Lãnh Thiên Việt lạnh lùng liếc bà già bạch liên hoa:
“Đợi chuyện Lãnh Mỹ Diêu bỏ t.h.u.ố.c hại điều tra , các sẽ ăn hết gói đem về , chừng còn ăn cơm tù!”
“Anh Bắc Dương, đừng đổ rượu trong chai, đó là bằng chứng phạm pháp của Lãnh Mỹ Diêu, bỏ t.h.u.ố.c khác thuộc hành vi phạm tội, đặc biệt là nhắm quân nhân, bà chị của em thế mà ngu đến mức ngay cả điều cũng ”.
Lãnh Thiên Việt phổ cập pháp luật cho kế, ném cho chị kế một nụ chế giễu.
“Mày... mày... mày ngậm m.á.u phun , ai bỏ t.h.u.ố.c các ? Là các tự tằng tịu với ”.
Vừa bỏ t.h.u.ố.c là hành vi phạm tội, ăn cơm tù, bà già bạch liên hoa suýt sợ tè quần.
Bà vội vàng Trư Bát Giới leo tường, đ.á.n.h đòn phủ đầu ngược .
Nga
“Chúng tự tằng tịu với ?”
“Tằng tịu kiểu gì? Mẹ kế bà thử xem”.
Đối mặt với bà già bạch liên hoa lầy lội như thịt ba chỉ luộc, Lãnh Thiên Việt đầu óc bình tĩnh, logic rõ ràng:
“Đều là cùng thôn, nhà Bắc Dương cách nhà cũng xa, tại ngủ nhà ?”
“Nhà tổng cộng năm phòng ngủ, bà và ba một phòng, hai em trai mỗi đứa một phòng, và chị kế mỗi một phòng, ở thì ngủ ở ? Gian bếp trong chuồng củi?”
“Anh là các tính kế, uống rượu t.h.u.ố.c, say đến bất tỉnh nhân sự, con các cưỡng ép giữ ”.
Lãnh Thiên Việt từng bước ép sát:
“Hơn nữa, ngu, tiện đến thế ? Sẽ ngu đến mức, tiện đến mức tằng tịu với rể ngay mí mắt con các ?”
“Mẹ kế, bà chuyện quá nhiều, kinh nghiệm , mới tưởng khác cũng giống bà phân biệt trường hợp, vớ cơ hội là lên luôn?”
“Còn nữa, con các mù cũng điếc, cùng sống một mái nhà, và rể tằng tịu với , các sẽ ?”
“Sẽ rộng lượng đến mức dung túng cho chúng ngủ một giấc đến sáng bảnh mắt?”
“Sự việc khác thường tất yêu quái, câu kế bà chắc hiểu sâu sắc hơn ai hết chứ”.
Lãnh Thiên Việt bộ bộ vi doanh, ép hỏi lý cứ, khiến quần chúng vây xem mà rớt cả mắt.
—— Ồ hô! Cái dưa hai nữ tranh chồng của nhà họ Lãnh to thật đấy! Càng ngày càng đáng hóng ...
Người xem náo nhiệt chê chuyện lớn.
Quỷ kế vạch trần, chân tướng lộ , quần chúng vây xem say sưa ăn dưa, chĩa mũi dùi bà già bạch liên hoa và con nhỏ xanh:
“Bỏ t.h.u.ố.c rượu cho con rể, con mụ Giả Tú Chi đúng là heo nái mặc quần đùi, cũng quá thể thống !”
“ đấy, quá hạ lưu, quả thực bằng heo ch.ó!”
“Cái con Lãnh Mỹ Diêu càng hổ, lời gì thể thẳng mặt, cứ dùng thủ đoạn hạ lưu bẩn thỉu thế ?
“Mấy nhỉ? Lãnh Mỹ Diêu năm xưa mặt dày ăn vạ Cố Bắc Dương đấy, bây giờ hủy hôn chắc chắn ngại mở miệng, cho nên mới bỏ t.h.u.ố.c tính kế , để tìm cớ hủy hôn”.
