Linh miêu hằng ngày ký - Chương 20: Một chọi ba!

Cập nhật lúc: 2026-01-11 19:13:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

“Tao theo mày!” Ninh Phỉ chộp lấy v.ũ k.h.í dậy, đối với kẻ x*m ph*m l*nh th*, tuyệt đối tha!

Ninh Chinh : “Đó chỉ là con báo thôi mà, ngươi cần theo, ở nhà trông nhà!”

Chậc chậc, câu ở nhà trông nhà sướng miệng thiệt nha!!

Ninh Phỉ: …

Đột nhiên cảm giác nhà mèo sắp trưởng thành, vì thế ném gậy xuống, : “Ừ ừ ừ, tao trông nhà! Ây da, mấy khi mày , , . , đ.á.n.h nhớ chạy về, hai đ.á.n.h hội đồng hẳn sẽ thắng .”

Ninh Chinh gật đầu, cọ cọ , xoay chạy ngoài.

Ninh Chinh rời bao lâu, Ninh Phỉ đột nhiên cảm thấy hoảng hốt, cảm thấy gì đó đúng.

Đối với Ninh Chinh mà , một con báo đúng thật là mối đe dọa, nhưng một đàn báo thì ? Anh chút lo lắng thấp thỏm, luôn cảm thấy một con báo đột nhiên địa bàn của hổ để khiêu khích, thực sự cho chút khó hiểu. Lẽ chúng ngửi mùi của hổ thì nên rời mới đúng. Suy cho cùng hổ cũng là loài thú săn lớn, do đó chúng sẽ chủ nhân địa bàn hoan nghênh.

tại chúng còn đến khiêu chiến?

Ninh Phỉ cảm thấy đây chắc chắn là thú nhân đến khiêu khích, bởi vì nếu chỉ là con báo bình thường, cùng lắm chỉ lang thang bên ngoài. Chỉ thú nhân mới lí do để khiêu khích, ví dụ như bọn họ tranh đoạt địa bàn.

Anh phắt dậy, xách gậy chạy ngoài.

Bầu trời bên ngoài hiện một màu xanh xám, trời gần sáng.

Ninh Phỉ chạy hai bước liền ngừng, chuyện khéo khi là bẫy rập, thể vội vàng như . Anh suy nghĩ, tìm sợi dây thừng bằng dây đằng rắn chắc trong hang động, loại dây đằng khi ngâm nước sẽ một loại chất nhờn, bện thành dây sẽ cực kỳ dẻo dai mà đứt. Bởi nên Ninh Phỉ chuẩn ít dây thừng, chẳng qua thường ngày bỏ xó dùng đến.

Anh trèo lên cây đại thụ cạnh cửa hang, lợi dụng nhánh cây thật dài hai cái bẫy cò. Sau đó đóng cửa hang , đẩy tảng đá bên cạnh sang chặn cửa. Làm xong, hạ thấp lăn một cái, một con linh miêu màu xám chạy về hướng Ninh Chinh rời .

Ninh Chinh cũng ngờ đối mặt với là ba con báo đốm.

Báo đốm nhỏ hơn một vòng so với hổ, nhưng leo cây thông thạo, năng lực săn cực kỳ dũng mãnh. Hơn nữa trò chúng thích nhất là trèo lên cây, chờ đợi con mồi đến tàng cây trực tiếp nhảy xuống, một kích tất sát!

Tuy Ninh Chinh bao giờ đ.á.n.h với báo đốm, nhưng từng giế t c.h.ế.t những con báo khác, chẳng hạn như báo hoa mai. Khi báo hoa mai nhỏ thấy con mèo trắng còn nhỏ hơn so với , cho nên chút khinh địch, kết quả cuối cùng là Ninh Chinh trực tiếp c.ắ.n đứt thắt lưng, đau đớn choáng váng c.h.ế.t , chỉ lợi cho mấy con linh cẩu cái gì cũng ăn. 

Hơn nữa còn nhớ rõ cha từng , báo đốm là loài sinh vật xảo quyệt, gặp chúng nhất định chú ý cây, bởi vì đa chúng thường bất ngờ nhảy bổ từ cây xuống.

Ninh Chính con báo đốm cách xa lắm, đó là một con báo đốm già, lông thưa thớt, gầy tới độ xương vai nhô hẳn ngoài. Hắn dừng , lạnh lùng xem trò khiêu khích của con báo, bất vi sở động*.

*Bất vi sở động: động tĩnh, thuyết phục.

Tiếng gầm thấy tuyệt đối của con báo , mà là của con khác đang độ tuổi tráng niên. Con báo hẳn chỉ ở đó quanh đây.

Con báo già thấy Ninh Chinh tiến vòng vây bày sẵn, nôn nóng, nó hạ thấp xuống sát mặt đất mặt đất, đong đưa cái đuôi, hướng về phía Ninh Chinh gầm nhẹ. Đây là một loại tư thế tấn công của con báo, nhiều động vật họ mèo đều sử dụng chiêu .

