Liêu Xuân: Dùng Sắc Hầu Người - Chương 183: Liêu Xuân: Dùng Sắc Hầu Người1411
Cập nhật lúc: 2025-11-30 15:23:41
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8AOfcKq4r4
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vậy thì công t.ử ?” Thế là Thẩm Lệnh Nghi bèn cẩn thận hỏi một tiếng.
“Đến hồ Phủ Tiên.” Tang Cát : “Ta một vài thứ gửi đến đó.”
“Phủ...” Thẩm Lệnh Nghi kinh ngạc đến mức nước miếng của sặc một cái:
“Hồ Phủ Tiên ở ngoài thành mà, bây giờ giờ , chúng ...”
nàng còn hết lời, lưng đột nhiên truyền đến một tràng tiếng bước chân.
Thẩm Lệnh Nghi đầu , thấy một ăn vận như binh lính đang từ trong bóng đêm .
Nàng sợ đến mức lùi một bước thấy binh lính khi lập tức Tang Cát từ xuống một lượt, đó hạ giọng buông một câu c.h.ử.i thề.
“Mẹ kiếp, là một thôi , biến thành hai ?”
Tang Cát vô cùng bình thản mà từ thắt lưng rút một chiếc túi tiền nặng trĩu, mắt cũng chớp mà ném thẳng lòng binh lính .
“Đây là nữ nhân của , ngươi yên tâm sẽ gây thêm phiền phức cho ngươi .”
Thẩm Lệnh Nghi mạnh mẽ đầu , trong đêm tối, gương mặt tràn đầy phong tình dị vực của Tang Cát ánh trăng chiếu rọi trông vẻ vô cùng bắt mắt.
Binh lính ước lượng túi tiền, hài lòng gật đầu. Sau đó móc cả một chùm chìa khóa bên hông, loảng xoảng lấy một chiếc trong đó, tiến lên lập tức mở cổng Tây thành đang đóng chặt.
Thẩm Lệnh Nghi cảm thấy quả thực sắp ngất .
Đây, đây là đang đùa ?
Nơi bọn họ đang mắt chính là cổng Tây thành của Thượng Kinh, là đô thành của Đại Chu, là nơi trọng yếu nhất trong những nơi trọng yếu.
Dù cho cổng Tây so với ba cổng thành còn quả thực là nhỏ nhất, hẹp nhất nhưng nó cũng là cổng thành thể nghi ngờ!
T r u yện đ ược d ịch b ởi F B G óc Tr uy ện C ủa Y ên
Hôm nay may mà nàng và Tang Cát đều là loạn thần tặc tử, dù là khỏi thành, Thẩm Lệnh Nghi cảm thấy Tang Cát phần lớn cũng sẽ chuyện gì bất lợi cho con dân Đại Chu.
lỡ như giữa hai bọn họ một mang lòng khác, thì còn thể thống gì nữa?
Cổng thành trọng địa, binh lính canh gác như bù , nhận bạc là thể mở cửa thả .
Chuyện lát nữa về, nàng nhất định kể bộ cho Lục Yến Đình, nửa chữ cũng giấu giếm cho tên Tang Cát .
Thẩm Lệnh Nghi càng nghĩ càng hoảng loạn, đang chuẩn tìm cách ngăn cản Tang Cát khỏi thành thấy Tang Cát một nữa leo lên ngựa.
Trong phút chốc, trực giác của Thẩm Lệnh Nghi chính là bỏ chạy.
Trớ trêu lưng nàng lúc đang tên binh lính nhận tiền việc .
Thẩm Lệnh Nghi chặn đường còn kịp lách qua, cánh tay dài của Tang Cát vòng qua một nữa đưa lên ngựa...
Cùng lúc đó, khi hai cưỡi ngựa rời ban nãy chính là một nam một nữ từ chuồng ngựa của Quỳnh Lâu Các, Lục Yến Đình đại khái nguyên nhân Thẩm Lệnh Nghi biến mất một cách khó hiểu.
Chỉ là lúc còn thời gian để tra xét kỹ tại Thẩm Lệnh Nghi ở cùng Tang Cát. Việc cấp bách mắt là tìm hai .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lieu-xuan-dung-sac-hau-nguoi/chuong-183-lieu-xuan-dung-sac-hau-nguoi1411.html.]
Một khắc đồng hồ , hơn trăm hộ vệ hoàng thành tập kết Đông Hoa Môn. Theo một tiếng lệnh của Lục Yến Đình, các tướng sĩ lượt thúc ngựa tản , tức khắc ẩn trong màn đêm mịt mùng.
