Linh miêu hằng ngày ký - Chương 40: Nỗi lo của mèo trắng lớn
Cập nhật lúc: 2026-01-11 19:13:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VOyzwbWdy
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 40. Nỗi lo của mèo trắng lớn
Ninh Phỉ liếc Mục Vân Vũ, Điêu Huynh Vũ bất động ở đó, dáng vẻ từ trong ngoài vô cùng bình tĩnh.
Anh thì thầm vài câu với lão Thạch Đầu, đó vẫy tay với Mục Vân Vũ: "Ngươi đây, chúng cần chuyện một chút." Nói xong liền kéo sân .
Ninh Chinh thấy thì nhấc m.ô.n.g theo , sợ ca ca của chịu thiệt.
Lão Thạch Đầu đón tiếp nhóm Lang tộc đầu tóc rối bù, : "Các ngươi tắm rửa , tắm xong thì quần áo. Yên tâm, sứ giả sẽ thu nhận các ngươi... Chỉ cần các ngươi ý ."
Tộc trưởng Lang tộc khàn giọng : "Là vị của Vũ tộc giới thiệu bọn tới đây. Hắn ... Sứ giả sẽ bao dung đối với tất cả thú nhân, bọn ..."
Lão Thạch Đầu xua tay, dẫn bọn họ đến hồ nhỏ bên cạnh, : "Tắm , chuyện khác để ."
Những thú nhân Lang tộc , lo lắng bất an cạnh hồ để tắm rửa.
Cái hồ nước vốn là đào để nơi nung gạch, ban đầu Ninh Phỉ định dùng hồ nước để trồng sen nuôi cá gì gì đó, ít nhất cũng mắt hơn. phát hiện nhóm mèo lớn đều thích rửa mặt tắm rửa ở bên hồ nước , nên dứt khoát cho một ít nước suối trong gian hồ, giúp tăng cường sức khỏe, chỉ lợi chứ hại.
Đôi tai của thú nhân thính nên Ninh Phỉ kéo Mục Vân Vũ đến nơi xa nhất trong nhà, thấp giọng hỏi: "Điêu Huynh Vũ, chuyện là ?"
"Không ngươi đang thiếu ?" Mục Vân Vũ bình tĩnh buộc cái khố của , cái khố là con mèo ngu ngốc ném cho .
" là thiếu , nhưng tốc độ của ngươi cũng quá nhanh ? Bọn họ..." Ninh Phỉ hất cằm hướng về phía sân : "Bọn họ từ tới? Hai đứa bé rốt cuộc như thế?"
Mục Vân Vũ chút mất kiên nhẫn, Ninh Phỉ, con mèo trắng to lớn lưng Ninh Phỉ, nhẫn nại : "Ta bay đến phương Bắc tìm thức ăn thì thấy bọn họ đang đ.á.n.h , của đám con non c.h.ế.t, họ chôn cất bà , nên hỏi xem họ gia nhập với chúng ."
Ninh Phỉ: ...
Trong lòng Ninh Phỉ chút nặng nề, còn con non cai sữa, cơ bản đám đó chỉ thể đối mặt với cái c.h.ế.t mà thôi. Thú nhân quả thực cũng phù hợp với thói quen đây của tộc thú nhân, nếu hai con non thể sống sót thì Đại Hoa và Điêu Huynh Vũ sẽ là hai công lớn nhất.
Anh thở dài : "Ý là sợ họ sẽ gây rắc rối. Tuy chúng đúng là thiếu nhân lực, nhưng nếu họ ý thì cũng sẽ bao giờ thu nhận họ."
"Yên tâm." Mục Vân Vũ trầm giọng : "Ta với họ , họ tới đây là việc, chỉ cần việc thì sẽ cơm ăn. Nếu sẽ ném bọn họ xuống biển."
Ninh Phỉ: ...
Sao Điêu Huynh Vũ điêu luyện như .
Ninh Chinh tiến lên hai bước, hỏi: "Vì họ đ.á.n.h ?"