Ninh Chinh chỉ chọc giận, mà ngược lui về hai bước.

Hắn thể chiếm giữ một địa bàn lớn như thế, đủ để chứng minh trí lực và sức mạnh của .

Con báo già nóng nảy, thả nhào tới, Ninh Chinh tát một cái lăn liên tục mấy vòng, va cái cây gần đó, tuyết đọng cây rào rào rơi xuống, suýt chút nữa chôn nó thành một con báo tuyết.

Ninh Chinh ngẩng đầu , trong lòng tức khắc sáng tỏ.

Bởi vì bộ lông là màu trắng, cho nên với mùa đông săn nhẹ nhàng hơn mùa xuân và mùa hè ít. Tuyết giống như sân chơi của , chỉ cần đối phương mai phục chỗ nào, chỉ cần liếc mắt một cái…

Ninh Chinh lạnh trong lòng vài tiếng, lùi về mấy bước, rời khỏi vòng vây của con báo.

“Các ngươi khiêu khích , dẫn đến đây, chẳng lẽ chỉ để cho xem các ngươi run sợ thành một đám dám ló đầu ?” Hắn mở miệng, ngữ khí khinh thường: “Nếu cứ như thế, các ngươi nhất nhanh ch.óng cút khỏi địa bàn của ! Lá gan từng , còn bằng bộ lạc Cáo!”

Vừa dứt lời, một đợt cuồng phong ập tới, một con báo con trực tiếp nhảy từ cây xuống, giương nanh múa vuốt lao về phía Ninh Chinh.

Con báo qua là còn thành niên, với tuổi của nó lẽ đang học cách săn mồi mấy con động vật nhỏ ví như thỏ mới đúng, chứ tấn công một con hổ trưởng thành.

Ninh Chinh bội phục dũng khí của nó, nhưng cũng xác định xung quanh còn con báo khác. Vì con báo thực sự còn quá nhỏ, căn bản thể gầm tiếng vang trầm như thế.

Hắn đột nhiên gồng lên, lao về phía báo con, báo con kịp trốn, móng vuốt Ninh Chinh ấn xuống tuyết, tạo thành một cái hố tuyết thật sâu.

Báo con la oai oái, bông tuyết bởi vì tứ chi ngừng giãy giụa của nó mà bay lên.

“Thả thằng bé !” Con báo già liều mạng lao đến, cuối cùng cũng ép Ninh Chinh nhấc móng vuốt lên.

Báo con vội lao khỏi hố tuyết, trốn lưng báo già ngừng ho khan. Lúc giãy giụa vô tình khiến bản sặc một miệng đầy tuyết, cổ họng cực kỳ khó chịu.

Lúc , con báo thứ ba cũng từ cây lao xuống!

Con báo đốm hình thể cao lớn, cường tráng, rõ ràng đây là con báo gầm lên khiêu khích!

Ninh Chinh ba con báo phía , bắt đầu cảnh giác.

Khi Ninh Phỉ hồng hộc chạy tới, chiến trường loạn thành một nùi. Ninh Chinh một chọi ba cũng gặp bất lợi, lợi dụng màu lông của , ẩn trong làn tuyết, đả kích mấy con báo đó vài nhát trí mạng.

Ninh Phỉ vội vàng trốn một bên hóa thành hình , nhanh ch.óng mặc áo choàng và giày da sói, cầm gậy xông chiến đấu, “Này , ba đ.á.n.h một hả? Đến đến đến, đứa nào đến chơi cùng tao !”

Báo con thấy cứu viện của con hổ chỉ là một con linh miêu, nhanh ch.óng tách đội lao tới chỗ Ninh Phỉ, hàm răng sắc bén của nó ánh mặt trời lóe lên hàn quang!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/linh-mieu-hang-ngay-ky/chuong-20-mot-choi-ba.html.]

Ninh Phỉ né tránh, rút gậy răng sói vung lên. Trên gậy khảm vỏ sò mài cạnh sắc bén, thời điểm vung gậy múa may hệt như một cái cối xay thịt!

Báo con từng thấy thứ đồ kỳ lạ như , nhưng nó cũng hiểu rằng bản thể quá gần kẻ , vì thế nó vặn một cái lăn sang bên khác.

Thiếu nhân tố quấy nhiễu, Ninh Chinh trốn tránh nữa, trực tiếp lao đến đối đầu với hai con báo thành niên .

Báo dù cũng chỉ là báo, dám đ.á.n.h trực diện với hổ, chúng thấy tình thế , phi leo lên cái cây gần đó.

Hổ tuy lợi hại, nhưng nó vẫn khuyết điểm. Chẳng hạn như trèo cây .

Ba con báo đều đang cây, gầm gừ khiêu khích Ninh Chinh, cho rằng đang MT*, còn đang ở ngoài phạm vi công kích của DPS*, bởi chút đắc ý.

