Linh miêu hằng ngày ký - Chương 39: Cho ta một cái gối để ngủ trưa.

Cập nhật lúc: 2026-01-11 19:13:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Chương 39. Cho một cái gối để ngủ trưa.

Mùa mưa đang đến.

Những đám mây đen dày đặc từ chân trời kéo tới, mang theo mùi hương nồng nặc của nước và bùn đất.

Mùa mưa là một mùa khó chịu đối với những kẻ săn mồi nuôi mỡ mùa xuân. Vì trời mưa, những thể , còn chịu đựng cảm giác khó chịu khi lông dính nước dày nặng và ẩm ướt. Tuy nhiên, do dư vị nhộn nhạo mà mùa xuân mang biến mất nên ít thú cái m.a.n.g t.h.a.i trong mùa mưa.

Trong mùa thức ăn dồi dào , đứa bé trong bụng thể phát triển mạnh khỏe, chúng trải qua một mùa thu , cơ thể của những đứa trẻ sẽ phát triển, trở nên đủ cường tráng để chống cái lạnh khắc nghiệt.

Không ít đồ ăn trong phòng chuyển đến nhà kho nhỏ, tránh nước gây ẩm ướt, sàn nhà kho nhỏ xây bằng đá cách mặt đất cao, phía còn trải thêm một tầng cành cây và cỏ khô. Có điều hải sản Ninh Phỉ dự trữ cũng ăn gần hết, chỉ còn hai thùng muối biển khô. Ngoài việc sử dụng chúng để ăn hàng ngày, muối biển còn để giành dự trữ cho mùa đông.

Đám thú nhân ăn khoẻ, cũng may là mùa xuân nhiều thịt khô, dù cho trời mưa thể săn thì cũng sẽ đói bụng.

Tia sét dày đặc như những con rắn bạc xuyên qua tấm màn đen dày đặc, cùng với tiếng sấm vang lên ầm ầm.

Mưa to tầm tã trút xuống.

Ba chú hổ con từng trải qua mùa mưa, bây giờ thấy trận mưa lớn như , đều vẻ phấn khích. Chân của chúng đặt bậc thềm, há miệng một cách ngu ngốc, chằm chằm màn mưa bên ngoài, trong miệng ngừng phát những câu cảm thán vô nghĩa.

Mục Vân Sở đang cùng với Đại Hoa đan mũ rơm.

Trong những ngày Ninh Phỉ rời , phần lớn công việc đồng áng đều do hai em Mục Vân Sở và Mục Vân Vũ . Tuy nắng xuân nóng gắt, nhưng nếu phơi cả ngày nắng vẫn thể khiến ch.óng mặt nhức đầu. Mũ rơm tuy rằng thể tránh nóng, nhưng ít vẫn thể che một phần ánh nắng, hơn nữa chúng còn thể dùng quạt khi trời quá nóng.

Những cây ăn quả bên ngoài vốn nở hoa, nhưng hiện giờ ít cây mưa gió tàn phá dữ dội. Những cành hoa trắng mềm mưa lớn dập nát, rơi xuống thành bùn, một xôn xao bay ngoài hàng rào, hội tụ trong vũng nước mặt đất.

Còn vài cánh hoa bay cửa, dính mũi và trán của mấy chú hổ con.

Con non nhảy nhót vui vẻ, hình mũm mĩm của chúng khi qua trông thật chất phác và đáng yêu.

Mục Vân Vũ vốn định chờ Ninh Phỉ trở về đến bờ biển xem, kết quả trận mưa phá hủy kế hoạch của .

"Mùa hè biển cũng dễ dàng gì, mưa to gió lớn, cánh của ngươi lớn đến cũng vô dụng, nếu ướt bay thì càng phiền phức hơn."

Trong phòng khách xây một lò sưởi đơn giản dùng để chứa mồi lửa, mặc dù Ninh Phỉ dạy đám thú nhân cách để đ.á.n.h lửa nhưng việc giữ những mồi lửa sẽ càng thuận tiện hơn nhiều so với đ.á.n.h lửa. Trong thời gian , lão Thạch Đầu khá nhiều đồ gốm, cũng tích trữ thêm ít than. Những loại than chính là thứ nhất để giữ mồi lửa.

