Linh miêu hằng ngày ký - Chương 52: Mèo muốn ăn cá

Cập nhật lúc: 2026-01-11 19:13:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đại Thạch xách theo một cái giỏ trúc từ phía đến, chào hỏi với Nha: "Gọi vài đến đây, chúng săn."

Nha cử vài săn giỏi nhất trong bộ tộc đến, hỏi: "Sứ thần cùng với chúng ?"

Đại Thạch lắc lắc đầu: "A Chinh và Đại Vũ săn từ sớm, sứ thần...chính là A Phỉ, để các ngươi nghỉ ngơi nhiều một chút." Hắn đưa giỏ tre cho Nha: "Bên trong bánh bột ngô, ăn lót dày , buổi tối sẽ ăn gì đó ngon hơn."

Đám thú nhân ăn bánh bột ngô, ở trong nhà c** q**n áo, biến trở hình thú. Sau đó sự dẫn dắt của Đại Thạch từ từ tiến rừng rậm.

Đại Thạch nhiều, chỉ những chỗ bình thường con mồi tới, xong gì nữa.

Nha cũng loại thú nhân thích chuyện, vì cuộc chuyện đầy gian nan với Đại Thạch ánh mắt trông đợi của những thú nhân khác, đó cũng lập tức bỏ cuộc. Hà bình tĩnh bên cạnh, giả vờ như thấy bộ dạng ngốc nghếch của bạn đời.

Đợi khi đám của Nha , bộ tộc bắt đầu chuẩn cơm tối .

Thật sự khó khăn khi săn mùa tuyết rơi, hầu hết các loài động vật đều ẩn nấp ngủ đông, trong mùa đông lạnh giá cũng lười ngoài tìm thức ăn. mà vẫn , bọn chúng bắt ba con hươu đực. Nha suy tính một chút, ba con hươu đực chỉ đủ thức ăn cho bộ tộc của .

Khi tới gần bộ tộc, hương vị thơm ngon đó, là mùi thơm của bữa tối lập tức bay tới.

Đám thú nhân nhịn nuốt nước bọt, hai chiếc bánh buổi trưa mới chỉ mới lót , đủ no.

"Về ? Đem động vật săn để ở đây , lát nữa thu dọn , các ngươi mau về quần áo, đó chuẩn ăn cơm tối." Mục Vân Sở hô to, xong Mục Vân Vũ kéo sang một bên cắt nấm.

Khi Nha quần áo trong phòng của , thấy một vài trong bộ tộc săn đang vây quanh một cô gái từ tộc Sói học cái gì đó. Những nan trúc dẻo dai lật lên lật xuống trong tay cô gái, nhanh biến thành một cái giỏ trúc nhỏ.

Chiếc giỏ trúc như bọn họ thấy ở nhà của sứ thần, bộ chỉ kích thước bằng hai lòng bàn tay, bên trong nhét đầy trái cây khô và thịt khô treo lên tường, ai đói thể qua đó lấy đồ bên trong ăn.

"Các ngươi về ?" Tôn Mạn Nhi bên cạnh, đưa chiếc giỏ trúc đang đan dở tay một cô gái tộc Hổ. Nàng cũng thích chuyện, chào hỏi vội vàng bỏ chạy.

Nha gượng gạo gãi đầu, bạn đời : "Nàng vẻ sợ ."

Đám thú nhân bật , cô gái trẻ ở tộc Hổ : "Là sứ thần bảo cô đến đây dạy chúng ít vật dụng, ban đầu dạy chúng bện nệm rơm, đáng tiếc tay của chúng quá vụng về, bày mức khắp nơi đều là rơm, còn suýt cháy trong bếp. Hết cách, cô đành dạy chúng cái đơn giản ... chẳng hề đơn giản chút nào."

giơ tay, để khác thấy hai cái giỏ trúc trong tay cô . Một cái do Tôn Mạn Nhi đan, trông gọn gàng ngăn nắp, . Một cái do cô , lỗ lớn lỗ nhỏ, thậm chí quả táo cũng thể rơi ngoài.

" buổi chiều còn đẩy đá." Một nhân thú nhỏ nhổm dậy : "Bọn họ gọi đó là cối đá - là bọn họ bảo gọi như , bỏ ngô và lúa mì cho nghiền thành bột, đó đem bột thành bánh."

" giúp cắt thịt, cắt nhiều thịt."

" giúp cho heo ăn, còn chăm sóc đám thỏ . Bọn họ nhiều thỏ."

