Thấy dì Lưu với hai bọng mắt to, ngừng nháy mắt với , Lãnh Thiên Việt chỉnh suy nghĩ cho bà:
“Chiều nay cháu sẽ đến thị trấn giải quyết xong chuyện vải vóc, sáng mai, dì thống kê xong lượng quần áo cần may, thu luôn tiền đặt cọc.”
“Như , sáng mai cháu dựa lượng dì thống kê, là thể nhập vải về.”
——
Sắp xếp xong công việc tiếp theo, Lãnh Thiên Việt vội vã rời tiệm may của dì Lưu để đến thị trấn.
Cô lấy t.h.u.ố.c , đó thẳng đến hợp tác xã mua bán, mua hai gói bánh ngọt ở quầy thực phẩm, tươi đến quầy vải.
“Chị ơi, chào chị, em đến .”
Lãnh Thiên Việt đặt bánh ngọt lên quầy, lớn tiếng gọi bán hàng đang ngủ gật.
“Ừm... ai ?”
Chị bán hàng dụi mắt, ngáp một cái.
“Là em đây, chị ơi, chị nhanh quên em ?”
Lãnh Thiên Việt đẩy gói bánh ngọt đến mặt chị bán hàng.
“Ối, là em gái !”
“Sao chị quên , nào, em mua vải ?”
“Vâng, chị ơi, hôm nay em mua nhiều vải của chị hơn, còn cần cả những loại vải cotton nữa.”
Lãnh Thiên Việt vải quầy, những loại cô mua vẫn còn.
Xem , loại vải cotton ưa chuộng, ngoài cô hình như ai mua.
“Lần em cần bao nhiêu?”
Chị bán hàng hỏi.
“Một cây vải bao nhiêu mét ạ?”
Lãnh Thiên Việt hỏi.
“Một cây vải hơn 33 mét một chút, đây đều là vải khổ rộng, may quần áo hợp hơn khổ hẹp.”
Chị bán hàng tò mò, *chẳng lẽ cô gái mua cả cây?*
“Chị ơi, Phương ở đây ạ? Những loại vải thể bán cho em với giá ?”
Lãnh Thiên Việt thăm dò hỏi: “Nếu , em lấy thêm mấy cây.”
“Được ! Cái cần hỏi chủ nhiệm Phương, chị tự quyết , em mấy cây?”
Những loại vải cotton , một là hàng tồn kho từ năm ngoái và năm bán , mua là , chị bán hàng chỉ hận thể nhét hết vải cho Lãnh Thiên Việt, đỡ chúng mà phiền lòng.
“Chị ơi, cụ thể cần mấy cây em tạm thời xác định , em xử lý hết vải cho chị cũng nên.”
Lãnh Thiên Việt cẩn thận vải quầy.
“Được !”
Chị bán hàng gật đầu như gà mổ thóc.
Gật đầu xong, trong đầu chị hiện lên một dấu hỏi: *“Em gái, em cần nhiều vải thế để gì?”*
Chị bán hàng nghĩ: *“Cô gái , ủng hộ việc kinh doanh của , cũng thể ủng hộ kiểu ! Vải dù rẻ, cũng thể ăn cơm !”*
“Chị ơi, em cần nhiều vải thế, tất nhiên là để may quần áo !”
Lãnh Thiên Việt khúc khích: “Chị ơi, ngày mai em đến lấy vải, cần em đặt cọc một phần ?”
“Không cần, cần, em ngoài .”
Chị bán hàng hai gói bánh ngọt quầy: “Lát nữa chủ nhiệm Phương về, chị với vải là em cần, bảo ngày mai sắp xếp giao đến nhà cho em.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-73.html.]
“Vậy cảm ơn chị nhiều! Chị ơi.”
“Cũng còn sớm nữa, em đây.”
Mua vải rẻ, đường về nhà, chân Lãnh Thiên Việt như lắp thêm bánh xe Phong Hỏa.
Cô nhanh ch.óng gặp dì Lưu, xem bà thu tiền đặt cọc thế nào ?
“Thiên Việt, cháu đoán xem, dì thu bao nhiêu tiền đặt cọc?”
Nga
Dì Lưu thấy Lãnh Thiên Việt, chỉ hận thể ôm cô hôn hai cái.
“Thu bao nhiêu ạ?” Lãnh Thiên Việt đẩy dì Lưu : “Dì ơi, dì còn chảy nước miếng thế?”
“Thật ?”
Dì Lưu quệt miệng: “Đâu ?!”
Biết Lãnh Thiên Việt đang đùa , dì Lưu vô cùng đắc ý giơ một xấp tiền “đại đoàn kết” mặt cô: “Thu hơn 800 đồng!”
Hơn 800 đồng?
Lãnh Thiên Việt ước tính sơ bộ, thu nhiều tiền đặt cọc như , áo sơ mi, váy liền, quần cộng ít nhất cũng may một trăm bốn, năm mươi bộ.
Nhiều quần áo như , vải vóc thành vấn đề, cô bản thiết kế cũng thành vấn đề, nhưng một dì Lưu bao giờ mới may xong?
“Dì ơi, quần áo chỉ may bấy nhiêu thôi, nhận thêm tiền đặt cọc nữa.”
Lãnh Thiên Việt nghiêm túc lệnh cho dì Lưu.
“Sao nhận nữa? Chưa đến tối mà, tối chắc chắn sẽ đến đưa tiền đặt cọc.”
Dì Lưu Lãnh Thiên Việt, mặt đầy dấu hỏi, *cô gái , thị trấn một chuyến về ngốc thế?*
*Là kiếm vải ?*
“Thiên Việt, ai chê tiền nhiều ?”
Có tiền kiếm, lông mày dì Lưu nhíu đến mức kẹp c.h.ế.t ruồi cũng kẹp c.h.ế.t muỗi.
“Chê tiền nhiều là đồ ngốc.”
Lãnh Thiên Việt hỏi ngược dì Lưu: “Dì ơi, dì nghĩ qua, nhiều quần áo như một dì bao giờ mới may xong?”
“Đợi dì may xong từng bộ, đến mùa đông tuyết rơi lả tả ? Quần áo hở tay hở chân còn mặc ?”
“Một bộ quần áo may từ mùa hè đến mùa đông, các cô gái trẻ và các chị dâu trong làng chẳng sẽ c.h.ử.i c.h.ế.t dì .”
Dì Lưu cứng họng.
! Chỉ mải nghĩ đến kiếm tiền, quên mất chuyện .
“Vậy đây, Thiên Việt, thịt đến miệng chúng thể nhả chứ?”
“Tất nhiên là thể.”
Lãnh Thiên Việt trầm tư một lúc: “Dì ơi, trong làng máy may, mấy nhà may vá?”
“Khoảng một hai chục nhà chứ?”
“Được, dì tìm 10 khéo tay, tay nghề may vá , giá cả với , dì cắt xong quần áo, để họ giúp dì may.”
“Như , quần áo dì nhận đặt cọc một tuần là gần như may xong.”
Lãnh Thiên Việt ước tính sơ bộ, tối tăng ca, dì Lưu một ngày cắt hai mươi mấy bộ quần áo thành vấn đề, một thợ may một ngày may hai ba bộ quần áo chắc cũng .
“Cách !”
Dì Lưu híp mắt suy nghĩ một lúc, tìm may, bà trả một đồng tiền công cho một bộ, một trăm năm mươi bộ quần áo mới 150 đồng, tiền chia từ hơn 800 đồng, bà vẫn còn nhiều.