Phía lò sưởi đặt một vòng ngô tươi, từ khi kho chứa đồ, Ninh Phỉ liên tục thu hoạch đất vài , trồng nhiều củ cải, lúa và nuôi cá, cuối cùng cũng đạt tới cấp mười. Chỉ là trong thời tiết , ngô thể phơi khô để nghiền thành bột, nên chỉ thể hái khi nó còn mềm thành một món ăn vặt.

Mục Vân Vũ Ninh Phỉ xong, con ngươi màu vàng phía bên ngoài màn mưa, khẽ thở dài. Dù cũng là bá chủ trung, nay vốn quen sống dựa dẫm khác. Cho dù Ninh Phỉ rằng lãnh thổ cùng sở hữu, nhưng vẫn cảm thấy thoải mái.

là bá chủ nào thì cũng dám chống thiên nhiên.

....

Hắn ngẩng đầu lên nóc nhà, nóc nhà rắn chắc đến nỗi ngay cả khi mưa to gió lớn như cũng một giọt nước nào thể lọt trong.

Tổ của thú nhân Vũ tộc tuy rằng đa dạng, nhưng phần lớn tổ là hình bán nguyệt, nếu gặp mưa gió gì, chúng sẽ cuộn tròn trong tổ mặc kệ mưa gió ập , vì lớp lông ngoài cùng cánh thấm nước, chỉ cần chờ mưa lớn qua rũ bỏ phần nước đọng thể hong khô hết nước mưa .

Trước đây mỗi khi gặp cơn mưa lớn như , đều sẽ giấu đầu cánh, chờ cơn mưa lớn qua . bây giờ thì ? Bên ngoài gió lớn gào thét, mưa trút như nước, nhưng còn giấu đầu cánh nữa.

"Chờ đến mùa thu thì ngươi với Tiểu Sở cùng biển , đến đó phơi thêm chút muối mang về." Ninh Phỉ xoay bắp, về phía Mục Vân Sở : "Hải sản ở đây phong phú, loại nào cũng lớn. Các ngươi mang theo mồi lửa đến đó là thể ăn tiệc hải sản tươi nóng mỗi ngày."

Mục Vân Sở tới việc tiệc hải sản ăn, ánh mắt của y chợt sáng lên. Bây giờ mỗi ngày thịt ăn mừng , ngờ còn thể ăn tiệc hải sản, chỉ nghĩ đến thôi cũng thấy hạnh phúc .

Lão Thạch Đầu chút bồn chồn, thi thoảng ông sẽ dậy, đến cửa sổ phía phòng khách, mở cửa sổ xung quanh bên ngoài.

Ông lo cho đám thỏ và đàn heo con của . Hai con heo nhỏ cắt trứng ban đầu chịu đựng bao thống khổ, qua đầy một tháng phát triển to lớn hơn so với em của chúng mấy , dễ nhận thấy rằng chỉ cần những h*m m**n và nhu cầu thì thể khiến đám heo con béo lên, quả thực là một việc .

Nếu hai con heo nuôi dưỡng , ít nhất cũng thể đáp ứng đủ nhu cầu ăn uống của đám thú nhân trong một tuần mùa đông.

"Thạch Đầu thúc." Ninh Phỉ dở dở : "Ổ thỏ lẫn chuồng heo đều chắc chắn, ngươi cần lo lắng."

Lão Thạch Đầu gượng , bên cạnh lò sưởi.

Mùa mưa thể khiến thực vật càng thêm tươi , động vật thêm béo hơn, nhưng là mùa thích hợp để dự trữ thức ăn. Tuy nhiên, mùa mưa kéo dài cũng thiếu thức ăn, hơn nữa thể lợi dụng mùa mưa để những việc khác.

Ví dụ như...