"Sứ thần buổi tối hầm củ cải trắng với xương để ăn, còn bánh nhân thịt."

"Còn mì, nấu với nấm và thịt ăn cùng."

Đám nhân thú mồm năm miệng mười về những việc mà buổi trưa bọn chúng , ai ai cũng với vẻ tràn đầy hào hứng. Đặc biệt khi nhắc đến đồ ăn, là mắt sáng lên.

Nha xong, mấy câu , trong lòng cũng vì cái gì đột nhiên ấm lên.

"Nhanh ch.óng dọn dẹp, xem xem gì cần nữa ." Hắn phất tay: "Đừng để bọn họ xem thường chúng ."

Sân của Ninh Phỉ lập tức chật kín ngưởi, lão nhân thú và lão Thạch Đầu đang thảo luận về kinh nghiệm chăn nuôi ở sân . Tất nhiên đa là lão Thạch Đầu , còn những lão nhân thú lắng . Khi lão Thạch Đầu về việc nuôi lợn rừng dễ thịt hơn, khuôn mặt của đám nhân thú tái nhợt. Bọn chúng hai con lợn nhốt trong chuồng, trong lòng lặng lẽ thương cảm.

"Còn răng lợn thì ?" Có thú nhân hỏi.

Nhắc đến răng lợn, lão Thạch Đầu lập tức đau đầu. Hắn chỉ ngoài vài ngày, về phát hiện con lợn mà nuôi, tất cả những cái răng nanh đều gãy. Dám đối xử với đám lợn con như thế , ai khác ngoài vị sứ giả nào đó. Từ đó về , chỉ cần Ninh Phỉ và Đại Thạch đến sân , heo con sợ đến mức trốn trong đống rơm. Đợi bọn họ rời , mới bắt đầu rì rầm cáo trạng với , cho ăn ngon mấy ngày mới dừng .

"Sợ phá chuồng lợn, bẻ ." Lão Thạch Đầu bình thản .

"Bẻ ?"

Đám lão thú nhân hẹn mà đồng thời che miệng .

" đám lợn ăn nhiều, bình thường kiếm thức ăn cho chúng nó?" Đám lão nhân thú dù cũng là kinh nghiệm, nhanh đem đ.á.n.h đ.ấ.m quẳng sang một bên, bắt đầu chú ý việc cho lợn ăn...

Ở sân , đám thú nhân nhỏ và con non đang nhảy lên nhảy xuống đống tuyết, phát những âm thanh náo nhiệt. Một vài trong chúng từng trải qua đói lạnh, đứa đầu tiên cảm nhận sự ấm áp trong mùa tuyết rơi. Ngoài hiếm khi thấy nhiều đám thú nhân cùng tuổi như , ai nấy nô đùa điên cuồng, đến mứa cơ thể nóng lên.

Bởi vì nhiều , cho nên lò sưởi trong sân cũng đắp đống lên. Đại Hoa dạy đám nhân thú bánh nướng, những cái bánh hành lá lượt đặt lên đá nóng, toả mùi thơm.

Đại Thạch và Ninh Chinh mới xử lí ba con hươu đực mà hôm nay bọn họ mới săn , thấy Nha đến liền bảo giúp.

Đổ tiết hươu chậu, cho muối khuấy đều, chờ đông thành tiết canh thể ăn. Lột da hươu giữ nguyên vẹn, cho lên giá để phơi, chờ khô . Những miếng thịt hươu cắt nhỏ, một phần đưa cho họ Tôn ướp và nướng, một phần cắt thành từng dải để hun khói thịt khô, một phần đem chôn xuống băng tuyết, lúc nào ăn đem giã đông.

Lúc đầu Nha cho rằng các cơ quan nội tạng và xương sẽ mang vứt , đều Đại Thạch và Ninh Chính sạch sẽ. Nội tạng thành món hầm để ăn, xương rửa sạch cho nồi nấu súp.

Bữa tối, đều một tô mì lớn đầy nấm và thịt, một trồng bánh kếp với thịt nướng, một trồng bánh nhân thịt băm, ngoài còn một nồi súp xương hầm lớn, những miếng củ cải trắng bên trong hầm đến mức tơi mềm, húp một ngụm canh đầy miệng, ngon tả nổi.

Nha ban đầu lo lắng sẽ đủ thức ăn, ai ngờ đột nhiên ăn no, mà thịt vẫn còn nhiều. Hắn cuối cùng cũng nhận , tại sứ thần họ sẽ ăn no khi mùa tuyết rơi, vì ở chỗ sứ thần, chỉ ăn nhiều thịt, mà còn ăn các món ngon khác nữa.