*Thuật ngữ game: MT là đứa nhất trong đoàn đội khiến boss thấy bản mặt là nhịn oánh, chỗ thể hiểu là đám báo đang kéo giá trị thù địch để Ninh Chinh là boss nhào tới đ.á.n.h. DPS là con boss tính gây sát thương cao.

Ninh Chinh chút tức giận, rống lên một tiếng về phía mấy con báo, trực tiếp át tiếng gầm gừ của đám báo đốm.

Luận về tiếng gầm, danh chúa tể rừng xanh chỉ là suông!

“Đừng gào, nhức đầu quá!” Ninh Phỉ thấy mấy con báo đốm chơi như , cũng ẩn ẩn khó chịu.

Anh hồng hộc chạy đến là để đ.á.n.h , chứ là để ba con báo xướng đồng ca.

“Tránh !” Ninh Phỉ vỗ đầu Ninh Chinh, đẩy sang một bên, đó đào mấy tảng đá từ trong tuyết .

Lính b.ắ.n tỉa chủ yếu rèn luyện thị giác và độ chính xác của tay, đừng là báo, dù chỉ là một con chim sẻ, cũng thể chuẩn xác hạ gục ngay cây!

Ninh Phỉ xoa xoa cánh tay, hòn đá xé gió mang theo tiếng rít, bay thẳng v.út về hướng một con báo.

Báo kịp đề phòng mà hòn đá đập thẳng ngay giữa trán, đầu óc choáng váng hai mắt hoa lên từng đợt. Nó quơ quơ đầu, nghiêng oặt một cái rơi từ cây xuống.

Ninh Chinh lập tức nhào lên đem chiến lợi phẩm trở về, Ninh Phỉ lấy dây thừng từ gian , trói con báo thành đòn bánh tét.

Hai con báo khác bao giờ thấy thế trận nào như , trợn tròn mắt.

“Ngươi, ngươi trả thúc thúc đây!” Báo con thì vẫn là báo con, sự bình tĩnh trầm của con báo già. Nó ngọn cây sốt ruột gào lên.

Ninh Phỉ sửng sốt, chỉ con báo đốm con , Ninh Chinh : “Báo con?”

Ninh Chinh gật gật đầu.

“Vl, ngay cả ranh con cũng đến khiêu chiến với mày? Mày bọn chúng khinh thường đến mức độ luôn !” Ninh Phỉ giật .

Ninh Chinh sốt sắng : “Không chỉ , còn một lão già nữa.”

Ninh Phỉ theo ánh mắt , con báo còn cây đang hung tợn chằm chằm .

“À, màu lông đều, còn gầy như thế, qua lắm.”

Báo già vẫn d.a.o động, thậm chí thấp giọng gầm rú vài tiếng, khuyên ngăn báo con đang nhảy xuống cây.

“Ta em , ngươi thể ở cây thì chứ? Vừa con báo cũng ở cây, hiện giờ b.ắ.n hạ cho xỉu rơi xuống đây đúng chứ?” Ninh Phỉ lắc lắc hòn đá trong tay, lạnh : “Ta đếm tới ba, nhất các ngươi lập tức nhảy xuống cho , nếu thì… Một!”

“Hai!”

“Đếm là cái gì?” Báo con ngờ nghệch hỏi.

Ninh Phỉ: …

C.h.ế.t tiệt, quên mất, thế giới căn bản là định nghĩa về đếm ! Ngày thường với Ninh Chinh ở chung hòa hợp quá mức, cũng quên mất Ninh Chinh cũng là một con hổ thất học!!!

Vẻ mặt rối rắm, vì thế hắng giọng : “Ta , ngươi xuống cho , các ngươi xuống ngay lập tức. Nếu dùng đá ném đầu các ngươi, hiểu ?”

Báo con lùi , hòn đá đập thúc thúc nó ngã xuống, cứ như một trò chơi nhỏ .

Tuyết cây rào rạt rơi xuống theo động tác của báo con, cảnh tượng muôn phần. Bông tuyết trắng tinh ánh mặt trời chiếu rọi, giống như đá quý kim ngọc rải đầy đất.

lúc , nơi xa xa truyền đến một tiếng gào thét thê lương.

Con báo già đột nhiên dậy từ cây, phẫn nộ : “Con hổ dám lừa chúng !”

Con hổ ??

Con báo ngất mặt đất cũng sực tỉnh, cả ngây dại mà tiếng gào, “Đại Hoa, Đại Hoa đang gặp nguy hiểm!!”

“Từ từ, các ngươi con hổ , là ý gì?” Ninh Phỉ khó hiểu hỏi.

Con báo già cây, : “Các ngươi chỉ một con hổ và linh miêu ở đây ? Chẳng lẽ còn ai khác?”

Ninh Phỉ nhíu mày : “Ngươi cho , con hổ nghĩa là !!”

Ninh Chinh, Ninh Chinh cũng nghĩ một ít khả năng khó mà tin .

Con hổ , khả năng chính là…

 

 

Loading...