Leo Nhầm Giường, Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Chiến Thần Được Cưng Chiều Vô Pháp Vô Thiên - Chương 436: Vợ ơi, anh về rồi!

Cập nhật lúc: 2026-02-19 15:00:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chính ủy Tần hổ là công tác tư tưởng chính trị, quan tâm khác hơn cái lão đại thô kệch như Lữ trưởng Trịnh.

"Vậy thì cũng chỉ đành thế thôi, bên phía Sư trưởng Lục thì ông qua đó báo cáo , còn việc quân xử lý, đây." Sự ủy thác của Sư trưởng thành, Lữ trưởng Trịnh cảm thấy còn mặt mũi nào gặp ông, liền đá quả bóng sang cho cấp của , nhanh chân chuồn lẹ...

"Cái lão già láu cá , chạy nhanh như thỏ thế?" Chính ủy Tần khổ, đành cứng đầu bước văn phòng Sư trưởng...

Đoàn trưởng Cố chẳng thèm quan tâm Chính ủy Tần báo cáo thế nào, càng rảnh để ý xem nhạc phụ đại nhân phản ứng . Lúc trong lòng chỉ vợ. Một tháng gặp, vợ béo lên gầy ? Cái hình nhỏ nhắn đó tẩm bổ ? Mình nhịn lâu như , nhất định thu cả vốn lẫn lãi, lúc đó cô chịu nổi ?

Lòng nóng như lửa đốt, bước khu gia đình, Đoàn trưởng Cố từ đằng xa ngửi thấy một mùi thơm —— Trong mùi thịt nồng nàn còn phảng phất một làn hương t.h.u.ố.c thanh đạm. Mùi vị mà quen thuộc thế! Vợ hầm canh đuôi bò ? Đoàn trưởng Cố bỗng cảm thấy trong bụng như nổi lên một cơn bão, một luồng nhiệt chạy dọc khắp cơ thể... Xem vợ chuẩn sẵn sàng !

Đoàn trưởng Cố "hì hì" một tiếng, dùng tốc độ chạy nước rút lao về nhà...

Lúc , Lãnh Thiên Việt đang bận rộn trong bếp. Sáng nay cô cửa hàng phục vụ quân nhân mua một cái đuôi bò, khi sơ chế sạch sẽ liền cho thêm Đảng sâm, Hoàng kỳ và Đương quy hầm một nồi đầy ắp. Món canh đuôi bò nước dùng trắng đục, đậm đà , lính về là thể uống ngay .

Trong lòng chỉ nghĩ đến lính, Lãnh Thiên Việt cả ngày hôm nay chẳng nên trò trống gì. Muốn t.h.u.ố.c dưỡng sinh, lúc giã t.h.u.ố.c suýt chút nữa thì đau ngón tay; thiết kế mấy mẫu quần áo, vẽ cả xấp bản thảo mà chẳng tấm nào ưng ý. Cuối cùng, cô dứt khoát tựa cửa ngóng trông, chuyên tâm chờ đợi lính.

Khi Đoàn trưởng Cố bước sân, ngẩng đầu lên thấy vợ mà hằng đêm mong nhớ. Người vợ xinh cao quý, tiên khí thoát tục của đang tựa khung cửa, vẻ mặt dịu dàng ngọt ngào, đôi mắt hạnh chứa chan tình ý đầy mê hoặc...

Đoàn trưởng Cố lập tức hóa đá —— Vợ từ bao giờ trở nên quyến rũ thế , thế thì còn để ai sống nữa chứ? Đoàn trưởng Cố sắp tương tư thành bệnh, cũng ngờ rằng vợ dùng cách để đón , chiếc ba lô tay vô thức rơi xuống đất.

Thấy lính hóa thành hòn đá vọng thê, Lãnh Thiên Việt mỉm duyên dáng, bước những bước chân đầy mê hoặc tiến về phía ...

Đoàn trưởng Cố định thần , vợ nhỏ đang lướt tới, nháy mắt đưa tình đầy quyến rũ, dang rộng hai tay về phía cô...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-436-vo-oi-anh-ve-roi.html.]

"Việt Việt, về đây." Một tiếng gọi mang theo âm hưởng run rẩy lướt qua bên tai, Lãnh Thiên Việt liền bế bổng lên, ngay đó, những nụ hôn dồn dập như vũ bão lập tức nhấn chìm cô...

Sau một hồi trời đất cuồng, Lãnh Thiên Việt lính bế xuống ghế sofa.

"Việt Việt, em..." Đoàn trưởng Cố còn kịp câu "Việt Việt em nhớ ", Lãnh Thiên Việt ôm c.h.ặ.t lấy cổ , "òa" một tiếng rống lên: "Bắc Dương ca ca, em cứ tưởng cần con em nữa chứ? Oa oa oa..."

Lãnh Thiên Việt một trận nức nở, đến mức hoa lê đái vũ, nước mắt tuôn rơi lã chã, nước mắt nước mũi lem nhem đầy mặt, còn quệt hết lên n.g.ự.c lính.

"Việt Việt, thể nỡ lòng cần con em , ngoan, nữa, lời ." Vợ nhớ đến mức , Đoàn trưởng Cố xót xa đến c.h.ế.t . Anh ôm c.h.ặ.t lấy vợ, vỗ nhẹ như dỗ dành trẻ nhỏ, đặt những nụ hôn như mưa rào lên mặt cô.

"Việt Việt, xin , em vất vả . Việt Việt ngoan, còn nhớ em hơn, nhớ em đến mức ăn ngon ngủ yên đây . Chẳng về ? Việt Việt, em nhớ như thì cứ c.ắ.n hai cái , nào, c.ắ.n mạnh !"

Lúc , Đoàn trưởng Cố dịu dàng như nước, trở thành chồng "hệ cha" thâm tình hết mực, hận thể khảm vợ trong lòng tận xương tủy, cưng chiều cô lên tận trời xanh...

Đoàn trưởng Cố đang dùng những lời tình tứ "sến súa" của để điên cuồng sủng vợ, thì vợ trong lòng chẳng từ lúc nào ngủ . Có lẽ vì quá dữ dội nên cô mệt đến mức cơ thể nhỏ bé cứ thỉnh thoảng nấc lên một cái.

Nga

Vợ thế ? Đêm qua ngủ ngon ? Đoàn trưởng Cố xót xa vô cùng. Anh dám phiền vợ, cứ ôm cô im bất động, vuốt những sợi tóc nước mắt nước mũi dính bết , chăm chú ngắm cô.

Khuôn mặt trái xoan tinh tế, ngũ quan sắc nét, sống mũi cao thẳng; đôi mắt to và dài, lông mi dày rậm. Cả khuôn mặt trông vẻ mềm mại đáng yêu, mang theo một nét quyến rũ khó cưỡng. Đây là đầu tiên Đoàn trưởng Cố ngắm vợ cách gần và kỹ càng đến thế. Anh cảm thấy vợ trong lòng đến nao lòng, đến mức chút chân thực.

 

 

Loading...