Linh miêu hằng ngày ký - Chương 32: C32: Chuyển nhà

Cập nhật lúc: 2026-01-11 19:13:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Chương 32. Chuyển nhà

Ninh Phỉ sốc, mất ngủ cả đêm. Anh tự hỏi tại một con mèo trắng lớn cái bụng mềm mại, nhưng khi biến thành hình , thì cơ bụng tám múi thiếu một múi nào??

Sáng sớm hôm , vốn định cùng Ninh Chinh tuần tra núi, nhưng ở nhà còn nhiều cần việc , chỉ thể tức giận chạy vài vòng quanh hang động, đang tập thể d.ụ.c nhưng ai tưởng con linh miêu động kinh.

Lão Thạch Đầu và Đại Hoa ánh mắt phức tạp linh miêu thở hổn hển hang, khi linh miêu dọn dẹp trong phòng ngủ xong, lão Thạch Đầu đưa cho một cốc hoa quả bạc hà, "Hôm nay ngươi ?"

Ninh Phỉ nhéo bụng : "Thúc thúc, ngươi xem , mập lên ."

Lão Thạch Đầu càng khó hiểu, "Béo lên hơn ?" Hồi , khi còn mùa đông bọn họ ăn đủ nên sụt cân nhưng bây giờ béo lên là bằng chứng cho thấy ăn uống đầy đủ ? Đây là một chuyện .

Ninh Phỉ thở dài, gu thẩm mỹ của khác với những con mèo lớn . Đàn ông mà, cao ráo, khỏe mạnh, hình vạm vỡ thì mới , còn béo thì... Lỡ như chuyện gì thì chạy cũng nổi.

Công việc của máy ép trái cây còn nhiều khó khăn, ban đầu nghĩ rằng chỉ cần dùng hai con lăn đá lên xuống ép nước bằng tay là . việc cố định con lăn đá trở thành một vấn đề. Sau khi thảo luận với lão Thạch Đầu, nó đơn giản hơn theo kiểu trái , hai con lăn đá lớn đục một cái lỗ ở giữa và cố định bằng một cái cọc gỗ, các cọc ăn khớp với , như chỉ cần chuyển động một trong hai con lăn thì sẽ tạo một bánh răng cưa, kéo theo một con lăn khác.

Hai mất một lúc lâu mới thể một mô hình từ bùn, mô hình chia ba phần, một phần là kệ cố định con lăn đá và rãnh thoát nước ở phía , phần còn là hai con lăn đá ở giữa, còn là các con lăn đá dùng để đòn bẩy của con lăn đá.

Lão Thạch Đầu lau mồ hôi mệt mỏi giữa mùa đông : "Thứ so với cối xay đá còn khó hơn nhiều, hữu dụng ." Thật , ông thể dùng cối xay để xay bột cơm, nước ép chỉ thể coi như nước bình thường để uống nên thoáng qua là thể thấy cái nào cực hơn. thấy sứ giả , nên ông chỉ thể theo.

Ninh Phỉ đẩy đòn bẩy, thấy con lăn đá cuối cùng cũng , thở phào nhẹ nhõm : "Dù mùa đông cũng nhàn rỗi, bây giờ cần lo lắng về lương thực, xong việc , thể trao đổi thịt với các bộ lạc khác hoặc cái gì đó."

Lão Thạch Đầu thầm nghĩ, những bộ lạc khác cũng ngu ngốc, thể đổi thịt lấy nước đường với . ông ngờ rằng hai năm đường đỏ sẽ phổ biến ở bộ tộc thú nhân như .

Khung gỗ và đòn bẩy đều là cây bóc vỏ, trong thời gian , nhiều cây cối trong rừng tuyết đè nát, đám Ninh Chinh kéo về củi, chất thành núi. Chỉ cần nhặt một gỗ mịn và chắc, gỡ vỏ thể sử dụng trực tiếp. Hơn nữa khoan lỗ gỗ dễ hơn đá nhiều, họ chỉ cần khoét một lỗ nhỏ và cho một ít than cháy , than sẽ cháy xuyên qua gỗ, thỉnh thoảng chỉ cần lấy than , là thể lấy những thanh củi cháy.

