Linh miêu hằng ngày ký - Chương 53: Vô tổ chức và thiếu kỷ luật.
Cập nhật lúc: 2026-01-11 19:13:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VOyzwbWdy
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Con đôi khi chính là như , càng chiếm thì càng cái đó, càng ăn cái gì càng thèm cái đó.
Mục Vân Sở thèm cá tới hai mắt xanh lè, lúc việc gì liền ngơ ngác chằm chằm mặt hồ, ngay cả buổi tối mơ cũng bắt đầu mớ, nhắc tới cá, khiến cho sống chung với y luôn theo phản xạ dậy.
Thời tiết mùa tuyết lạnh lạnh khô, Ninh Phỉ dẫn theo một đám tập võ quyền, đếm :"Đại Vũ ?"
Mục Vân Sở hoạt động tay chân, mờ mịt : "Ta , sáng sớm liền ngoài, cái gì."
"Đi săn?" Ninh Phỉ đang bắt đầu việc xung quanh, hôm nay là ngày săn, phần lớn thanh niên trong bộ lạc đều ngoài. Chỉ còn một ít trung niên, già và con non - còn và Mục Vân Sở, hai coi là đầu nhưng thực cản trở khi săn.
Đương nhiên Ninh Phỉ cũng cảm thấy cản trở, mà là một con báo ngu ngốc nào đó cản trở.
Ninh Phỉ nhớ rõ đêm qua bởi vì Mục Vân Sở chút thoải mái, Mục Vân Vũ trực tiếp xin nghỉ săn thú, nhưng sáng sớm hôm nay thấy .
Ninh Phỉ đếm từng ngày, phát hiện mùa tuyết sắp trôi qua một nửa. Nhờ mùa tuyết , nếu đám thú nhân sẽ c.h.ế.t đói hoặc buộc di cư. Sau trận tuyết rơi đầu tiên, lượt những trận tuyết nhỏ.
Sáng sớm thời tiết vốn tươi sáng, trời xanh mây trắng, mặt trời ch.ói chang, trong sân phơi một đống lông thú và các loại t.h.ả.m rơm, còn một ít thức ăn tươi sống lấy từ trong kho. buổi chiều gió đen, mây dày nhanh ch.óng dồn về phía bắc, từ từ bay về phía bên .
Này dường như là một tín hiệu, đám thú nhân thấy đám mây bắt đầu hành động, những ở bộ lạc bắt đầu thu dọn đồ đạc đang phơi khô, đám thú nhân ở bên ngoài đang săn thú cũng mặc kệ bắt con mồi đều vội vã về nhà. Tuyết ở đây rơi nhiều và dày đặc, dễ dàng che thị giác và khứu giác dẫn đến lạc đường. Một thú nhân lạc đường trong ngày tuyết lớn là một chuyện kinh khủng, tám chín phần mười thú nhân sẽ c.h.ế.t cóng trong một ổ tuyết nào đó, mãi đến năm khi tuyết tan mới phát hiện.
đến chạng vạng tối, hầu như tất cả thú nhân đều trở về, chỉ Mục Vân Vũ vẫn về.
Ninh Phỉ nhíu mày.
"Đại Vũ cùng các ngươi ?" Anh hỏi bọn Ninh Chinh.
Đám thú nhân đều lắc đầu, Chu Nhai : "Ta thấy bay lượn bầu trời sáng sớm, đó về hướng đó." Y đưa tay chỉ hướng.
Đó là phía nam, nếu bay thẳng tới đó sẽ đến thẳng bờ biển.
Ninh Phỉ đột nhiên về phía Mục Vân Sở, sắc mặt Mục Vân Sở lắm, dường như chút chột , càng lo lắng nhiều hơn.
"Đại Vũ chắc hẳn sẽ đúng ?" Chu Nhai : "Dù cũng là thánh thú, thể thấy con mồi nào đó tự săn? lúc cũng nên trở về, cho dù về thì báo tin cũng mà."
Ninh Chinh cũng cau mày. Hắn ở cùng Ninh Phỉ lâu như , hiểu rõ nhất cái gọi là thánh thú. Ngay từ đầu thánh thú chỉ là cái cớ để Ninh Phỉ khỏi mang tiếng và bào chữa cho tất cả thú nhân khác biệt. Nó nghĩa là vì y là thánh thú nên y sẽ mạnh mẽ hơn những thú nhân khác.