"Tiểu Sở, chúng nghiên cứu thêm về khung cửi một chút ha?"

Sợi gai bây giờ xuất hiện, cho dù Đại Hoa và Mục Vân Sở học kỹ thuật dệt áo len thì những chiếc áo len dệt bằng sợi gai khi mặc lên cũng cảm giác khó chịu, đặc biệt chúng độ co dãn, chỉ thể dệt thành áo len thật dày mới thể thoải mái mặc, nhưng áo len dày rộng thì trông chẳng khác gì bao tải, những vết gai sợi cũng khiến vô cùng khó chịu.

Kết quả là ngoài việc mỗi mặc một cái bao tải thì nó chẳng còn tác dụng gì.

Mục Vân Sở nắm mũ rơm trong tay, vẻ mặt buồn bã Ninh Phỉ: "Khung cửi... Anh thì dễ."

"Lúc chúng ăn tươi nuốt sống, nhưng bây giờ thể dùng bình gốm nấu thức ăn; lúc chúng cối xay đá, nhưng bây giờ ; lúc cũng máy ép trái cây, bây giờ mỗi ngày chúng đều thể uống nước mía tươi; lúc chúng khung cửi... Cho nên nghĩ với trí thông minh của chúng thì thể nào giống..." Ninh Phỉ gần như từ "Người tiền sử".

Anh suy nghĩ một lúc : "Thần thú từng với rằng ngoài thế giới thú nhân của chúng thì còn những thế giới khác nữa, trong thế giới đó ngoại trừ đốt nương rẫy, con còn thể nuôi tằm và dệt vải, cuộc sống của bọn họ hơn chúng nhiều."

Nhắc tới Thần thú, tất cả thú nhân trừ Mục Vân Sở đều Ninh Phỉ với đôi mắt sáng ngời. Bọn họ Thần thú mà Ninh Phỉ lợi hại như thế nào, dù thể cho phép Sứ giả mang đến cho bọn họ nhiều thứ hữu ích và thú vị như .

Còn Mục Vân Sở sở dĩ Ninh Phỉ lợi hại như , thứ nhất là bởi vì trí tuệ của hiện đại, thứ hai một hệ thống gian, tuy chút báo nhưng còn xem như hữu dụng. Hai thứ cộng thể cho đám thú nhân từng thấy qua thành phố mở mang tầm mắt.

y cũng rằng ngay cả khi y hệ thống gian đó, y cũng chắc thể sống sót đến lúc dùng đến hệ thống.

tưởng tượng và thực tế là hai thứ khác .

"Tằm là cái gì? Có thể ăn ?" Ninh Chinh đột nhiên hỏi, cảm thấy nếu thể nuôi , chắc là thể ăn .

Ninh Phỉ : "Tằm thể kéo tơ, kén, tơ tằm thể dùng để may quần áo, chăn mềm mại hơn, thoải mái hơn, ấm áp hơn hơn so với da động vật. Ta nghĩ nếu thế giới khác thể những thứ như thế, tại chúng thể chứ?"

" khung cửi phiền phức, năm đó..." Mục Vân Sở dừng một chút : "Lúc từng với về trục trục , hiểu." Y lo lắng nhắc đến khung cửi đó thấy trong viện bảo tàng mà Ninh Phỉ với . Mặc dù đám thú nhân hiểu cái gì về xuyên vượt thời gian, nhưng để tránh rắc rối, hơn hết y vẫn nên ít nhắc về những điều .

Ninh Phỉ hiểu ý của y, dựa Ninh Chinh, xoa chân mèo trắng lớn, : "Thần thú từng cho xem qua khung cửi, nhưng cũng mới qua một , chỉ thể cái khung cửi thể biến sợi gai thành vải lanh mềm mại, chỉ là cuối cùng như thế nào để tạo ... thể vẽ một bản phác thảo cho các , đó chúng cùng nghĩ giải pháp."

Đám mèo lớn thấy thế nhanh ch.óng trở nên tràn đầy năng lượng, bình thường chỉ cần Ninh Phỉ thể vẽ bản phác thảo, bọn họ đều thể , ví dụ như cối xay đá và máy ép trái cây.