Sau trận tuyết lớn thứ hai, vài trận tuyết nhẹ lượt rơi xuống, đó thời tiết đột ngột lạnh , tuyết rơi nhiều hơn.

Những con mèo lớn lạnh đến nỗi chúng thậm chí ngoài, và chuyến tham quan núi kết thúc, vì một vài con mèo lớn bắt đầu chạy quanh "máy ép trái cây", và cuối cùng khi tuyết rơi đợt thứ ba gần tan hết,đem máy ép trái cây .

Chiếc máy ép thô sơ to bằng một chiếc xe ba bánh chạy bằng điện, hai bánh răng hai con lăn đá nặng ăn khớp với , một bánh đẩy mạnh thanh ngang phía , con lăn đá bắt đầu .

Ninh Phỉ lập tức từ trong gian lấy một bó mía, vui vẻ : "Nào nào, thử xem."

Ninh Chinh đẩy cần gạt, cây mía đặt giữa hai con lăn, nước chảy rãnh ngang phía , đó theo rãnh ngang chảy gốm. Cây mía ghiền nhiều liên tục, cho đến khi nước còn chảy nữa, liền ném sang một bên. Một lúc lâu , chậu gốm đựng đầy nước mía.

Đám mèo lớn cầm lấy ống trúc chứa đầy nước mía, vui vẻ uống lấy một ngụm lớn. Từng ngụm nước mía ngon ngọt chảy , bao nhiêu mệt mỏi dường như cuốn hết. Sau khi để dành một bình nước mía, Ninh Phỉ đặt nồi gốm lên bếp lửa, dùng một que gỗ chậm rãi khuấy nước đường.

Nước đường bắt đầu dần trở nên sền sệt, màu từ trong suốt chuyển sang đỏ thẫm.

Nước đường đỏ thẫm đổ trong sọt tre mà Đại Hoa và Trụ T.ử bện bằng nan tre, nan tre tỉ mỉ còn một lớp vỏ ngô, để tránh nước mía chảy xuống, chờ cho nước mía nguội , Ninh Phỉ lấy con d.a.o vỏ sò , chia nước đường đông cứng thành những viên nhỏ.

Từng viên từng viên một phiên truyền trong tay của đám mèo lớn, bọn họ kinh ngạc cảm thán, ánh mắt hiện lên vẻ thể tin mắt .

Ninh Phỉ cắt miếng gừng thành từng lát nhỏ, nấu một bình nước gừng với lượng đường còn trong bình gốm. Uống xong nước gừng ngọt cay, đều toát mồ hôi, cả cảm thấy ấm áp.

Đại Thạch chép chép miệng, li3m sạch ống trúc, : "Mặc dù nó ngon như nước mía lúc nãy, nhưng khi uống xong trong cảm thấy ấm áp. Sau từ bên ngoài trở về, uống một ngụm vô, trong sẽ còn cảm thấy lạnh nữa."

Ninh Phỉ cầm lấy viên đường đỏ vui vẻ bảo: "Lát nữa sẽ đồ ăn ngon cho các ngươi!"

Bột mì nhào thành cục, ép mỏng, đường đỏ cùng một ít hoa quả khô ngâm nước cho bên trong, chỉ tiếc là các loại hạt như đậu phộng và hạt dưa. Trước đây từng thấy nhiều cây thông quả ở , nhưng dù hạt thông nhiều thì cũng quan tâm, bây giờ thức ăn dồi dào nên bắt đầu băn khoăn nên tìm quả thông về để tích trữ .