Mục Vân Vũ tuy rằng thánh thú nhưng chỉ là một đặc biệt trong bộ lạc , dù cũng là thú nhân Vũ tộc đầu tiên. khi trở Vũ tộc, chỉ là một con thú nhân đại bàng vàng.
Mục Vân Vũ đột nhiên về phía nam là vì ai?
"Tiểu Sở, đến phòng một chút." Ninh Phỉ dậy, trực tiếp về phòng .
Mục Vân Sở do dự một chút, đó đưa thìa trong tay cho Thiết Trụ Tử, cúi đầu phòng Ninh Phỉ.
"Đây là..." Những con thú nhân khác , bối rối chuyện gì đang xảy .
Lão Thạch Đầu bước giải quyết thỏa : "Dù thì Đại Vũ cũng là thánh thú của Tiểu Sở, nếu chuyện gì thì Tiểu Sở chịu trách nhiệm. A Phỉ tìm y để giải quyết vấn đề đúng ?"
"Thánh thú cũng sẽ xảy chuyện?" Có thú nhân hỏi.
Trong mắt bọn họ, nếu Thần thú là năng thì sứ giả cũng năng, điều thể thấy khi những thứ họ và những điều họ tự dạy mỗi ngày khi rảnh rỗi. Đây là những thứ mà thú nhân bao giờ tiếp xúc, và chúng là những thứ Thần thú truyền đạt cho họ thông qua sứ giả.Vậy sứ giả của Thần thú cũng mạnh mẽ... Phải ?
Lão Thạch Đầu im lặng Ninh Chinh, trong lòng thở dài. Thật ông thấy nhiều thứ nhưng . Ví dụ như thánh thú cũng thú nhân năng, mà là... Thú nhân sứ giả thừa nhận và thể cùng với sứ giả.
Mọi đều chú ý đến lòng trung thành của Ninh Chinh đối với Ninh Phỉ, và đều chú ý đến tình yêu vô điều kiện của Mục Vân Vũ dành cho Mục Vân Sở. Nếu chuyện gì xảy với sứ giả thì đầu tiên xông lên bảo vệ sứ giả nhất định là những thánh thú sứ giả chọn đúng ?
"Thánh thú là bạn đồng hành sứ giả lựa chọn, bọn họ lẽ mạnh hơn chúng nhưng họ là năng." Lão Thạch Đầu giải quyết vấn đề Thần thú, bắt đầu thu xếp, "Được , chuyện sứ giả và thánh thú cần lo lắng, nhanh ch.óng nấu cơm, ăn xong nhanh ch.óng trở về. Ta thấy... Bão tuyết sắp tới ."
Ninh Phỉ ở mép lò sưởi, im lặng Mục Vân Sở, cho đến khi y toát mồ hôi lạnh.
"Cậu thật sự nhớ gì với Đại Vũ?" Ninh Phỉ hạ giọng, nhưng thể thấy sự tức giận trong lời của , "Tiểu Sở, là trưởng thành, trải qua sinh t.ử, nên cái gì thể , cái gì thể . Cậu và rõ rằng chuyện Thần thú thật sự dùng để lừa dối , lý do tại cho bé Chinh danh tiếng thánh thú là để ngăn chặn những thú nhân khác để ý đến phận Bạch Hổ; còn ... Sở dĩ cũng phận sứ giả và thể lựa chọn thánh thú thật chỉ là hy vọng bảo vệ . Dù hai chúng cũng là đồng hương, để cho ở đây sống một cuộc sống hơn. ... Mục Vân Sở, những thứ để thỏa mãn d*c v*ng ích kỷ của bản !"
" !" Sắc mặt Mục Vân Sở cực kỳ khó coi, ngón tay y chút run rẩy, đó khẩn trương nắm c.h.ặ.t với , " thừa nhận, mấy câu... thường xuyên hươu vượn mà. Hôm qua là ăn cá, cảm thấy khó chịu nên với Đại Vũ nếu như thể ăn cá thể hơn. những lời đó... ngủ dậy quên hết chuyện đó!"