Mục Vân Vũ cau mày : "Có vẻ như là vì tranh giành lãnh thổ. Trên đường đến đây họ một chút với . Có một bộ lạc Lang tộc ở phía Bắc. Bộ lạc của họ tương đối nhỏ nên các bộ lạc Lang tộc khác thâu tóm. Tộc nhân thì c.h.ế.t thì thương. Họ là những duy nhất chạy ngoài ."
Ninh Phỉ cau mày : "Hình như Lang tộc khá xa nơi đúng ?" vì Mục Vân Vũ chỉ thể nhanh ch.óng mang con non về mà còn thể mang theo của Lang tộc về nữa?
Mục Vân Vũ : "Lúc thấy họ thì họ đuổi theo tới đây . Đám Lang tộc đuổi theo nửa đường thì trở . Có lẽ bọn chúng định đuổi họ đến mảnh đất trung tâm . Đến lúc đó, chủ nhân của lãnh thổ nơi đây đương nhiên sẽ đuổi họ ."
Sói là một loài sống theo đàn, hơn nữa còn là c.h.ủ.n.g t.ộ.c duy nhất kế hoạch tác chiến, Ninh Phỉ tin rằng đám thú nhân Lang tộc thực sự thể chuyện như . Chuyện cũng thể là tàn nhẫn, mà đây chính là quy luật của thế giới thú nhân, hoặc là quy phục, hoặc là c.h.ế.t hoặc chạy trốn.
Tuy nhiên, lời giải thích của Mục Vân Vũ cũng giải thích tại chỉ về sớm mà còn dẫn theo những thú nhân khác đến nhanh như .
"Thú nhân thường xuyên vượt qua ranh giới của loài khác ?" Ninh Phỉ hỏi Ninh Chinh.
Ninh Chinh : "Thỉnh thoảng vượt qua ranh giới mà để dấu vết thì , còn nếu vượt qua ranh giới mà còn săn b.ắ.n hoặc để dấu vết ở lãnh thổ của loài khác thì đó chính là khiêu khích."
Năm ngoái lão hổ chính là tới đây khiêu khích, nhưng lúc đó cánh của Ninh Phỉ và Ninh Chinh vẫn còn cứng cáp, chỉ thể nhịn xuống. Sau đó khi bọn họ đến vòng vây cũng gặp một nhóm Hổ tộc khác, lẽ bọn họ chút lo lắng đối với những khác lãnh thổ của Ninh Chinh, nên hiện tại vẫn yên như cũ.
tương lai thì ?
Không chỉ họ phát triển sức mạnh và lãnh thổ, mà các bộ lạc thú nhân khác cũng sẽ phát triển sức mạnh cùng lãnh thổ của riêng . Cuộc chiến giữa hai bộ lạc lẽ vẫn thể tránh khỏi, khi đó chỉ thể xem xem bên nào mạnh hơn.
Trong thế giới cá lớn nuốt cá bé , kẻ mạnh vua. Điều kiện tiên quyết để Ninh Phỉ thể xác nhập với các bộ lạc khác là trở nên mạnh hơn, tuy nhiên, loại sức mạnh thể đạt bằng cách thu nhận những tàn binh dư đó, mà là bằng cách cho các bộ lạc nhỏ lân cận tự động đến xin gia nhập.
Hiện tại, Ninh Phỉ xem trọng nhất thật chính là bộ lạc Hổ tộc ở Tây Nam, tiếp theo là Hồ tộc, hoặc các bộ lạc nhỏ như linh miêu hoặc mèo rừng,... vì từng đến phương Bắc nên ở đó còn cả bộ lạc Lang tộc.
Khi họ trở phòng, bốn thú nhân Lang tộc nhanh ch.óng tắm rửa sạch sẽ và bôi t.h.u.ố.c cầm m.á.u. Lão Thạch Đầu nghiên cứu một loại thảo d.ư.ợ.c thể cầm m.á.u, giảm viêm, hiện tại ông thu thập nhiều, đều phơi khô tổ thỏ ở sân .
Họ đang ăn bánh ngô và thịt nướng, vì đột nhiên thêm bốn nên lão Thạch Đầu và Đại Thạch đành xử lý thịt dành cho ngày mai, mang tất cả nướng trực tiếp lửa.
