“Ngày mai con mang theo bên , để phòng hờ vạn nhất.” Lo xa nghĩ kỹ, Thị trưởng Quan vì buổi lễ mừng công ngày mai chuẩn tất cả những gì thể nghĩ tới. Sợ phu nhân khi thấy con rể nuôi sẽ kích động quá mức mà xảy chuyện, ông bảo cháu dâu Hàn Khiết đến bệnh viện Trung y lấy t.h.u.ố.c bảo tâm .
“Ba, ngày mai chẳng chỉ là một buổi lễ mừng công thôi ? Ba gì mà căng thẳng thế?” Ba quá ? Nhìn viên t.h.u.ố.c trong tay, Quan Nho Ninh khổ một cái.
—— Mẹ ngày mai chẳng là sắp gặp con rể nuôi, cái đàn ông tên Cố Bắc Dương đó ? Có đến mức căng thẳng thế ? Sắp gặp tình địch trong lòng , cần chăm sóc cảm xúc là mới đúng chứ?
“Con trai, tâm trạng của con thế nào chẳng lẽ con . Bà coi trọng Thiên Việt như , ba sợ bà khi gặp đối tượng của Thiên Việt sẽ quá kích động. Vì , chúng chuẩn .” Thị trưởng Quan đầy bụng mưu lược, lừa đứa con trai trẻ tuổi của chẳng là chuyện nhỏ ?
Cuối cùng, ông dặn dò con trai: “Chuyện hai ba con bàn với đừng cho con , tránh để bà nghi ngờ hai ba con định giở trò gì.”
“Dạ , ba, con tuân lệnh.” Ba đến mức , Quan Nho Ninh còn thể gì khác? Chỉ là, sợ khi gặp đàn ông tên Cố Bắc Dương , vạn nhất sự “ngưỡng mộ ghen tị hận” trong lòng bộc phát , kiềm chế cảm xúc thì tính ?
Bên , Thị trưởng Quan bày mưu tính kế sắp xếp xong xuôi chuyện cho ngày mai. Bên , sự huấn luyện cấp tốc của vợ, Đoàn trưởng Cố thể hát bài “Vì Ai” một cách đầy cảm xúc, trầm bổng du dương. Lãnh Thiên Việt ngờ ngộ tính và khả năng tiếp thu của cao đến thế, trong lòng thầm cảm thán một câu —— Anh lính , đúng là hổ danh Binh vương! là gì !
“Bắc Dương ca ca, giỏi quá, ngày mai chắc chắn sẽ nổi tiếng ngay lập tức.” Lãnh Thiên Việt kiễng chân, thưởng cho lính một nụ hôn ngọt ngào.
“Việt Việt, để ngày mai thể nổi tiếng ngay lập tức, tối nay em nên thưởng cho một chút , để thu hết tiền lãi một luôn.” Đoàn trưởng Cố bế thốc vợ lên, sớm sốt ruột, tâm thần xao động lắm .
Lãnh Thiên Việt: “...”
—— Anh lính hai bộ mặt thế nhỉ? Ở bên ngoài thì cao ngạo giữ kẽ, suốt ngày trưng bộ mặt lạnh lùng, cứ như ai nợ tiền bằng. Vừa bước chân cửa là như biến thành một khác, đến tối là biến thành một con sói xám lớn đắn.
“Bắc Dương ca ca, mới mấy giờ mà ngủ? Không ngủ! Muốn ngủ thì tự mà ngủ, em đang linh cảm, vẽ bản thiết kế.” Lãnh Thiên Việt lên giường sớm như , tối nay cô chuyện đó nữa, nghỉ ngơi thật , dưỡng đủ tinh thần để đối phó với buổi lễ mừng công ngày mai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-462-dem-xuan-am-ap-chuan-bi-cho-le-mung-cong.html.]
Linh cảm đến ? “Việt Việt, cái linh cảm của em sớm đến muộn đến, cứ đến lúc ngủ mới đến thế? Anh ngủ một , ở đây bồi em vẽ bản thiết kế.” Đoàn trưởng Cố tin lời vợ, thiết kế thì cần linh cảm.
“Ái chà! Bắc Dương ca ca, cứ ở bên cạnh em thế , linh cảm nó chạy mất tiêu , còn vẽ vời gì nữa?” Con sói xám lớn bám thật đấy, Lãnh Thiên Việt cho dở dở .
“Việt Việt, linh cảm chạy mất thì thôi, đợi nó em vẽ tiếp. Sắp 10 giờ , chúng tắm rửa ngủ , lời nào!” Đoàn trưởng Cố bế thốc vợ lên, vác thẳng phòng tắm.
Tắm rửa xong xuôi, khi lính dùng khăn tắm quấn đặt lên giường, Lãnh Thiên Việt lăn một vòng phía trong giường: “Bắc Dương ca ca, tối nay em nghỉ ngơi hồi sức, ngủ chung một chăn với .”
Muốn chia chăn ngủ ? “Không ! Việt Việt.” Đoàn trưởng Cố nghiêm giọng từ chối: “Việt Việt, tuyên bố một nữa, kiên quyết cho phép em chia chăn ngủ với , như sẽ ảnh hưởng đến tình cảm vợ chồng.”
Đoàn trưởng Cố bá đạo lên thì chẳng nể nang gì. Người vợ thơm tho mềm mại ngay mắt, đừng là một cái chăn mỏng, dù là một bức tường cũng ngăn nổi . Anh ôm chầm lấy vợ, xoay bao phủ cô ...
“Bắc Dương ca ca, ... cái con sói xám lớn đắn .” Lãnh Thiên Việt đẩy con sói xám , nhưng cô càng phản kháng, con sói xám càng hăng hái. Cô định c.ắ.n một cái, nhưng thấy bả vai vẫn còn đỏ hồng, nỡ xuống miệng.
“Chỉ một thôi đấy.” Con cáo nhỏ cuối cùng cũng khuất phục con sói xám lớn.
Nga
“Phụt!” Con sói xám lớn khi đắc ý liền bật thành tiếng. Người vợ ngốc nghếch mềm lòng của thật đáng yêu, nào cũng một , nhưng nào cũng thể mấy . Qua ba đêm thực chiến diễn luyện, Đoàn trưởng Cố đúc kết kinh nghiệm, vợ tuy nào cũng đưa yêu cầu giống , nhưng chỉ cần dỗ dành một chút, đến lúc đó chính cô đổi ý...
Trong lúc Đoàn trưởng Cố đang điên cuồng sủng vợ, Chủ nhiệm Tạ đang “tra khảo” ông chồng Thị trưởng của : “Lão Quan, hôm nay ông gặp chuyện gì ? cảm thấy ông hình như gì đó đúng lắm?”
Hửm? Mình kiềm chế cảm xúc ? Thị trưởng Quan giật . Phu nhân hổ danh là Chủ nhiệm Hội phụ nữ tỉnh, khả năng quan sát thật thần sầu! Rõ ràng cố gắng kiềm chế cảm xúc , mà vẫn thoát khỏi đôi mắt tinh tường của bà .