Ninh Phỉ dùng than vẽ lên da thú mềm mại cả nửa ngày, hiện giờ trong bộ lạc còn thiếu da thú, bây giờ bọn họ cũng còn sợ mùa đông đến gần nữa, mỗi đều một tấm nệm và chăn bông bằng da thú, đảm bảo ấm áp trôi qua mùa đông. Kể từ khi phát hiện rằng da động vật ở đây phong phú, mang về một miếng da dê tái chế , chuyên dùng để và vẽ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/linh-mieu-hang-ngay-ky/chuong-39-cho-ta-mot-cai-goi-de-ngu-trua.html.]

Ninh Phỉ vẽ bề ngoài cực kì đơn giản của một cái khung cửi. "Đại khái là trông như thế , nó đỡ một cái giá một hàng thanh tre đóng đinh đó, ước chừng một trăm tám mươi cái... , giờ các ngươi thể đếm đến một trăm chứ? Tranh thủ đang mùa mưa học thêm học đơn giản . Tiếp theo là mỗi thanh tre một sợi chỉ gai mỏng, sợi chỉ gai nhất định chải kỹ. Sau đó buộc những sợi chỉ gai lên hai cây gậy gỗ , một cây ở , một cây ở , mỗi tách hoặc đan chéo sẽ xâu một đoạn dây bện ở giữa." Anh dùng rơm để mẫu.

"Việc chẳng khá tương đồng với đan chiếu ?" Đại Hoa mánh khóe.

Ninh Phỉ gật đầu : " , nhưng sợi gai nhỏ hơn sợi tre nhiều, thể giống như lúc dệt t.h.ả.m, đành thêm một cái khung như thế ."

" mỗi xâu một đoạn dây tách như thế, để chúng tách ?" Mục Vân Sở vấn đề mấu chốt nhất.

Ninh Phỉ ngẩng đầu y, : "Đây chính là vấn đề chúng đang cần giải quyết."

Mục Vân Sở: ...

Nhìn một tay thả con tép bắt con tôm, so với còn giỏi hơn nhiều.

Đám thú nhân sôi nổi nhận đống rơm trong tay, nghiên cứu thế nào để đan xen sợi gai lên, đan xen xuống. Chỉ Ninh Chinh bất động mặt đất, dù cũng hiểu mấy thứ phức tạp như , cho dù chỉ qua thôi cũng khiến đau đầu. Hơn nữa còn điều quan trọng nhất, ca ca vẫn đang dựa .

Hắn nghiêng đầu Ninh Phỉ, đó yên tâm thoải mái ngủ gật.

Trời mưa to suốt hai ngày, đến ngày thứ ba trời trong xanh, bầu trời bằng một màu xanh lam, cả khí cũng tràn ngập hương thơm của thực vật.

Thực tế mưa ngừng từ giữa đêm, Ninh Phỉ thấy tiếng lão Thạch Đầu ngoài. Ông xem đàn thỏ và heo con của , từ khi lão Thạch Đầu bắt đầu giao tiếp quản công việc chăn nuôi, ông cũng đặc biệt quan tâm đến chúng hơn.

Bởi vì ông nhiều suy nghĩ hơn so với đám thú nhân trẻ tuổi khác .

Thú nhân già thể nào sánh ngang với thú nhân trẻ trong việc săn b.ắ.n, chỉ những con già, mà đến cả những thú nhân trẻ nhưng thương trong quá trình săn cũng sẽ đều vứt bỏ. nếu như thể nuôi thỏ, heo rừng và trồng cây thì những lão thú nhân và đám thú nhân khuyết tật cần thiết ngoài, chỉ cần thu thập rau dại và hoa quả là thể trồng đủ loại lương thực cho .

Còn trồng trọt, lão Thạch Đầu cảm thấy trồng trọt cũng , mặc dù vẫn chút mệt nhọc, nhưng công việc nguy hiểm. Chỉ là thể thu hoạch bao nhiêu lương thực từ những cánh đồng và liệu nó đủ để bọn họ tồn tại qua mùa đông .

