Linh miêu hằng ngày ký - Chương 51: Từ bỏ vị trí thủ lĩnh
Cập nhật lúc: 2026-01-11 19:13:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm khuya, Nhai mang theo đám thú nhân của tộc Hổ trở về căn phòng mà họ phân. Hà giơ cây đuốc lên, đốt bếp đất sắp tắt, đổ đầy nước tuyết bình.
Đám thú nhân trong phòng của chúng, mà ở phòng khách thẳng thủ lĩnh của bọn họ. Bọn chúng khá tin tưởng thủ lĩnh của . Nếu như thủ lĩnh kiên quyết ở ...Bọn chúng sẽ cùng với thủ lĩnh.
mà, bọn chúng thật sự ở .
Ánh lửa từ bếp trong bóng đêm bập bùng, tiếng củi kêu lách tách. Trong phòng mặc dù chất đầy da thú, nhưng những tấm t.h.ả.m rơm dày, lên ấm áp còn mềm mại.
"...Các ngươi, đều ở ?" Tiếng của Nhai ngập ngừng.
Đám thú nhân ngươi ngươi , đều cúi đầu đáp. Bởi vì bọn chúng nếu như ở , Nhai thể thủ lĩnh nữa. Để một thú nhân thủ lĩnh mấy năm đột nhiên rời bỏ phận thủ lĩnh, khả năng sẽ chịu nổi. Suy cho cùng, thủ lĩnh quyền đưa quyết định và phân phát thực phẩm. Đây là một vị trí khá cao quý trong mắt thú nhân.
"Vậy đều ở ." Nhai thấy ánh mắt trông mong của Hà. Hắn xong, như trút bỏ xuống gánh nặng: "Ta thấy ở , ở , cùng săn, cùng sinh sống. Nơi cách khu vực Tam Bất Quản xa như , cũng nguy hiểm. Nếu bạn đời cũng thể sẵn sàng chuẩn con. Nếu bạn đời, cũng thể để bản trở nên mạnh mẽ hơn, ngoài tìm bạn đời về. Như thế , ."
Hắn liên tục hai từ , đột nhiên nước mắt rơi xuống. Trước đây bộ tộc ngoại trừ đủ thức ăn mùa đông, còn liên tục đối mặt với những kẻ thù mạnh khác vây quanh. Cũng bởi vì như , thú nhân trong bộ tộc ngày càng ít, con non thể sống sót cũng càng ngày càng ít.
Hắn nghĩ chỉ một , liệu bộ tộc cứ như diệt vong, huỷ trong tay . Thời gian dài, thể khác đều quên từng một bầy hổ sống ở đó.
"Thủ lĩnh, ngài luyến tiếc nơi ở đây của chúng đúng ?" Một lão thú nhân Hổ hỏi. Đám thú nhân đều khá hoài niệm. Đối với nơi bản quen sống lâu, bộ tộc thú nhân, cả đời nơi khác, sinh ở , c.h.ế.t ở đó.
Nhai lắc đầu, lau nước mắt mặt, đôi mắt hổ trong đêm tối phát ánh sáng: "Không gì luyến tiếc cả, chỉ là nghĩ tới... Chúng thể sống trong một tổ ấm thoải mái, cơm ngon ăn như . Mặc dù chúng rời khỏi lãnh thổ, nhưng đều vẫn còn ở đó. Bộ lạc sớm muộn cũng mở rộng lãnh thổ. Đến lúc đó...Đến lúc đó cùng , lấy nơi đó trở về."
Mặc dù đám thú nhân phấn khích với việc thể trở lãnh thổ của chúng và lấy nơi đó, nhưng bọn chúng cũng , đây là một chuyện đơn giản. Vị trí lãnh thổ đây của bọn họ lắm. Bởi vì cách khu vực Tam Bất Quản quá gần, dẫn đến xung quanh lãnh thổ nguy hiểm. Mặc dù thức ăn cũng nhiều, nhưng mỗi săn đều thể sẽ gặp dã thú, chúng là thú nhân. Những con dã thú "hiền lành" giống như thú nhân, chúng sẽ ăn tất cả những gì thể ăn , ngay cả thịt đồng loại của của tha.
đường tới đây, rời khỏi khu vực Tam Bất Quản đó lãnh thổ , bọn chúng cảm thấy ở đây an hơn nhiều. Thú nhân ở lãnh thổ xua đuổi nhiều con dã thú nguy hiểm, những kẻ ở chỉ là những tộc thú nhân nhỏ bé, đáng lo ngại. Hoặc là dã thú thể bắt thức ăn.