Đường đỏ cùng hoa quả khô dùng mỡ heo để nhào thành cục, bọc chúng thành nhân, từng chiếc bánh đường đỏ đặt lên mặt đá, vỏ bánh dần chuyển sang màu vàng nhạt, mùi thơm của đường từ lớp vỏ bốc lên, những con mèo lớn trong hang động hương thơm xâm nhập mũi.

Bánh đường đỏ nướng chín, Ninh Phỉ cẩn thận xé một cái bánh, nước đường từ bên trong liền chảy , sền sệt treo vỏ bánh. Anh đem chiếc bánh thổi nguội, đưa cho lão Thạch Đầu, "Thạch Đầu thúc, ngươi nếm thử , coi chừng nóng đấy."

Lão Thạch Đầu nhận lấy chiếc bánh, chậm rãi c.ắ.n một miếng. Nước đường thơm lừng cuộn giữa răng và môi, khắp miệng đều là hương vị ngọt ngào.

"Thật ngon!" Lão Thạch Đầu bội phục Ninh Phỉ, ông ngờ là loại mía ăn đến khản cổ họng thể tạo một món ăn thơm ngon đến thế, trong miệng hòa trộn giữa vị ngọt và vị chua nhẹ của trái cây, cộng thêm mùi mỡ heo ở lớp vỏ, ông ăn xong còn ăn thêm cái nữa.

Ninh Phỉ ăn bánh : "Khi mùa xuân đến chúng sẽ chuyển đến nơi khác, xây nhà khai hoang, định trồng thêm một ít ngô và lúa mạch, khoai lang và cả khoai tây cũng cần trồng thêm một ít, trồng thêm một ít mía nữa... Ngoại trừ những thứ , chúng cần sắp xếp vài bờ biển để phơi muối.

"Phơi muối?" Lão Thạch Đầu hỏi: "Có là thứ bột trắng dùng để nấu ăn hằng ngày ? Là ở biển ?"

Ninh Phỉ gật đầu.

Lão Thạch Đầu lắc đầu : "Lúc còn trẻ qua bờ biển, nhưng nước biển đắng chát, thể phơi muối ?"

Ninh Phỉ nhanh ch.óng lấy từ trong gian một vỏ muối nấu đưa cho lão Thạch Đầu : "Đây là cái nhặt ở ven biển, đem những vỏ muối về, khi nấu và lọc xong, thể muối ăn. Món ăn nào cũng , hương vị sẽ trở nên ngon hơn nếu thêm chút muối, nhưng nếu thêm nhiều quá thì sẽ đắng mặn."

"Vậy chờ khi mùa xuân đến chúng sẽ biển để tìm thứ ?" Đại Thạch li3m vỏ muối, nhăn mặt : "Thật khó ăn!"

Ninh Phỉ : " , tìm nhiều vỏ muối, còn nữa, nếu lẽ chúng tìm biện pháp đun muối thô ở ven biển khi đem nó về đây. Đó là việc nhỏ và thể phiên ."

"Ta , sợ khổ!" Trụ T.ử là xung phong đầu tiên.

Ninh Phỉ : "Thật cũng chịu khổ nhiều, bên bờ biển còn ít cua và vỏ sò, các ngươi cũng từng ăn , đến lúc đó chỉ cần mang theo một cái bình gốm đó nấu trực tiếp ở bờ biển, chúng sẽ tươi."

Sau những lời , đám mèo lớn chút cảm động.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/linh-mieu-hang-ngay-ky/chuong-32-c32-chuyen-nha.html.]

Ninh Phỉ bảo: " cần vội, tiên xây nhà , muối vẫn còn đủ, chỉ cần dự trữ muối khi mùa đông đến là ." Theo như quan sát của , bốn mùa ở đây rõ ràng, chỉ điều mùa xuân và mùa thu đều tương đối ngắn, mùa đông dài, nhưng dài nhất vẫn là mùa hè, cũng chính là mùa mưa mà thú nhân nơi thường .