Ổ thỏ thì vấn đề gì, ngoại trừ chuồng heo chút nước chảy , tuy nhiên khi tạnh mưa, nước mưa chảy theo các vết nứt đá, lẽ đợi đến lúc mặt trời mọc ngày hôm , chuồng heo sẽ trở nên khô ráo.

Sau khi rời giường, một đám thú nhân dùng than tre, muối biển và kem đ.á.n.h răng bạc hà phiên bản cải tiến để đ.á.n.h răng, đó súc miệng và nhổ . Chuyện ban đầu khiến Điêu Huynh Vũ lúc mới tới hoảng sợ, mất một thời gian dài mới quen với việc đ.á.n.h răng mỗi buổi sáng và buổi tối. Hơn nữa khi đ.á.n.h răng xong còn lưu mùi bạc hà tươi mát trong miệng, thực cũng tệ lắm.

Lão Thạch Đầu như thường lệ nấu hai bình cháo ngô với thịt, đó ông xách theo chiếc giỏ tre nhỏ tìm thức ăn cho thỏ và heo rừng.

Khoai tây và khoai lang trong kho còn nhiều nên lẽ đủ cho heo rừng ăn nữa, tuy nhiên các loại rau củ quả rừng phía núi cùng món cháo từ bột ngô vẫn khiến lũ heo vui vẻ. Việc đầu tiên lão Thạch Đầu mỗi ngày khi thức dậy là nấu cháo cho ăn, đó là lấy rổ tre đựng để đào rau rừng, dùng một ít rau rừng rửa sạch trộn với cà rốt cho thỏ con, còn một ít thì nấu cho heo ăn, ông thật sự bận rộn.

Mà Ninh Phỉ với bọn họ là sẽ còn bắt thêm dê con và nghé con.

Lão Thạch Đầu nghĩ tới thể nuôi nhiều thỏ, lợn, dê, bò, trong lòng liền cảm thấy vui vẻ, năng lượng việc tràn đầy.

Các thú nhân ăn cơm xong, Ninh Chinh thản nhiên dẫn theo Đại Thạch săn, chỉ bọn mà Mục Vân Vũ cũng vỗ cánh bay lên trời. Mặc dù phần lớn diện tích nơi bao phủ bởi rừng rậm, thứ cản trở việc săn b.ắ.n của Vũ tộc nhưng cũng nhiều nơi che phủ. Hắn thể thể hiện kỹ năng của và mang về đủ thức ăn.

Hiện tại chỉ còn Đại Hoa và Mục Vân Sở còn đang nghiên cứu khung cửi, còn Ninh Phỉ dẫn theo Thiết Trụ Tử. Vì đất đai màu mỡ nên hoa màu đồng phát triển nhanh, cỏ dại cũng mọc um tùm. Để ngăn cỏ dại lấy chất dinh dưỡng của cây lương thực, bọn họ nhanh ch.óng loại bỏ cỏ dại.

Ninh Phỉ đếm đầu ngón tay, cảm thấy vẫn quá ít , cần nhanh ch.óng gia tăng dân . mùa mưa thời điểm để tuyển , dù lương thực quá dồi dào.

Anh và Thiết Trụ T.ử mỗi dành cả buổi sáng để dọn sạch một mẫu đất, đến trưa khi về họ bắt đầu nghĩ đến việc dựng chuồng dê.

Dê rừng khác với dê nhà thuần hóa lâu năm, chúng hoang dã và khả năng nhảy mạnh, nếu cẩn thận nó thể nhảy khỏi chuồng và bỏ chạy. Điều duy nhất khiến Ninh Phỉ yên tâm là những dã thú hứng thú với thực vật và suối trong gian, hy vọng thể dùng biện pháp để thuần hóa dê rừng và nghé con.