Nhìn thấy Ninh Phỉ trở , đám thú nhân Lang tộc vội vàng đặt bánh ngô trong tay xuống, bất an dậy.
Lúc đầu bọn họ tin những gì thú nhân Vũ tộc về sứ giả, Thần Thú là gì? Sứ giả là gì? Họ sống nhiều năm như , bộ lạc phát triển nhiều năm như cũng bao giờ đến. khi ngôi nhà từ xa, nghi ngờ trong đầu đều tan biến.
Một nơi ở đẽ như , chỉ thể xây dựng bởi Thần Thú năng và sứ giả trong lời thú nhân Vũ tộc đó nhắc đến.
"Ngồi, !" Ninh Phỉ giơ tay đè xuống, : "Ngồi xuống chuyện, đừng căng thẳng."
Mấy thú nhân Lang tộc , bọn họ tin Thần Thú và sứ giả, mà chỉ là thể tin sứ giả hóa là linh miêu.
Một... Con linh miêu!
Biết bao nhiêu thú nhân dũng cảm thiện chiến như đều Thần Thú trúng chọn sứ giả, nhưng con linh miêu thế mà thành công.
Thật thể tin nổi.
Vì trời đang mưa, khí ngoài trời trong lành nên bên đống lửa cạnh đình để ăn tối. Đại Hoa chăm sóc đàn con nên một trong đình ăn phần riêng biệt của , những thú nhân khác quanh hố lửa chờ Ninh Phỉ .
Ninh Phỉ tấm nệm rơm do Mục Vân Sở và Đại Hoa , nhấp một ngụm cháo do Đại Thạch đưa tới, : "Các ngươi đừng căng thẳng, là một tương đối khiêm tốn... À, các ngươi khiêm tốn là như thế nào ? Chính là thích phô trương, cũng vô cớ tấn công lãnh thổ của khác. Chỉ cần sống phần của là . trong mắt , thú nhân khắp thế giới đều là một nhà, đúng ? Vị , ngươi tên gì?"
Người mà đang hỏi chính là tộc trưởng của thú nhân Lang tộc.
"Ta tên Nha." Người sói giống đực trưởng thành thận trọng : "Ba họ đều là của bộ lạc chúng ." Sau đó giới thiệu tên của ba còn .
Hai thú nhân giống cái, một tên Đại Thủy một tên Tiểu Thủy, là hai chị em. Thú nhân vị thành niên tên là Tiểu Nha, nhưng y quan hệ huyết thống với Nha.
Bộ lạc của họ quả thực khiêu khích và tấn công, bộ lạc vốn dĩ hơn hai mươi trực tiếp đ.á.n.h bại, cha của Đại Thủy và Tiểu Thủy đều c.h.ế.t, cha của Tiểu Nha cũng . Nha là em trai của tộc trưởng, tộc trưởng vì bảo vệ họ nên cũng tộc trưởng đối phương c.ắ.n c.h.ế.t. Về phần hai con non, chúng là con của tộc trưởng. Mẹ của chúng cũng thoát khỏi t.h.ả.m họa bất ngờ .
"Vào mùa đông, bọn chúng thâu tóm hai bộ lạc Lang tộc nhỏ, đối với những thú nhân già và con non, bọn chúng hoặc là xua đuổi hoặc là c.ắ.n c.h.ế.t. Hiện giờ trong bộ lạc đó đều là những thú nhân trưởng thành, chỉ ngờ, mùa xuân bọn chúng còn quen tìm hiểu với giống cái bên bộ lạc chúng . Thế mà bước mùa mưa, bọn chúng ..."
Theo từng câu Nha , Đại Thủy, Tiểu Thủy và Tiểu Nha bắt đầu thút thít, đôi mắt đỏ ngầu hiện lên sự đau buồn và tức giận, nhưng khuôn mặt một chút sợ hãi.
Họ cũng sợ hãi.
"Ngươi đ.á.n.h trả ?" Ninh Chinh hỏi.
"Ta ..." Nha chỉ một chữ, đó đám thú nhân xung quanh, im lặng lắc đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/linh-mieu-hang-ngay-ky/chuong-40-noi-lo-cua-meo-trang-lon.html.]