Ninh Phỉ dùng sức xoa xoa trán , thở hổn hển một hồi lâu mới đè nén cơn tức giận: "Thật , Tiểu Sở, tuổi tác của chúng chênh bao nhiêu. Đương nhiên là về độ tuổi xuyên , dựa năm thực tế. gọi một tiếng Tiểu Sở vì giống một đứa em trai của , mặc dù trải qua ngày tận thế khủng khiếp nhưng vẫn một trái tim tích cực và lạc quan... mà, tính thời gian ở đây cũng ngắn, chẳng lẽ tình huống nơi của thú nhân như thế nào ? Mặc dù họ lối sống và hệ thống sinh tồn riêng của nhưng chung họ vẫn đang trong thời kỳ hiểu và suy nghĩ của họ đơn giản. Nếu với , thể sẽ coi vì thoải mái mà nũng với , sẽ giải quyết bằng vài câu cho qua. bọn họ thì khác, bọn họ thật sự cho rằng chỉ ăn cá mới thể khỏi bệnh.
Tiểu Sở, ở đây lâu như , khi nào thấy những lời như với Bé Chinh ? Cho dù ngoài chuyện gì, thà tự còn hơn để . Vì nếu ngoài một mà gặp nguy hiểm, thứ nhất là gian bảo vệ tính mạng, thứ hai kinh nghiệm phong phú. bọn họ như , bọn họ sẽ coi nhu cầu của là mục tiêu của bọn họ và dù thế nào nữa cũng thành chúng, cho dù bản gặp nguy hiểm.
những đơn giản phát hiện rằng sứ giả của Thần thú sẽ dối để lừa gạt bọn họ. , Thần thú và sứ giả là lời dối lớn nhất mà từng , nhưng mục đích của lời dối chỉ là để gắn kết bọn họ với . Có thể lời dối sẽ khác lợi dụng và trở nên khó chịu vài năm, nhưng ít nhất khi còn ở đây, nó là thiện ý và tích cực tiến lên. ngoài , còn gì để lừa gạt khác ?
Tiểu Sở, hy vọng thể là thuần khiết nhất của trong thế giới , đồng thời cũng thể trở thành một tồn tại mà khác ngưỡng mộ. Thay vì dựa việc khác thích mà ám chỉ khác điều gì đó cho , giúp , vì . Đây là tội ác lớn nhất trong bản chất con , cũng là điều khiến khinh thường nhất."
Mục Vân Sở hổ đến gần như vững, đôi mắt đỏ ngầu, những quầng đỏ, cố gắng mở to hai mắt, lớn: ", bao giờ nghĩ tới... bao giờ nghĩ tới sẽ như thế . sai ... Ô ô... Lão đại, sai , nhưng bây giờ? Đại Vũ vẫn về, lẽ một ngày thể bay qua bay ... Ô ô...''
" cũng , dù cũng sứ giả thật." Ninh Phỉ cũng chút đau đầu. Anh âm thầm hỏi hệ thống gian, nhưng câu trả lời nhận là cùng quan hệ với kí chủ nên nó dự đoán . Nó chỉ là một hệ thống gian, thiết thử nghiệm khả năng tránh nguy hiểm thiết cao cấp hơn.
", nhưng..." Mục Vân Sở c.ắ.n răng, " ngoài tìm !" Nói xong liền xoay rời .
"Cậu điên ?" Ninh Phỉ vội vàng nắm lấy cánh tay y, đau đầu bực bội, "Được , ở đây, đừng nữa. sẽ nghĩ cách..." Anh đẩy Mục Vân Sở lên giường , đó tự khỏi phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/linh-mieu-hang-ngay-ky/chuong-53-vo-to-chuc-va-thieu-ky-luat.html.]
"A Phỉ." Ninh Chinh là tiến lên đầu tiên, trong mắt tràn đầy lo lắng.
Ninh Phỉ thở dài, vỗ tay : "Bây giờ, phiền một việc."
Đám thú nhân sửng sốt, đám thú nhân quen thuộc với Ninh Phỉ đều Ninh Phỉ bao giờ dễ dàng phiền khác, quen thuộc với Ninh Phỉ buồn bực, bọn họ thể gì cho sứ giả? Còn chuyện sứ giả giải quyết ?
Bầu trời bên ngoài càng lúc càng tối, lạnh lẽo, mây đen còn cuốn theo tiếng sấm sét ầm ầm, mây đen, bức tường tuyết trắng xóa đang chuyển động rõ rằng thể bằng mắt thường.