Lượng nước mưa dồi dào sẽ mang đến sức sống vô tận cho khu rừng, hầu hết các thú nhân và các loài động vật khác sẽ chọn sinh sản mùa mưa, để đảm bảo đủ thức ăn và đàn con mập mạp khỏe mạnh khi mùa đông đến cũng như thể vượt qua mùa đông rét lạnh thiếu thức ăn.

Sau trận tuyết lớn, bầu trời vang lên những tiếng sấm cuồn cuộn.

Lão Thạch Đầu bên cửa về phía bầu trời xa xa, nhẹ giọng : "Mùa gió đến ."

Trong mắt loài thú nhân, mùa xuân là mùa gió, mùa hè là mùa mưa, và mùa thu ngắn đến mức tên, bởi vì qua mùa mưa, bọn họ sẽ cố gắng cho mập mạp , chờ đợi mùa tuyết, cũng chính là mùa đông đến.

Cho nên trong mắt lão Thạch Đầu, Ninh Phỉ béo lên là chuyện may mắn.

Mùa xuân sắp đến, Ninh Phỉ chuyển nhà.

Anh cùng Ninh Chinh xem địa điểm mới, nơi đây là một cái lòng chảo ba mặt núi vây quanh một chỗ bồn địa*, mặc dù là bồn địa nhưng vị trí của nó tương đối cao. Rất thuận lợi mỗi khi mùa mưa đến, mưa lớn cũng ngập nhà cửa, ruộng đồng.

*Chú thích: bồn địa là vùng đất trũng thấp, rộng lớn, thường núi bao quanh

Trong bồn địa một hồ nước ngọt nho nhỏ, nước mưa từ các con suối núi đều tụ tập hồ nước ngọt , từ nhánh của hồ nước ngọt chảy xuống nơi thấp hơn. Bây giờ mùa gió đến, nó mang theo những cơn gió nam ấm áp, tuyết tích tụ cả một mùa đông bắt đầu tan , nước tuyết từ núi ào ào chảy xuống, tụ ở những nơi thấp hơn, hình thành nên những vũng nước nhỏ. Những con thú ngủ đông cũng dần dần tỉnh , chúng nó từ trong hang động bò , nếm thử dòng nước tuyết mát lạnh để dịu cơn khát mà chúng chịu đựng suốt mùa đông.

Loài thú nhân cuối cùng cũng sống sót qua mùa đông và bắt đầu chào đón một mùa lương thực dồi dào mới...

"Các ngươi thu dọn xong hết ? Những đồ vật lớn sẽ cầm. Trụ Tử, cần phá hủy cửa , để nó để về chỗ nghỉ ngơi cho các thú nhân khác ." Ninh Phỉ bắt đầu chỉ đạo cho đám mèo lớn chuẩn đồ của họ. Bởi vì thể cho đồ vật biến mất xuất hiện nên càng khiến cho đám mèo lớn tin rằng chính là sứ giả của thần thú, nên hề né tránh mà trực tiếp đưa những đồ vật đó nhà kho trong gian. Những gì còn sót bên ngoài và đeo quanh cổ đám mèo lớn chỉ là thức ăn khô ăn đường khi đói.

"Lấy củi đủ thôi, đến nơi chúng sẽ tìm thêm. Không cần mang theo những chiếc bình đất sét vỡ. Dù sẽ dạy các ngươi cách để những chiếc bình đất sét ... Mang hết da đây. Còn mấy tấm rèm rơm mới dệt, cái cũ thì cứ để ở đây." Ninh Phỉ khỏi bật đối với đám mèo lớn nhặt những tảng đá khảm mặt đất mang . Nói thật thì cũng tiếc khi chuyển nơi khác, dù thì hang động cũng chính là và Ninh Chinh từng chút một mới xây dựng , nhưng hiện tại một chỗ hơn, nơi sẽ dùng đến.

nếu về sự nỡ, thì bọn Lão Thạch Đầu thậm chí còn luyến tiếc hơn cả Ninh Phỉ, nếu Ninh Phỉ về nơi đó sẽ sống hơn ở hang động , thì Lão Thạch Đầu ước gì ông thể sống ở đây đến hết phần đời còn .