Ninh Phỉ : "Nếu là ngươi, sẽ đ.á.n.h trả."
Nha đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt mờ mịt tràn đầy hy vọng.
" bây giờ." Ninh Phỉ đưa tay : "Không chứ, nhưng ngươi cũng thấy đấy, bộ lạc của chúng chỉ mấy , còn bộ lạc ngươi nhắc đến thì ? Có ít nhất là một trăm , đúng chứ?"
Nha trong một trăm là bao nhiêu , nhưng quả thật bộ lạc Lang tộc đó nhiều hơn ở đây.
"Tộc trưởng của Lang tộc đó tham vọng lớn. Ta cũng cảm thấy bất an khi tưởng tượng đến việc bọn chúng đang ở gần lãnh thổ của chúng . hiện tại tạm thời bọn chúng sẽ đến. Đầu tiên... Nếu những gì ngươi là đúng, thì tộc trưởng đó thâu tóm các bộ lạc Lang tộc trong phạm vi xung quanh, trở thành bộ lạc Lang tộc lớn mạnh nhất, ?"
Nha gật đầu.
Ninh Phỉ tiếp tục : "Thứ hai, bọn chúng thú nhân già, con non, chỉ thú nhân trưởng thành. Dưới tình huống đủ lãnh thổ, việc đầu tiên bọn chúng chính là sinh sôi nảy nở, bổ sung thêm sức sống mới cho bộ lạc, chứ là thừa dịp để gây rối một bộ lạc thuộc Lang tộc. Trừ khi bọn chúng khơi mào chiến tranh giữa tộc thú nhân, lẽ tộc trưởng đó ngu ngốc như ."
Vẻ mặt của Nha chút đờ đẫn, cảm thấy hình như hiểu, hình như hiểu.
"Bộ lạc chúng cũng cần mở rộng và phát triển, bởi vì hứa với Thần Thú sẽ dạy những kỹ năng sinh tồn cho các tộc thú nhân, cho nên chỉ ít các ngươi đáp ứng yêu cầu của Thần Thú." Ninh Phỉ bắt đầu vẽ một cái bánh lớn: "Điều , đó là trở thành thú nhân của bộ lạc lớn nhất, hơn nữa bất kể thú nhân nào cũng thể đến sống trong bộ lạc của , sẽ đói khát, rét lạnh. Mặc kệ là thú nhân già các con non, họ vẫn sẽ ăn no dù đang trong mùa đông lạnh giá".
Khi đám thú nhân Lang tộc đầu tiên thấy những lời , họ đều nhịn phát những tiếng hú phấn khích. Trên thực tế, đây cũng là đầu tiên Mục Vân Vũ những lời , vẫn im lặng, nhưng trong mắt tràn đầy khao khát.
Nhóm mèo lớn sống ở đây tương đối bình tĩnh, bởi vì bọn họ thể sống một cuộc sống mà lo lắng về thức ăn và quần áo, đây đều là nhờ những gì sứ giả dạy cho bọn họ.
Cảm tạ Thần Thú, cảm tạ sứ giả.
"Có thật ?" Cả của Nha đều run lên vì phấn khích: "Thật sự mỗi ngày đều thể ăn no, ngay cả khi đang trong mùa đông lạnh giá?"
"Chẳng lẽ ngươi nhận sự khác biệt giữa bộ lạc của và bộ lạc của ngươi ?" Ninh Phỉ chậm rãi uống cháo, chỉ cần đảm bảo mùa đông ăn no thì các thú nhân đều sẽ hưng phấn và mong chờ.
Nha tự nhiên sự khác biệt giữa bộ lạc và bộ lạc của , chỉ khác bộ lạc của mà còn khác với các bộ lạc thú nhân khác.
Dù lúc trời tối , nhưng vẫn thể thấy ngôi nhà rộng rãi và chắc chắn như cũ, đình hóng gió xinh và hàng rào trúc bao phủ bởi những dây leo xanh và những bông hoa xinh xắn.
Rừng trúc sân và cây ăn quả ở sân vô cùng tươi , trái hái xuống ăn còn ngọt hơn so với trái khi thu. Còn thứ họ ăn cùng cơm, cùng với món cháo vị ngon.