"Ta rõ lắm tình huống bên biển, nhưng khi biển nổi giận, ngay cả Thần thú cũng sợ... Bởi vì đó là đại bàn của Hải thần." Ninh Phỉ thú nhân tới gần, chậm rãi : "Bởi vì sứ giả tập sự vô tình phạm sai lầm, thánh thú Mục Vân Sở hiểu lầm cần bờ biển để thành nhiệm vụ . thể thấy Mục Vân Vũ bờ biển một ngày là thể bay qua bay , nhưng bây giờ trở về. Mà... Bão tuyết sắp đến..."
"A Phỉ, chỉ cần cho chúng ngươi chúng gì, chúng đều thể !!" Đám thú nhân lượt vỗ n.g.ự.c, tỏ vẻ lợi hại.
Ninh Phỉ gật đầu, yêu cầu của .
Trong tộc thú nhân, ngoại trừ Đại Hoa và đám thú con cần cho b.ú, hầu như tất cả thú nhân đều ngoài. Những lớn tuổi và tàn tật sắp xếp ở gần bộ lạc, thú nhân khỏe mạnh thì cách xa một chút. Khoảng cách mỗi thú nhân là vài km, đảm bảo rằng ngay cả khi bão tuyết, bọn họ vẫn thể thấy tiếng gầm của .
Sau đó dọc theo đội hình , họ từ từ tiến về phía bờ biển.
Phương pháp là ngu ngốc nhất, nhưng cũng là hiệu quả nhất, so với việc phái một nhóm tìm kiếm mục đích biến mất trong bão tuyết thì hơn. Đồng thời cũng hy vọng Mục Vân Vũ thấy tiếng gầm của họ thể đáp , dù thương vì điều gì khác, để bọn họ thể thông tin nhanh nhất thể.
Bão tuyết đến nhanh, tiếng gió rít xen lẫn những bông tuyết to bằng bàn tay, bầu trời và mặt đất trong nháy mắt bao phủ bởi một màu trắng bạc, những gió thổi khó thể mở mắt.
Ninh Phỉ bảo Mục Vân Sở ở nhà tiếp ứng, đun nước nóng, quét tuyết gì đó, chính mang theo Ninh Chinh lao tới phía .
Chỉ cần cảm thấy vấn đề, sẽ tiến gian điều chỉnh phương hướng, đó dùng tiếng gầm lệnh cho đám thú nhân phía từ từ tiến lên.
"!!!" Đột nhiên, một tiếng đại bàng gầm xuyên qua trận bão tuyết, truyền đến tai Ninh Phỉ.
"Đại Vũ!!" Ninh Phỉ nhanh ch.óng xác định phương hướng, tiến gần nơi phát âm thanh của Mục Vân Vũ.
Mục Vân Vũ quả thật vấn đề, cánh của thương thể bay, mà con mồi quá lớn, kéo nó khó khăn. Cậu mang con mồi về nhà, nhưng ai ngờ bão tuyết!
Khi Ninh Phỉ tìm Mục Vân Vũ, kinh ngạc tức giận!
Điều ngạc nhiên là bên cạnh một con cá mú khổng lồ dài ít nhất mười mét và một con bạch tuộc cái đầu to như đầu xe tải. Tức giận chính là Mục Vân Vũ trốn trong ổ tuyết, một bên cánh rũ xuống, nhưng móng vuốt của vẫn đang siết c.h.ặ.t sợi dây mây buộc con mồi.
Ninh Phỉ đột nhiên nhớ tới một câu chuyện đúng lúc.
Nói:
Ngày xưa, ở đồng ruộng luôn khỉ gây rối, nông dân chịu giày vò đau khổ tột cùng. Một thợ săn già cho lời khuyên về cách bắt khỉ. Chuẩn vài quả bí ngô lớn, đào một cái lỗ nhỏ để đảm bảo chân của khỉ thể thò . Sau đó vét sạch bí ngô, nhét đậu phộng và táo đỏ .
Quả bí đỏ đặt ở nơi dễ thấy nhất cánh đồng, đám khỉ ngửi thấy mùi thơm ngọt ngào của bí, đậu phộng và táo đỏ sẽ tìm tới, chúng sẽ thò móng vuốt trong lỗ nhỏ nhưng thể rút vì móng vuốt đang cầm đậu phộng. Ngay cả khi thợ săn đến gần, chúng cũng vì luyến tiếc đậu phộng và táo đỏ trong tay, kết quả là bó tay chịu trói.