Ở nơi mới cũng một hang động nhỏ, tuy lớn bằng hiện tại nhưng cũng đủ để ở trong một thời gian.

Điều quan trọng nhất chính là Ninh Phỉ sống trong hang động nữa, trong lòng chỉ một ngôi nhà mới giống như một tổ ấm thực sự.

Một đàn mèo lớn khởi hành từ sáng sớm và mãi đến sáng hôm mới đến địa điểm mà Ninh Chinh nhắc đến.

Những con mèo lớn cũng thèm thưởng thức cách sắc nơi đây, vội vàng chọn hang động, chuyển đồ đạc mà Ninh Phỉ giáo cho, chuẩn bắt đầu xây nhà.

Chuyện xây nhà khó cũng khó, khó là xây nhà thành dạng gì đó hiếm . Ninh Phỉ nhớ tới những ngôi nhà mà đội kiểm lâm xây khi nhiệm vụ ở vùng Đông Bắc, tường dày che kín điều hòa, trong phòng phần lớn đều là giường sưởi*, một nắm củi thể sưởi ấm cả căn phòng.

*Chú thích: giường sưởi; giường đất (giường lò, đắp bằng đất, gầm giường ống dẫn khói nóng hoặc để lò sưởi, ở miền bắc Trung Quốc.)

Anh một căn nhà giống thế.

Những con mèo lớn bây giờ đều theo lời của Ninh Phỉ, chúng cảm thấy khó tin khi thấy ngôi nhà mà Ninh Phỉ vẽ. Chúng vội vàng đào một hố lửa, ăn bữa cơm đơn giản bắt đầu phân công việc.

Ninh Phỉ chọn một mảnh đất cao cách hồ nhân tạo xa địa điểm của căn nhà, dùng cọc tre vẽ kích thước ngôi nhà mặt đất, ưu điểm của việc xây nhà ở đây là cần lo lắng về việc đất đai, thể xây dựng theo ý của , lớn bao nhiêu cũng , và ai thể lấy nó! Anh vẽ một đoạn dài 20 mét, rộng 10 mét và cắt thành ba phòng ở, ở giữa là một căn phòng giường sưởi điển hình của miền Bắc.

Bởi vì thời gian tương đối eo hẹp nên tạm thời họ chỉ dự định xây một căn nhà hướng Bắc Nam, phòng khách và bếp ở giữa, hai phòng ngủ hướng Đông Tây. Nói là hai phòng ngủ, nhưng ở giữa xây một lò sưởi lớn, lò sưởi một bức tường chia hai nửa, hai bên trái cửa . Điều tuyệt của việc là đốt bếp thể nóng giường sưởi cho cả hai phòng.

Ngoài giường sưởi chính là tường lửa, bức tường ở giữa bếp và giường sưởi rỗng, một phần nhiệt cũng sẽ truyền tới tường lửa, để bổ sung thêm nguồn nhiệt cho căn phòng.

Nền nhà đào sâu một mét, đập bằng nhiều lớp sỏi chắc chắn, bên trong là gạch nung, bên ngoài là những cây xẻ dày để bao bọc bộ gạch nung. Bùn trộn với rơm, phía rải thêm một lớp sỏi. Chỉ riêng bức tường dày nửa mét!

Xà nhà bằng những cây thông dày bằng hai cái ôm, c.h.ặ.t cây cả ngày trời, đó bóc vỏ đem ngâm trong hồ nước ngọt nửa tháng để loại bỏ dầu mỡ, đem phơi cho khô ráo. Vì ngói nên lớp mái đầu tiên bằng gỗ dày bằng cánh tay, lớp thứ hai lợp bằng một lớp chiếu dày từ trúc và rơm, lớp ngoài cùng xẻ bằng những cọc trúc dày, buộc với tạo thành một cái mái ngói chỉnh.

