỳ thật từ chối, nhưng thấy bộ dáng nhắm mắt theo đuôi linh miêu của con báo gấm , nhịn mà đồng ý. Hơn nữa chỗ cũng chỉ một con đại bàng là , đại bàng cái, bọn họ sẽ phát hiện bệnh... Phải ?

Cậu nhịn chung họ với con báo gấm , nhịn thoả mãn yêu cầu sở hữu nó, nhịn trực tiếp đoạt lấy vị trí thần thú bên Mục Vân Sở, chỉ đơn giản là vì cái bộ dáng cự tuyệt nỡ của báo gấm, thật là thú vị. Bất quá đối phương một câu –

Đại Vũ, ngươi thật .

Mục Vân Sở bưng chậu nước , nước vẫn còn ấm. Y đỡ Mục Vân Vũ xuống, đem da thú mềm mại thấm nước, vắt khô, đắp lên trán Mục Vân Vũ, dặn dò: "Đừng nhúc nhích, ngươi cứ ngủ , sẽ chăm sóc ngươi."

Mục Vân Vũ nâng tay, bắt lấy góc váy của Mục Vân Sở, thấp giọng : "Được".

Cậu mơ mơ màng màng ngủ, cảm giác như đôi tay mềm mại lau mặt . Cậu tưởng trở về lúc còn là chim non, cha đem đặt ở giữa bụng mềm mại nhiều lông, xé nát một con thỏ, từng chút từng chút bón thịt cho ăn.

"Con còn non thấy cường tráng, tương lai nhất định sẽ trở thành cường giả trời!"

"Giống như cha, càng bay càng cao"

"Giống như , thể bện chiếc tổ xinh và thoải mái nhất."

"Đứa con bé bỏng của , con mau mau lớn... Sau cả mảnh trời đều thuộc về con ."

-----

"Ngươi nhanh khỏi bệnh nha, đột nhiên ngươi phát sốt cả một ngày đêm là hù c.h.ế.t ? Cho ngươi uống canh xương hầm, uống cái gì đó bổ bổ ... Điêu của ơi, ngươi lên, mà bay !"

Mục Vân Sở lải nhải đút nốt cho Mục Vân Vũ ngụm canh xương hầm, thở dài đặt chén sang một bên. Còn kịp xuống, một cái ôm nóng bỏng liền ôm y lòng.

"Đừng bỏ ..."

Đứa nhỏ , Mục Vân Sở chậc một tiếng, giơ tay lau sạch nước canh dính bên môi Mục Vân Vũ, " Ta sẽ ..."

"Mẹ, đừng bỏ ..."

"Ông nội ngươi!"

 

Chương 55

 

 

 

Loading...