Đám nhân thú ăn no, cất dọn nồi niêu , Hắc Thạch của tộc Báo đốm, cũng là con báo đốm què sốt ruột hỏi: "Sứ thần, xin hỏi thể tổ chức nghi lễ ?"

"Nghi lễ?"

Đám của Nha nhanh ch.óng con báo đốm, sang Ninh Phỉ.

Nghi lễ gì? Bọn chúng sứ thần qua bao giờ.

Ninh Phỉ lập tức nở một nụ gian sảo, Hắc Thạch : "Các ngươi suy nghĩ kĩ việc gia nhập bộ tộc của bọn ?"

"Nghĩ kĩ , nghĩ kĩ ." Thú nhân tộc Báo đốm lớn tiếng.

"Ta, bọn cũng nghĩ kĩ ." Nha phản ứng lập ứng, dậy lớn: "Chúng gia nhập bộ tộc của sứ thần."

"Ngồi xuống chuyện, xuống chuyện...Thạch Đầu thúc, mời thần thú đến." Ninh Phỉ hiệu bằng mắt với lão Thạch Đầu.

Lão Thạch Đầu hiểu ý, ông cầm vỏ cây sâu nhất ngoài phòng khách gạt xuống, cầm tay bày cho đám nhân thú mới thấy.

"Đây là thần thú của các ngươi." Ninh Phỉ xạo ngượng mồm về bức vẽ đơn giản bắt mắt đó. Mục Vân Sở lặng lẽ che mặt...giả vờ thái quá. Hiện giờ đều thấy bản sét đ.á.n.h trong đầu.

Đám thú nhân ngẩng cổ: "..."

Mặc dù thứ gì, nhưng cảm thấy lợi hại.

"Ta đây, chính là sứ giả thần thú hạ giới, con hổ trắng là thần thú của , biểu thị cho dũng cảm và trung thành, bên Mục Vân Sở đồng môn cũng là sứ thần, thần thú của y là kim điểu, đại diện cho dũng mãnh và cơ trí. Bọn mặt thần thú đem nền văn minh đến thế giới , giao tay các ngươi. Từ hôm nay trở , các ngươi thề với thần thú, vĩnh viễn trung thành với thần thú, trung thành với sứ thần... Ta ban cho các ngươi họ tên, những cái tên giúp cho c.h.ủ.n.g t.ộ.c các ngươi tồn tại mãi mãi, bất luận đến nơi nào, chỉ cần họ tên của các ngươi, sẽ tổ tiên bọn họ nguồn gốc ở nơi nào... Từ hôm nay trở , các ngươi chính là tỷ , dù cho già yếu tàn tật, chúng cũng sẽ vĩnh viễn vứt bỏ nhà.

Đám thú nhân đều đỏ mắt, một xúc động ngay tại chỗ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/linh-mieu-hang-ngay-ky/chuong-52-meo-muon-an-ca.html.]

Dù là lời dối, nhưng khoảnh khắc Ninh Phỉ cũng cảm động, của bộ tộc ngày càng nhiều, thật .

Bởi vì gia tăng lượng thành viên, công việc hằng ngày thể chia . Ban đầu đám thú nhân chỉ săn hai, ba ngày một , bây giờ đổi thành ca, mỗi ngày đều sẽ săn.

Đám báo đốm do Đại Thạch và họ Tôn chỉ huy, mặc dù bọn họ chỉ hai cường tráng, nhưng lượng cũng ít. Tộc hổ chia hai, một bên do Ninh Chính và Chu Nha chỉ huy, một bên do Đại Vũ với tỷ họ Tôn chỉ huy.

Tộc hổ chọn hai họ, một cái họ Chu, một cái họ Ngô, phân chia dựa quan hệ huyết thống, gần vách đá thì họ Chu, gần sông thì họ Ngô.

Tộc báo đốm chỉ một họ, bởi vì đây họ Triệu và họ Tiền, chỉ cần phân theo yêu cầu là .

Ba nhóm săn cũng điều chỉnh, bảy ngày một tuần, mỗi tuần một nhóm săn tiến hành săn b.ắ.n ở xa và cố định ranh giới lãnh thổ, điều chỉ củng cố lãnh thổ, mà còn để tránh săn bắt con mồi quá mức.

nhà đa già và trẻ nhỏ... cùng với hai vị sứ thần.