Ngoài những thứ , còn những cái váy của thú nhân đang mặc, mái tóc và bộ lông mượt mà, hình cường tráng và tay chân sạch sẽ của bọn họ.
Đây là những điều từng hoặc thấy đây.
Điều ngạc nhiên hơn nữa là ngọn lửa nóng bỏng !
Những thú nhân gọi thứ đó là lửa. Lửa thể nấu chín thức ăn và cho thịt trở nên thơm ngon. Vừa chỉ c.ắ.n một miếng thể dừng , mặc dù buổi trưa và đồng đội phân chia con linh dương thú nhân Vũ tộc bắt .
"Ta, ..." Hắn hưng phấn đến mức nên lời.
"Các ngươi hãy thề với Thần Thú, rằng các ngươi sẽ bao giờ phản bội bộ lạc, sẽ lập tức đặt cho các ngươi một cái tên mới, đảm bảo các ngươi sẽ luôn no bụng. Cho dù các ngươi già yếu, bộ lạc cũng sẽ đuổi các ngươi; cho dù các ngươi thương và thể săn, bộ lạc cũng sẽ đuổi các ngươi."
Hơi thở của Nha dần trở nên nặng nề hơn, đặt chiếc bánh ngô trong tay xuống, thành kính quỳ xuống mặt Ninh Phỉ, run giọng : "Ta nguyện ý thề ..."
"Chúng cũng nguyện ý!" Vài thú nhân Lang tộc khác lưng Nha cùng quỳ xuống: "Chúng sẽ bao giờ phản bội Thần Thú, bao giờ phản bội sứ giả, bao giờ phản bội bộ lạc!"
Ninh Phỉ dậy, giơ tay đặt l*n đ*nh đầu Nha, nhẹ giọng : "Ta truyền lời thề của các ngươi đến tai Thần Thú, Thần Thú sẽ phù hộ cho các ngươi." Sau đó, lấy họ Tôn phân cho Điêu đặt cho những thú nhân Lang tộc .
"Thần Thú ban cho các ngươi họ Tôn. Bởi vì các ngươi chỉ bốn , nên hy vọng các ngươi thể trở thành em với . Để tránh cho các ngươi trùng tên với những thú nhân Lang tộc khác, sẽ ban cho các ngươi tên mới."
Bởi vì nhóm thú nhân Lang tộc là sói rừng, nên tên của họ lượt là là Tôn Sâm, Tôn Lâm, Tôn Đóa Nhi và Tôn Mạn Nhi. Đương nhiên, tên của giống cái Lang tộc dựa tên của Đại Hoa, hiện tại hoa, nụ, dây leo, hết thảy đều thiện.
Ninh Phỉ hài lòng ngẩng đầu lên, đột nhiên phát hiện Điêu Huynh Vũ cũng đang lặng lẽ quỳ trong bóng tối.
Thật là một con chim tính tình thất thường.
Trong nhà vốn chỉ bốn phòng ngủ, lúc đầu Ninh Phỉ còn khá hài lòng, cảm thấy là đủ , nghĩ tới đột nhiên xuất hiện thêm một nhà sáu chị em nữa. mùa mưa thì cách nào xây nhà, nếu đông như ...
Gia đình Đại Thạch và Đại Hoa là hai vợ chồng và một đám trẻ con, thêm ai cũng sẽ bất tiện. Phòng của lão Thạch Đầu và Thiết Trụ T.ử ngoại trừ hai con mèo lớn là họ thì còn một đống giỏ tre, vài cây chổi và một đống chậu bát, gần như còn chỗ để đặt chân.
Về phần Điêu Huynh Vũ và Mục Vân Sở ....
Ninh Phỉ liếc Điêu Huynh Vũ, lập tức từ bỏ ý định để thú nhân Lang tộc chen cùng phòng với bọn họ. Về phần phòng riêng của , các thú nhân đó trực tiếp tỏ vẻ cần sứ giả và thánh thú chen chúc với bọn họ.