Tiết Thừa Phong một bên ho khan hai tiếng trong làn bụi bay mù mịt, đó lúng túng liếc Lục Yến Đình, mặt đầy vẻ thôi.
“Muốn gì thì .” Lục Yến Đình chắp tay lưng cổng cung, chăm chăm làn bụi mù do vó ngựa tung lên cách đó xa, mặt biểu cảm .
“Cái... cái đó, đại nhân ngài tự ý điều động hộ vệ khỏi cung, lát nữa lỡ như bề trách tội xuống...”
“Cửu vương t.ử Tây Khương ban đêm lạc ở kinh thành đến nay rõ tung tích, hộ vệ Đại Chu lục soát thành, an ủi các vị sứ giả, sai ở ?”
Lục Yến Đình đầu liếc Tiết Thừa Phong một cái, đôi con ngươi sâu thẳm đầy vẻ sắc lạnh lạnh đến mức Tiết Thừa Phong trực tiếp ngoan ngoãn ngậm miệng.
, lý do dùng thật!
Cửu vương t.ử Tây Khương mất tích, triều đình phái hộ vệ tìm, chuyện dù tâm lật , e là ngay cả Thánh nhân cũng thể một chữ “sai”.
Thế nhưng Thủ Phụ đại nhân tự ý điều động hộ vệ, rốt cuộc là vì ai, khác nhưng trong lòng Tiết Thừa Phong thì rõ như gương.
Không thể , hơn trăm hộ vệ xuất động, thành lùng sục ráo riết, động tĩnh lớn như , nhanh náo loạn đến mức cả thành đều .
Trong Quỳnh Lâu Các, Thái t.ử điện hạ say, Tang Cát xảy chuyện, tức giận đến mức ngay tại chỗ ném vỡ chén rượu trong tay.
“Đây là chuyện gì!” Thái t.ử nghiêm giọng trách mắng thị giả đang quỳ bên , tức đến mức mặt tái xanh:
“Các ngươi bao nhiêu như mà trông một Cửu vương t.ử cũng xong ?”
Cơn tức , đường đường là Thái t.ử thể trút lên đầu các sứ giả Tây Khương, cuối cùng chỉ thể trút lên đám nội thị cung nữ theo hầu khỏi cung hôm nay.
ngọn lửa của Thái t.ử điện hạ rốt cuộc là đang nhắm ai, những đang ở đây trong lòng đều rõ.
Cái tát , tương đương với việc “bốp bốp bốp” mà tát lên mặt của mấy vị sứ giả Tây Khương .
bọn họ quả thực đuối lý, cũng chỉ thể im lặng cúi đầu, lặng lẽ một cái, ngậm chặt miệng dám hó hé nửa lời.
Hiệu suất việc của hộ quân cao, đến nửa canh giờ tra hành tung của Thẩm Lệnh Nghi và Cửu vương tử.
điều khiến cả Lục Yến Đình và Tiết Thừa Phong vô cùng kinh ngạc là hai bọn họ lúc khỏi thành.
“Ra khỏi thành?” Tiết Thừa Phong lặp một nữa lời của hộ quân đến truyền tin.
Hộ quân gật đầu cũng một vẻ mặt khó xử, lập tức khuỵu gối xuống: “Mấy tên binh lính lơ là nhiệm vụ ở cổng Tây thành bắt giữ, chỉ chờ đại nhân xử lý. Còn nữa, ty chức... canh gác nghiêm...”
Thấy sắc mặt của Lục Yến Đình càng lúc càng khó coi, Tiết Thừa Phong đương cơ lập đoán phất tay cắt ngang lời nhận của thuộc hạ, nghiêm giọng :
“Bây giờ là lúc những chuyện . Nếu khỏi cổng Tây thành, rốt cuộc bọn họ về hướng nào?”
“Theo dấu móng ngựa đất mà xem, chắc là về hướng hồ Phủ Tiên.” Hộ quân đáp.
Nói đến chuyện cưỡi ngựa ban đêm, đây Thẩm Lệnh Nghi đến nghĩ cũng dám nghĩ. bây giờ, nàng xóc đến mức ngũ tạng lục phủ như thể đổi chỗ, cả suýt chút nữa rã rời.
ngược Tang Cát là một dáng vẻ ung dung tự tại.
Dù thì Tây Khương là vùng đất du mục, ở đó từ nhỏ lớn lên lưng ngựa.
Thẩm Lệnh Nghi từng trong sách, rằng các tộc ở Tây Khương bất kể nam nữ già trẻ đều cưỡi ngựa, hơn nữa ai nấy thuật cưỡi ngựa đều tinh xảo.