Ninh Phỉ tham gia săn bắt, nhưng bộ tộc quá nhiều việc, hầu như đều tìm xin giúp đỡ, đến cả liệp báo nào đó, y cũng tự nhận thức , tuyệt đối những chuyện phiền phức vướng chân.

Mặc dù là ở trong bộ tộc cần ngoài săn bắt, nhưng việc vẫn nhiều như .

Hàng ngày xay bột mì cho đám thú nhân ăn, cắt các loại thịt khác . Cũng bởi vì càng ngày càng đông, cho nên đan nhiều đồ hơn, nhiều công cụ hơn.

Đại Hoa ngắm đàn con khi dệt vải, khi quen tay, chất lượng vải càng ngày càng .

Sau khi lão Thạch Đầu và mấy cụ già cho gia súc ăn xong, họ tập chung bếp lò để đan rổ và sọt. Hai thứ sẽ sử dụng khi mùa xuân đến.

Mục Vân Sở đang nghĩ về việc dùng dây thừng bện thành lưới đ.á.n.h cá.

"Trong hồ chắc chắn nhiều cá." Mục Vân Sở l**m môi, bọn họ mặc dù mang về nhiêu hải sản nhưng đều phơi khô, nhưng y bây giờ ăn cá, dù là kho, hầm nướng, cũng thể ăn một lúc bốn, năm con.

Khi nghiên cứu khung cửi , dù là sợi gai bên trong bên ngoài đều thu hoạch mấy , mà hầu hết đều tết thành dây thừng, kết quả là trong bộ tộc nhiều dây thừng, chất đống trong phòng Đại Hoa.

Bây giờ tác dụng, Ninh Phỉ tự nhiên cảm thấy thích thú.

"Trước tiên bản chép, cần câu cá... cho rằng cái hồ , chỉ cần đào một cái lỗ thoát nước, tất cả cá sẽ theo nhảy bên ngoài." Không ô nhiễm nước hồ, với cả ai bắt cá ở đây, cá sẽ to.

"Cần câu? cảm thấy chắc. Cậu cái hồ phía Đông Bắc, 鱼都胳膊长, dùng cần câu? 直接给你折了." Mục Vân Sở cảm thấy lưới đ.á.n.h cá đáng tin cậy hơn.

Ninh Phỉ dây thừng trong tay, nghĩ nếu cá thật sự to như , sợi dây chẳng tác dụng gì... mà còn hơn gì, hai vẫn vui vẻ đan lưới đ.á.n.h cá mấy ngày liền.

Lão Thạch Đầu tới qua mấy , cuối cùng nhịn hỏi: "Nếu như bắt cá, nên phá băng ?"

Mục Vân Sở thậm chí ngẩng đầu lên : " , đào một cái hố lớn."

Ninh Phỉ đột nhiên ngẩng đầu, lão Thạch Đầu. Lão Thạch Đầu lương thiện : " băng dày, phá vỡ nó?"

, tuyết rơi dày, huống chi là băng trong hồ.

Ninh Phỉ ném lưới đ.á.n.h cá , nhấc chân ngoài: "Ta xem băng dày tầm nào , đó mới quyết định nên việc tào lao ."

Mặt hồ băng phản chiếu ánh mặt trời, nó bóng loáng đến mức gần như thể mở mắt. Ninh Phỉ gần lên phía , căn cứ góc băng khúc xạ ánh sáng mặt trời và kích thước của một bong bóng, ước tính lớp băng dày ít nhất một thước, đủ cho ngựa và xe đó.

"Ăn cá cái gì? Thịt trong nhà đủ cho ăn ?" Ninh Phỉ đầu về nhà.

Mộ Vân Sơ lao tới ôm lấy eo , lăn lộn ăn vạ: " ăn cá, ăn cá, ăn cá, cá cá cá!"

"Ăn cục cứt ngươi á. 吃屎吧你 " Ninh Phỉ giãy vùng . Sau đó, ánh mắt kinh ngạc của lão Thạch Đầu, ném thẳng Mục Vân Sở đống tuyết bên cạnh.

"Ấy " Lão Thạch Đầu là một con báo bụng, ông nhanh ch.óng chạy tới đỡ Mục Vân Sở một mặt tuyết dậy, khuyên: "Cá gì ngon? Ngon hơn thịt chỗ nào ... thôi thôi, về nhà."

Mục Vân Sở loạn với Ninh Phỉ hai ngày, cuối cùng đành nhịn xuống sự thèm thuồng.