Hiện tại nơi duy nhất thể cho ở chỉ phòng khách, may mắn là phòng khách đủ rộng, ở giữa cũng ngăn cách bằng một tấm màn trúc, những thứ vốn cất giữ ở phía giờ chuyển sang nhà kho bên cạnh, để một gian rộng lớn.
Sau khi Đại Hoa cho con non b.ú xong, nàng dọn nhiều rơm chất thành đống tấm màn, lấy một cuộn chiếu trải lên, dùng chỗ ở cho hai giống cái Lang tộc, còn hai giống đực Lang tộc cũng chỉ thể cho họ chịu khổ ở trong phòng khách.
"Không khổ, như lắm !" Mặt Đại Sâm đỏ bừng, bất an xoa xoa tay, tấm nệm rơm mềm mại và tấm chiếu trúc phẳng phiu, trái tim đều đập thình thịch ngừng.
Nơi thật sự , ban đầu vốn định mang các em lưu lạc khắp nơi, nhưng ai , ai ...
"Chờ khi mùa mưa qua, chúng sẽ xây thêm hai ngôi nhà nữa, khi đó thể vô đó ở. Về phần công việc, ngày mai sẽ sắp xếp, tối nay các ngươi cứ nghỉ ngơi thật , con non thì đặt cạnh Đại Hoa, ý kiến gì ?"
Đám thú nhân Lang tộc lập tức lắc đầu, họ đều cho rằng đám con non nhất định sẽ c.h.ế.t, nhưng bây giờ thì ? Hai con sói con ăn uống đầy đủ, cùng rúc thành một cục với con của Đại Hoa, đều đang mãn nguyện ngáy khò khò.
Hốc mắt Đại Sâm nóng lên, đó là con của đại và đại tẩu , là cháu trai ruột của !
Đêm khuya, chỉ đống than trong hố lửa nhỏ ở phòng khách vẫn tỏa ánh sáng đỏ nhạt.
Ninh Phỉ chiếu, đầu kê một chiếc gối da thú lông của một con mèo trắng to lớn. Anh nhắm mắt , nghĩ xem ngày mai sẽ gì, ai săn, ai ruộng, tất cả đều phân công cho hợp lý. Ngoài , gian nâng cấp càng sớm càng , càng nâng cấp thì mới càng nhận nhiều hạt giống, còn thể mở trang trại chăn nuôi. Những con bê đó tạm thời thể lập tức lấy nuôi như thế , lũ cừu con thì còn , dù chúng cũng còn nhỏ...
Đang lúc suy nghĩ, một cánh tay đặt lên n.g.ự.c , con mèo trắng lớn tới, thấp giọng kêu: "Ca?"
"Hửm?" Ninh Phỉ nâng mắt Ninh Chinh một chút: "Sao ngươi còn ngủ?"
Mèo trắng lớn cọ sát Ninh Phỉ, mặt thiếu niên cao lớn lộ vẻ tủi : "Ca, trong bộ lạc sẽ nhiều hơn, , vẫn là duy nhất của ngươi đúng ?"
Ninh Phỉ sửng sốt, đầu về phía thiếu niên cao lớn bên cạnh, : "Sao ngươi hỏi như ?"
"Tương lai sẽ nhiều hơn, ngươi sẽ phát hiện bọn họ so với càng hơn. Ta... Ta cái gì cũng , chỉ sắn. Nếu như ca ca là thánh thú, ánh mắt bọn như thế ... " Ninh Chinh nên như thế nào.
Lần đầu tiên những thú nhân đó thấy , tất cả họ đều lộ ánh mắt kỳ lạ.
Lão hổ trắng toát coi là dị thường.
"Ai với ngươi cái ?" Ninh Phỉ cau mày.
Ninh Chinh lắc đầu, đột nhiên ôm c.h.ặ.t Ninh Phỉ, tựa đầu lên vai Ninh Phỉ, thở nóng bỏng thổi ở bên tai linh miêu: "Ta sợ, ca... Ta sợ ngươi trong tương lai cần nữa."
Hạnh phúc ngày càng nhiều, khiến cho con mèo trắng to lớn vốn chịu nhiều đau khổ từ nhỏ bắt đầu cảm thấy bất an.