Chuồng dê vẫn bằng đá, ngay cạnh chuồng heo, về cơ bản hình dạng giống chuồng lợn. Những con dê non bắt chuồng, kêu be be, chúng nó đang tìm dê .

Ninh Phỉ hai cái máng bằng tre dày, một cái đựng nước suối gian, một cái đựng cà rốt và bắp non. Anh hy vọng đàn dê sẽ nhanh ch.óng thích nghi với giai đoạn cai sữa đột ngột.

May mắn , lũ dê con nước suối dụ dỗ, khi uống đủ nước, ăn một bụng cà rốt và bắp non, chúng bắt đầu kêu be be nhiều hơn.

Ninh Phỉ ồn ào đến khó chịu, thấy đàn dê con thể ăn uống thì giao chuồng dê cho lão Thạch Đầu.

Anh cảm thấy hơn hết là đừng thả lũ bê con ngoài, bò rừng hoang dã hơn dê rừng, ngay cả những con bê cũng kích thước tương đương với linh miêu và báo san. Anh sợ lũ bê nổi giận sẽ phá sân.

Quan trọng nhất là vẫn còn thiếu nhân lực.

Buổi chiều Ninh Phỉ mang theo Thiết Trụ Tử, bận rộn một lúc thì thấy tiếng đại bàng gầm lên từ trời.

Mục Vân Vũ trở , mặc dù mang theo con mồi, nhưng hai móng vuốt của vẫn cong lên, giống như đang tóm lấy thứ gì đó. Hắn bay hai vòng sà xuống phía Ninh Phỉ, khi đến gần đầu , buông móng vuốt, hai cục lông nhỏ liền rơi xuống.

Ninh Phỉ luống cuống hứng lấy cục lông trong tay, đến khi kỹ, mới ngây .

Mục Vân Vũ bay lên trời, một nữa vẫn bay về hướng bắc.

Đại Hoa cục lông đang Ninh Phỉ ôm lòng, cũng ngây ngốc: "Sói con?"

Hai con sói con mới sinh, mắt còn mở bắt đầu gào , nhưng âm thanh khá yếu ớt.

"Đại Vũ đột nhiên trở về, để hai con sói con cho , còn ý gì, bay ." Ninh Phỉ nghi hoặc: "Đây là con của thú nhân ?"

Đại Hoa gật đầu, vội cởi váy trở thành báo đốm, cẩn thận đặt sói nhỏ lên bụng .

Ninh Phỉ nhanh ch.óng nhắm mắt , hồi lâu mới mở mắt với khuôn mặt đỏ bừng. Anh vẫn thể quen với việc Đại Hoa thản nhiên như .

Sói con thấy thức ăn, há miệng ngậm lấy bắt đầu m*t mạnh. Ba chú báo nhỏ chạy tới, chút vui khi thấy hai sinh vật lạ đang bụng . Một báo con giơ chân đẩy con sói con nhưng Đại Hoa nhanh ngăn con .

Đại Hoa cho b.ú sữa : "Thú nhân sẽ vô cớ bỏ rơi con non của , chẳng lẽ con non ... Không lẽ là do con chim bắt về ?"

"Hắn là một con đại bàng vàng thì cướp sói con của lang tộc gì?" Ninh Phỉ cũng nhức đầu: "Vẫn là chờ trở về hỏi kỹ hơn, chỉ ném mấy con sói con cho mà cũng gì, còn tưởng đồ ăn chứ."

Đại Hoa trầm mặc.

Mãi đến khi trời tối hẳn, Mục Vân Vũ mới về, khi trở về còn mấy con sói rừng theo phía nữa!

đây đám sói rừng từng Ninh Phỉ dạy dỗ, mà là mấy thú nhân.

Những thú nhân tộc sói đều đang thương, gồm hai cô gái, một đàn ông mạnh mẽ và một bé. Bọn họ lặng lẽ tới mặt Ninh Phỉ và quỳ xuống.

"Cầu xin sứ giả hãy cứu chúng !"

Ầm...

Ngay cả khi ngủ thế mà còn đến đưa gối!

 

 

Loading...