Tình huống hiện tại của Mục Vân Vũ khác mấy so với đám khỉ . Nếu từ bỏ con mồi, cho dù thể về bộ lạc, ít nhất thể tìm một nơi hơn để ẩn náu. Đáng tiếc...
Nhìn thấy Ninh Phỉ và Ninh Chinh, Mục Vân Vũ thở phào nhẹ nhõm, âm thanh khàn khàn : "Không nghĩ tới các ngươi thể tới, A Phỉ, mang cá về cho Tiểu Sở ăn , y ăn cá sẽ khỏi bệnh."
Cơn giận của Ninh Phỉ thiếu chút nữa ngay cả bão tuyết cũng áp chế , cố gắng hít sâu vài , nghĩ rằng Mục Vân Sở vui vẻ thoải mái hơn nhiều so với tình trạng t.h.ả.m hại hiện tại của . những lời thể , cho dù , cũng thể .
Vẫy tay một cái, đem cá mú và bạch tuộc đông cứng một nửa gian, Ninh Phỉ sờ sờ đôi cánh buông xuống của Mục Vân Vũ, hỏi: "Chuyện gì ?"
Mục Vân Vũ khổ, : "Biển đóng băng, đầu tiên bắt cá cho Tiểu Sở, đó bay xa về phía biển sâu, đó thấy hai chúng nó đang đ.á.n.h . Ta liền chờ, chờ khi chúng nó đ.á.n.h xong liền kéo chúng nó lên bờ, kết quả thứ va một cái gãy cánh." Khi tới đây, một cảm giác buồn bã dần dần hiện lên khuôn mặt , "Ta thể bay nữa, sợ là thánh thú của Tiểu Sở, các ngươi, các ngươi chọn cho thánh thú khác ..."
Thật con nó thánh mẫu c.h.ế.t tiệt!!!
Ninh Phỉ đau đầu châm chọc cũng nên cái gì, hung hăng : "Để Tiểu Sở hầu hạ ngươi, khi nào cánh ngươi thì khi đó tính ! Nếu cánh của ngươi lành thì tước phận sứ giả của y, để y phục vụ ngươi cả đời!!"
"Tốt hơn... Đừng như ..." Mục Vân Vũ cúi đầu, móng vuốt sắc nhọn như móc sắt vô thức cào băng tuyết chân, "Do đủ mạnh, là ..."
"Được , , im !" Ninh Phỉ cảm thấy sắp nổ tung tại chỗ, "Im , còn sai lầm của ngươi , mau theo chúng trở về kiểm điểm ! Ngơi cho rằng ngươi thương sẽ tính chuyện của ngươi ? Nghĩ lắm! Sứ giả Mục Vân Sở giám sát thánh thú, thánh thú Mục Vân Vũ quy tắc, tự tiện ngoài! Kiểm điểm hết cho !!"
Đám thú nhân gầm lên khi chúng dẫn đường cho Ninh Phỉ về nhà. Ninh Phỉ và Ninh Chinh mang theo Mục Vân Vũ, cùng đám thú nhân trong bộ lạc tập hợp , đó trở về bộ lạc. Lần giải cứu mất cả đêm, bão tuyết thiếu chút nữa chôn bọn bọ trong tuyết lạnh giá. vì cách mỗi thú nhân cho phép bọn họ thấy giọng của bạn đồng hành, cho dù là ban đêm cũng cảm thấy cô đơn, bọn họ chống đỡ .
Đám thú nhân trở về bộ lạc uống nhiều cháo nóng và nước nóng, đó trở về phòng của ngủ . Bọn họ mệt c.h.ế.t và lạnh cóng, nhưng dù thế nào nữa, Mục Vân Vũ cuối cùng cũng trở .
Khi Mục Vân Sở thấy đôi cánh gãy của Mục Vân Vũ, y sợ hãi đau lòng, trong lòng tràn đầy chỉ trích bản . Y rằng thời gian thoải mái, hơn nữa những thú nhân khác trong bộ lạc tôn trọng y, y chút choáng ngợp nên tùy hứng đưa những vấn đề nhỏ của .
như lời Ninh Phỉ , những vấn đề nhỏ đối với y là vô hại nhưng đối với những thú nhân đơn thuần và ngay thẳng , đó là một hành vi xa sẽ ảnh hưởng đến khả năng phán đoán của bọn họ.
Hiện tại loại hành vi xa tổn thương đến y quan tâm nhất ngoài Ninh Phỉ.
Chương 54