Ninh Phỉ thấy nhà đủ nên ở ngoài nhà xây thêm một cái hiên rộng nửa mét rưỡi, lợp trúc, để nếu trời mưa cũng thể mở cửa cho gió lùa . Cách nhà xa, dùng cây trúc còn sót để một cái đình đơn giản để nghỉ mát, cạnh đình, đào một cái ao nhỏ rộng từ 5 đến 6 mét, dẫn nước từ hồ nước ngọt , trở thể trồng chút hoa sen, bình thường lấy nước rửa mặt cũng tiện.

Trong khi xây nhà, họ còn khai hoang gần chục mẫu đất hoang.

Đất từng trồng trọt khó mở rộng, vì cỏ dại và bụi cây bao phủ, bộ rễ ăn sâu đất, nếu mùa xuân năm thứ nhất , thì mùa xuân năm thứ hai cỏ dại sẽ mọc khắp mặt đất.

đám mèo lớn khỏe, chúng nhổ những bụi cỏ dại, dùng xẻng vỏ sò xới đất đem phơi nắng, khi bụi cây khô thì đốt. Điều gọi là đốt đất hoang. Ưu điểm của việc đốt đất hoang chỉ diệt trứng côn trùng trong lòng đất mà còn đốt nhiều tro thực vật để bón cho đất.

Phải mất cả tháng trời hai con mèo lớn mới đem nhà và đất chuẩn sẵn sàng.

Ninh Phỉ nhéo bụng, bộ mỡ bụng đều biến mất, cơ bụng trở về vị trí ban đầu.

Lao động cho con trở nên khỏe mạnh!

Trong lúc họ đang bận rộn xây nhà và khai hoang, một nhóm nhỏ thú nhân cáo lẻn hang động nơi Ninh Phỉ từng ở.

Chỉ mười lăm con hồ ly thú nhân bao gồm cả con non, tộc trưởng của họ là một con hồ ly cái trẻ tuổi, lão tộc trưởng thể chịu đựng qua mùa đông nên mất, tộc hồ ly chia thành hai, một bên chọn một con hồ ly đực trẻ tuổi mạnh mẽ tộc trưởng, một bên cũng chính là nhóm chuyển tới đây chọn con gái lão tộc trưởng tộc trưởng. Sau khi tộc trưởng mới Ninh Phỉ và những khác chuyển , nàng bắt đầu cân nhắc nên mang theo tộc của đến đây ở .

Con hồ ly cái, tức là tộc trưởng mới tên là Thủy, nàng từng phát hiện nơi cùng đàn mèo lớn khi ngoài tìm thức ăn mùa đông. Lâu nay nàng ngạc nhiên vì báo, linh miêu và hổ sống thành đàn, hơn nữa mùi thơm tỏa từ trong hang động khiến nàng luôn ch ảy nước miếng.

nàng dám tùy tiện tiến lãnh địa của đám mèo lớn, vì sợ chọc giận chúng, tộc của nàng sẽ trục xuất khỏi đây. Phải ơn rằng những con mèo lớn trong lãnh thổ thực sự hào phóng, bởi vì chúng sẽ tranh giành thức ăn với các bộ lạc nhỏ, bên cạnh đó cũng một lãnh chúa sẽ chỉ xua đuổi các bộ lạc nhỏ mà còn cướp thức ăn của chúng khi thức ăn.

Khi tin đám mèo lớn bỏ , Thủy thể tưởng tượng nổi, nhưng mùi của những con mèo lớn gần hang động ngày càng nhạt , cũng mùi thơm ngọt ngào tỏa nữa, nên nàng rằng những con mèo lớn thực sự bỏ hang và rời .

Không hiểu tại đám mèo lớn như , đúng lúc bộ tộc chuyện xảy , nàng cũng tranh cãi với tên tộc trưởng mới ngạo mạn , trực tiếp chia thành một bộ tộc nhỏ, chính thức mang của hang động.

 

 

Loading...