Chủ yếu vì cũng còn cách nào khác, đầu tiên y thực sự thể phá lớp băng, đập b.úa cũng chỉ để một đốm trắng băng, đáng thương. Thứ hai...Thời tiết đang trở nên u ám, tuyết rơi .

"Cậu ..." Mục Vân Sở chống cằm, tuyết rơi trắng như lông ngỗng bên ngoài, với Ninh Phỉ: "Chúng hãy đào một cái hố cạnh mép hồ, đào xuyên qua lớp băng, hút nước ...Cách cũng thể bắt cá ?"

Ninh Phi ngẩng đầu, y một cái, lạnh: "Sinh viên đại học, khùng ? Hay là cho rằng nước đóng băng , mặt đất lạnh nữa? Đào một cái hố cho xem xem."

Mục Vân Sở thở dài một tiếng: " ăn cá."

"Cậu ăn..." Ninh Phi đám nhân thú xung quanh , nuối câu c.h.ử.i thề .

Bởi vì tuyết rơi, hoạt động săn bắt huỷ bỏ. Tiểu đội săn ở xa cũng nhanh ch.óng trở về bộ tộc sự chỉ huy của Mục Vân Vũ. Để tiết kiệm củi, kỳ thật cũng là vì thích ở cùng , mặt khác hai căn phòng cũng chỉ đốt một cái lò sưởi tránh để nhà quá lạnh, đám thú nhân đều tập chung xung quanh Ninh Phỉ.

Bởi vì tuyết rơi, cũng lười di chuyển, nhiều mèo và ch.ó lớn quanh phòng khách rộng lớn. Chỉ một nhân thú tụ tập trong nhà Đại Hoa, cùng nàng đan một ít đồ vật, thuận tiện chăm sóc đàn con.

Đàn con nhỏ tuổi đều chơi đùa gần lò sưởi, một nửa đàn con lớn tuổi hơn một chút ngây ngốc tuyết rơi bên ngoài.

"Ra ngoài chơi , đừng chạy quá xa." Ninh Phỉ cho phép.

Đám nhân thú con reo hò, lao trong đống tuyết.

"Trẻ con luôn tràn đầy năng lượng. Lúc nhỏ bất kể mưa gió đều ngoài chơi, khi lớn lên, chỉ ở trong nhà, cảm thấy nơi nào thoải mái bằng phòng của ." Không ăn phân Mục Vân Sơ đang cố gắng hết sức để đem cá kho, cá chiên cốm, cá sóc, cá hầm đông bắc và cá nướng khỏi tâm trí. Y những con nhân thú con đang nhảy lên xuống trong sân với vẻ mặt ngơ ngác, trong lòng cảm thấy vô cùng xúc động.

Ninh Phỉ lười để ý tới , đầu Bạch Hổ đang ngủ trưa: "A Chinh, cùng ngoài chơi ?" Dù bây giờ Ninh Chinh cũng là một thú nhân nhỏ, còn hơn nửa năm nữa mới trưởng thành.

Ninh Chinh giương mắt , đó yên lặng lắc lắc đầu.

"Sao ngươi như ông cụ non thế, giống một đứa trẻ chút nào?" Ninh Phỉ nhéo mặt Ninh Chinh, vuốt râu, cuối cùng đặt tay lên tai con hổ.

Ninh Chinh giật giật lỗ tai, trong lòng thầm nghĩ, trưởng thành còn cao hơn bọn họ một cái đầu, vì vẫn còn xem như trẻ con?

Lão Thạch Đầu và mấy cụ già cho gia súc ăn xong, phủi tuyết bước nhà, những "đứa trẻ" trong nhà, nhịn . Mặc dù rèm cửa hé mở một nửa, nhưng căn phòng vẫn ấm áp. Mấy nhân thú già rửa tay, bắt đầu đun nước nấu cháo cho bọn trẻ.

Đun sôi tuyết, thêm sò điệp phơi nắng, nấm ngâm, lát thịt khô hun khói, khoai tây cắt miếng và bột ngô. Cháo chín phát âm thanh ùng ục trong nồi, mỗi đảo tỏa mùi thơm ngào ngạt.

Những công việc là các cụ già xin , tuy thể săn bắt nhưng họ vẫn thể nhiều việc khác. Cho gia súc ăn, nấu những bữa cơm ấm áp cho đám trẻ con và đan những chiếc thúng trúc. Khi mùa xuân tới, họ vẫn thể vác cuốc đồng. 

 

Chương 53

 

 

 

Loading...