Đều là cùng thôn, ai mà chẳng hiểu ai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-5.html.]
Quần chúng ăn dưa khinh bỉ lên án con Giả Tú Chi, lật quá khứ của họ.
“Chúng mày đều câm miệng hết cho bà! Con tiện nhân hươu vượn mà chúng mày cũng tin ?”
“Nó với con giày rách của nó y hệt , lẳng lơ lắm! Đều thứ lành gì!”
Giả Tú Chi dễ đ.á.n.h bại như , bà khi c.h.ế.t cũng kéo theo cái đệm lưng.
“Bà dám sỉ nhục ?”
Giả Tú Chi dứt lời, khuôn mặt bánh bao phát tướng của bà tát “bốp bốp” hai cái.
Lãnh Thiên Việt tay nhanh đến mức Binh vương Cố Bắc Dương mà ngẩn tò te —— Cô bé , từ bao giờ trở nên cương cường như ?
“Mày cái con ranh c.h.ế.t tiệt , lật trời ? Dám đ.á.n.h mày giữa đường, xem tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày thế nào!”
Lãnh Thiên Việt đang định tặng thêm cho kế hai cái bạt tai nữa, thì gã cha tồi Lãnh Quang Vinh trở về.
Lãnh cha tồi là công nhân nhà máy cơ khí huyện, tối qua tăng ca đêm, bỏ lỡ vở kịch do vợ đạo diễn.
Lãnh Thiên Việt quan sát kỹ cha hời đang mặt ——
Chiều cao ước chừng hơn một mét tám, dáng cân đối thon dài, nếu gù lưng một chút, thì cũng coi là ngọc thụ lâm phong, khuôn mặt mày rậm mắt phượng, ngũ quan rõ ràng, lờ mờ thấy vẻ thanh tú tuấn lãng thời trẻ.
Gã cha tồi , sinh một bộ da , cũng tính là một mỹ nam ngọc thụ lâm phong.
Thảo nào ruột xinh cao quý của cô để mắt đến ông .
“Mày trừng mắt tao gì? Còn mau cút về nhà, ở ngoài đường mất mặt hổ, nếu mày tức bệnh, tao tha cho mày !”
Thấy Lãnh Thiên Việt chút sợ hãi trừng mắt , Lãnh cha tồi cảm thấy chút đúng, nhíu mày lớn tiếng quát mắng cô.
“Đừng suốt ngày ‘ ’ với , ai cũng xứng để gọi là ”.
“Mẹ c.h.ế.t lâu ! Bà là ông! Ông cứ việc nâng niu bà , thờ phụng bà !”
Nghĩ đến hồi nhỏ thường xuyên cha tồi treo lên đ.á.n.h bằng dây lưng, đầu Lãnh Thiên Việt bốc lên ba ngọn lửa, cô lời lẽ sắc bén bật cha tồi một câu.
“Mày... mày cái con ranh c.h.ế.t tiệt...”
Lãnh Quang Vinh sặc đến mức nên lời, ông túm lấy Lãnh Thiên Việt, giơ tay định đ.á.n.h.
“Dừng tay!”
Bàn tay còn kịp hạ xuống, cổ tay Lãnh cha tồi một bàn tay to lớn mạnh mẽ khóa c.h.ặ.t.
“Bắc Dương, ... cái gì...”
Lãnh Quang Vinh nhe răng trợn mắt: “Ái da... đau c.h.ế.t ... mau buông tay, gì con rể đ.á.n.h bố vợ chứ?”
“Biết đau là ! còn tưởng ông cần cái tay nữa!”
Cố Bắc Dương cao một mét chín, cao lớn uy nghiêm bên cạnh Lãnh Quang Vinh, khí thế giận tự uy tạo áp lực lớn.