Hơn nữa mới ở phòng của sứ thần, thấy bộ da sói chỉnh, loại da sói thể là da của thú nhân, mà là da của dã thú. Không một hai tấm, mà là nhiều. Tộc Hổ và tộc Sói cũng thường xuyên qua với , lũ sói hoang tàn nhẫn và xảo quyệt đến mức nào. Một đàn con non của chúng c.h.ế.t trong miệng lũ sói hoang lẻn đó. Đương nhiên, để trả thù bọn chúng cũng ít tiêu diệt sói hoang lãnh thổ, nhưng dù trả thù thế nào nữa, đàn còn cũng thể trở .
Sói hoang nguy hiểm, mỗi chiến đấu với sói hoang bọn chúng sẽ vết thương để . những tấm da sói trong phòng của sứ thần, đều nguyên vẹn. Nhìn lớp lông bóng loáng đó, là sói hoang trưởng thành khoẻ mạnh.
Cũng tức là, khi bọn họ chiến đấu với lũ sói hoang, chẳng những rút lui an , còn nhiều cách khác để khi g.i.ế.c sói tránh hỏng da của bọn chúng.
Đây quả thực là một sức mạnh đáng sợ!
"Chúng thể chuyện với sứ thần ngày mai, hôm nay chúng gia nhập bộ tộc , chính là trở thành thú nhân của bộ tộc . Sứ thần cũng cũng nên giúp đỡ chúng ? Khi mở rộng lãnh thổ, thể mở rộng đến bên của chúng ?" Một thú nhân trẻ cho rằng cách , dùng cách thể thường xuyên "về thăm nhà", còn thể ở bộ tộc hùng mạnh , nghĩ thế nào cũng đều tuyệt.
Có nhiều thứ hơn so với suy nghĩ của Nha, lắc đầu : "Chúng gia nhập bộ lạc, chút khó khăn, chung quy ở một mảnh đất rộng lớn và lộn xộn như . Nếu là sứ giả, cũng nghĩ đến việc lấy nơi đó. Ta nghĩ... đợi vài năm nữa, khi bộ tộc trở nên hùng mạnh hơn, sẽ mở rộng lãnh thổ về bên đó. Khi đó chúng thể bàn bạc với sứ giả, để chúng tự lấy nơi đó."
"Cách cũng , qua vài năm nữa chúng trưởng thành , cũng trở nên mạnh mẽ, ngoài còn đàn con. Nếu như đồng minh tham gia thì càng . Sứ thần nhất định sẽ mở rộng lãnh thổ, đến lúc đó chúng thể cùng sứ thần."
Nha đám thú nhân chuyện với về tương lai, nhịn thở dài.
Hắn quyết định, sẽ ở cùng với bộ tộc của .
Trưa ngày hôm , của tộc Báo cũng đến.
Bởi vì bọn chúng ít trẻ, hầu hết đều là những thú nhân già hoặc là thú nhân thương, cho nên đến khá chậm. May mắn là đang mùa tuyết rơi, dã thú ngoài săn bắt khá ít, nếu đám thú nhân già yếu, tàn tật , sợ là thoát khỏi khu rừng rậm đó.
Ninh Phỉ ban đầu định để cho bọn chúng ba ngày suy nghĩ, nhưng báo què từ chối.
"Ý định của bọn đến đây là vì gia nhập với các ngươi, bây giờ bọn như thế , cũng chỉ c.h.ế.t, hoặc là sứ thần phù hộ sống thêm mấy năm. Xin sứ thần thu nhận bọn ở ." Hắn xong, bộ tộc Báo đều quỳ đất.
Đằng , ngoại trừ đàn con, bộ chín con báo đều quỳ mặt đất. Đây là bày tỏ sự tuân theo và phục tùng.
Tình cảnh của những con đốm báo còn t.h.ả.m hơn nhiều so với hổ. Trên cơ thể bọn chúng đều vết thương, vết thương chuyển động của bọn chúng chậm . Một con báo đốm buộc rời khỏi bộ tộc khi chúng đến tuổi Thạch Đầu thúc. Cũng những con đáng thương mất sự bảo vệ của cha và , kết quả chỉ c.h.ế.t.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/linh-mieu-hang-ngay-ky/chuong-51-tu-bo-vi-tri-thu-linh.html.]
Ninh Phỉ tâm trạng nặng nề qua báo đốm, phát hiện nhân thú chỉ vết thương da thịt, tuy nhiên do điều trị trong thời gian dài, vết thương thành mủ khiến nhân thú phát bệnh, hoặc là gãy chân khi săn, cũng bởi vì cách nối xương, hoặc trực tiếp c.ắ.n đứt để tránh nhiễm trùng, hoặc để nguyên như chờ xương nối , đến cuối cùng thể bình thường nữa.
