Leo Nhầm Giường, Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Chiến Thần Được Cưng Chiều Vô Pháp Vô Thiên - Chương 408: Sự Tin Tưởng Tuyệt Đối

Cập nhật lúc: 2026-02-19 15:00:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Quan Nho An, từ hôm nay trở , cấm hai vợ chồng xuất hiện ở nhà họ Quan nữa. Nếu sự đồng ý của , bước chân đây nửa bước. Nếu , sẽ đoạn tuyệt quan hệ cha con với ! Bây giờ, lập tức dẫn vợ rời khỏi đây! Đừng để thấy các nữa!”

Quan Bỉnh Trạch thực sự sợ lão gia t.ử nộp báo cáo lên để bãi nhiệm chức Thị trưởng của . Ông tham luyến cái ghế , mà ông nhân lúc còn sung sức thêm nhiều việc thực tế cho dân Phượng Thành.

“Ba, ba đừng trách Bỉnh Trạch nữa, công việc bận rộn, lo xuể nhiều việc. Đều tại con giáo d.ụ.c con cái, ba tức giận , con xin ba.” Tạ Dục Ân đến mặt lão gia t.ử, cúi chào ông một cái.

Sau đó, bà nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của con gái nuôi an ủi: “Việt Việt, đừng chấp nhặt với hai chị dâu con, nuôi con là thế nào. Bất kể đỗ đại học , con vẫn là cháu gái của ông nội, là con gái của , điều vĩnh viễn đổi. Đừng những lời như rút khỏi nhà họ Quan nữa, cho dù đỗ đại học, con cũng xứng đáng với nhà họ Quan. Có thể một đứa con gái nuôi như con, là vinh hạnh của và ba nuôi con.”

Tạ Dục Ân những lời vô cùng chân thành. Cô gái chỗ nào xứng với nhà họ Quan chứ? Thực sự bàn về phận, chẳng kém cạnh bất kỳ ai, bố ruột của là Sư trưởng Sư đoàn C lừng lẫy đấy. Thật kim chi ngọc diệp của Sư trưởng mà xứng với nhà họ Quan ? Nực !

Tạ Dục Ân thực sự công khai phận của con gái nuôi ngay tại chỗ để vả mặt đám , nhưng sự đồng ý của cô, bà nén cơn bốc đồng xuống. Thôi, hôm nay cứ nhịn . Đợi khi cơ hội sẽ công khai . Nghĩ đến Lục Sư trưởng, Tạ Dục Ân dự định khi bận rộn xong đợt sẽ khuyên nhủ con gái nuôi thật để cô sớm nhận bố ruột. Sau khi công khai phận thiên kim Sư trưởng, xem ai còn dám coi thường cô nữa.

Lãnh Thiên Việt ngờ nuôi vì ủng hộ cô mà suýt chút nữa lôi cả bố ruột cô . Dạo cô bận quá, suýt nữa thì quên mất còn một ông bố Sư trưởng.

“Mẹ nuôi, đừng lo lắng, kỳ thi đại học sang năm con nhất định thi, tuyệt đối sẽ để , ông nội và ba nuôi thất vọng ạ.” Đại trượng phu lời giữ lấy lời, tiểu nữ t.ử cũng thể dễ dàng nuốt lời. Huống hồ Lãnh Thiên Việt cô chẳng tiểu nữ t.ử gì, xương tủy cô là một ngự tỷ bá đạo, sấm rền gió cuốn.

“Thiên Việt, con cứ mạnh dạn mà thi, đừng để khác ảnh hưởng. Ba nuôi , đừng thi Đại học Giao thông An Tây, ngay cả Đại học Kinh đô nếu con thi cũng chẳng thành vấn đề.” Quan Thị trưởng tin tưởng thực lực của đứa con gái nuôi . Một cô gái dám bàn chuyện hợp tác với Bệnh viện Trung y tỉnh, ngay từ đầu thời kỳ cải cách mở cửa dám táo bạo khởi nghiệp, thì còn việc gì mà chứ?

“Vâng ạ ba nuôi, cảm ơn sự khích lệ của ba. Thời gian còn sớm nữa, con về doanh trại ạ.” Sau khi thử độ sâu của nước nhà họ Quan, Lãnh Thiên Việt đề nghị cáo từ. Cô còn nhiều việc . Ngày mai sắp xếp cho các chị dâu bắt đầu việc, chuẩn cho ngày khai trương, tối nay thành bản thiết kế thời trang. Chân của lão gia t.ử còn tiếp tục điều trị, cao t.h.u.ố.c đổi công thức. Giấy phép kinh doanh đích chạy, tranh thủ xong sớm.

Nga

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-408-su-tin-tuong-tuyet-doi.html.]

“Việt Nhi, ăn cơm tối hãy , ở trò chuyện với ông nội thêm chút nữa, ông còn nhiều điều với cháu.” Khi Lãnh Thiên Việt chuẩn cáo từ, lão gia t.ử lưu luyến rời.

Mọi : “...” —— Còn chuyện ? Chẳng lẽ ông định giao hết gia sản cho nó ?

Lãnh Thiên Việt: “...” —— Ông nội ơi ông tha cho cháu ! Cháu mà , vài sẽ sống nổi mất...

Lãnh Thiên Việt chiều theo ý lão gia t.ử. Cô kiên quyết cáo từ: “Ông nội, cháu gái ông bận lắm ạ! Còn nhiều việc . Ngày mai trị liệu cao t.h.u.ố.c mới, cháu về sớm để chuẩn công thức. Hơn nữa, cửa hàng thời trang của cháu sắp khai trương , nhiều công việc chuẩn cần theo sát.”

Cửa hàng thời trang của con hồ ly tinh nhỏ sắp khai trương ? Mắt Lữ Mộng Hoa lóe lên tia sáng khác lạ. Tuy nhiên, đều để ý đến biểu cảm của bà , tâm trí đều đổ dồn lão gia t.ử.

Nghe thấy cháu gái nuôi bận rộn như , lão gia t.ử tiếp tục giữ nữa. Trong lòng một lão cách mạng như ông, công việc luôn đặt lên hàng đầu.

“Vậy , Việt Nhi, cháu bận thì ông giữ chân cháu nữa. Có khó khăn gì cứ bảo ba nuôi nuôi cháu, bảo ông nội cũng . Làm việc gì cũng thong thả thôi, đừng để mệt quá. Dục Ân, đem những đồ ăn chuẩn sẵn cho Việt Nhi mang về.” Nghĩ đến việc nhà cháu gái nuôi còn hai nhóc tì, lão gia t.ử sớm dặn dò con dâu để dành sẵn đủ loại đồ ăn ngon.

Khi Tạ Dục Ân dặn bảo mẫu mang từng túi đồ lên xe, tâm trạng vô cùng phức tạp —— cho tặng, ăn mang về, lão gia t.ử đúng là coi đứa cháu nuôi ngoài chút nào!

 

 

Loading...