Những vết thương đối với mà , đều quá nghiêm trọng. đối với đám nhân thú mà , đây chính là t.h.ả.m hoạ.
Mỗi năm bao nhiêu nhân thú dũng mãnh bởi vì thương, cuối cùng thì săn nữa, chỉ thể căm hận rời khỏi bộ tộc, co ro trong góc chờ c.h.ế.t. Nhân thú thể sống đến già, hài lòng . Cũng bởi vì bọn họ hài lòng, nên khi cơ hội đến mặt, dành những điều cho bọn trẻ, còn trực tiếp đối mặt với cái c.h.ế.t.
"Ta sẽ thu nhận các ngươi, cũng sẽ chữa trị vết thương cho các ngươi, nghĩ, thần thú sẽ hài lòng với quyết định của . Các ngươi ở bộ tộc của , chẳng những cơ hội kiếm sống, mà còn thể kiếm thức ăn dồi dào dựa chính sức lực của . Trong bộ tộc, bất kể nhân thú nào, đều chỗ của riêng ."
Đám báo đốm phát tiếng r*n r* t.h.ả.m thiết.
Chín con báo đốm, ngoại trừ hai con báo mới trưởng thành, trong chúng vẫn còn ba con khoẻ mạnh, nhưng cơ thể vô vết thương khác , những vết thương khiến chúng thể bắt con mồi. Có hai con nhân thú già, bọn chúng là bạn đời, hỗ trợ suốt đời, cũng con. bọn họ sinh nhiều đàn con, cuối cùng chỉ hai con thể sống sót. Cuối cùng là hai đứa con của cặp thú nhân già, bọn chúng là báo đốm mới trưởng thành lâu, bình thường còn thể bắt một con mồi để chia sẻ với cha và những con nhân thú khác. khi tuyết rơi, thức ăn khăn hiếm, bọn chúng ăn no, lấy cái gì đưa cho cha ?
ngày hôm đó, cha kêu bọn họ khỏi bộ lạc, bàn chuyện với bọn chúng, hai đứa trẻ đồng ý ngay lập tức. Còn gì tuyệt vời hơn khi ở bên cha ?
Đến đây, bọn chúng ngửi thấy mùi thức ăn, thấy cái hang tuyệt , càng chắc chắn cùng cha đến đây là đúng.
Một bộ tộc hùng mạnh, sẽ khiến đám nhân thú vô tình đầu hàng.
Đám nhân thú của tộc Hổ quan sát từ xa.
Một con nhân thú trẻ thì thầm tai Nha: "Nếu như bộ tộc tiếp nhận quá nhiều thú nhân khả năng săn bắt, chúng chia con mồi cho chúng ? Những con thú nhân , nên..." Nên chủ động rời khỏi bộ tộc, để tài nguyên cho những thú nhân khoẻ mạnh khác hơn .
Nha thú nhân mới lớn , nó quá ít kinh nghiệm, vẫn còn quá trẻ.
"Nếu như già , thương...Ít nhất hi vọng một bộ tộc sẽ thu nhận ." Một tộc nhân già thở dài: " tối qua họ bàn thế nào để nuôi động vật và trồng trọt thức ăn, chúng ăn thịt liên tục. Vì thế nghĩ, những nhân thú già và thương, thể những công việc khác ngoài săn bắt."
" , chẳng vẫn còn đan dệt ? Những chiếc chiếu và giỏ trúc , trông tinh sảo."
" hôm qua lén lút đến sân của họ xem thử, bọn họ đang nuôi lợn rừng, một con lợn rừng to."
" , còn dê."
"Có thỏ nữa."
Nha cử chỉ để chúng giữ im lặng: "Ta nghĩ, những gì các ngươi mới là việc mà cần thể khoẻ mạnh vẫn thể , cho nên sứ giá mới thu nhận đám nhân thú đó. Các ngươi khi chúng già nơi định ? Ta cho rằng chúng đến một cách vô ích, thật sự thể ở nơi ."
Những thú nhân tuổi tác lớn hơn chút xúc động, vốn dĩ những gì Thạch Đầu thúc chỉ khiến bọn họ nghi ngờ, nhưng bây giờ khi phát hiện rằng sứ thần thực sự thu nhận những nhân thú ốm yếu đó, lập tức còn nghi ngờ gì nữa.
, ai hi vọng, khi bản già , còn thương, nhưng vẫn thể ở trong một bộ tộc ấm áp, cố gắng tự nỗ lực, ở bên cạnh của .
Chương 52
Beta: beta
CChecker: check
***