Leo Nhầm Giường, Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Chiến Thần Được Cưng Chiều Vô Pháp Vô Thiên - Chương 387: Ông Cháu Tình Thâm

Cập nhật lúc: 2026-02-19 14:59:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

" chăm thì ai chăm? Đừng lề mề nữa, cô cứ lo việc của ."

Lưu Xuân Hoa tối qua chồng Chính ủy "tẩy não" kỹ càng, hôm nay chuyện từ lúc nào khí thế của một nữ quản lý.

"Vâng chị dâu, em đây."

Nhìn chị dâu Lưu mặt mày rạng rỡ, Lãnh Thiên Việt vui vẻ . Chị dâu khả năng thích nghi , chắc chắn sẽ là một cánh tay đắc lực.

...

"Thiên Việt cô nương, trong mấy cái lọ sành của cô đựng cái gì ?"

Khi tài xế Mao đến đón Lãnh Thiên Việt, thấy mấy cái hũ lỉnh kỉnh trong túi vải của cô, tò mò hỏi.

"Dầu gội đầu và t.h.u.ố.c nhuộm tóc thảo d.ư.ợ.c đó, Mao."

"Thuốc nhuộm tóc? Tóc của ông cụ và Chủ nhiệm Tạ đều dùng loại để nhuộm ?"

" ! Anh Mao, nếu thích, em thể tặng hai lọ dùng thử. Cái từ t.h.u.ố.c Đông y nguyên chất 100%, nhuộm đen tác dụng dưỡng tóc và kích thích mọc tóc đấy."

"Vậy thì quý hóa quá, cảm ơn cô nhiều lắm, Thiên Việt cô nương."

"Anh Mao, khách sáo quá . Anh mỗi ngày đều vất vả đến đón em, em tặng chút quà mọn chẳng là điều nên ?"

Mặc dù tài xế Mao đón đưa là vì nhiệm vụ với ông cụ, nhưng Lãnh Thiên Việt cũng coi đó là điều hiển nhiên. Giữa với sự qua , tôn trọng lẫn mới bền.

"Thiên Việt cô nương, cô thật tâm lý và hiểu chuyện. Thảo nào cả nhà ông cụ đều quý mến cô như ."

Sau vài tiếp xúc, tài xế Mao ngày càng khâm phục Lãnh Thiên Việt.

*Cô gái việc phóng khoáng, đối xử với cũng lịch sự chu đáo. Người như xứng đáng hưởng phúc!*

...

Khi chiếc xe con tiến khu nhà Ủy ban Thành phố, Lãnh Thiên Việt từ xa thấy ông cụ Quan đang ngóng ở cổng.

"Ông nội, ông ngoài một thế ?"

Xe dừng, Lãnh Thiên Việt vội vàng xuống xe, tiến lên đỡ ông.

"Tiểu Việt Nhi, ông nội cần đỡ nữa . Hai chân của bây giờ nhẹ nhõm hơn nhiều, phăm phăm."

Mặc dù đầu gối vẫn còn nhói khi di chuyển, nhưng so với đây là một trời một vực. Nếu Lãnh Thiên Việt dặn dò kỹ lưỡng vận động quá mức, ông cụ dạo một vòng quanh khu Ủy ban để khoe khoang .

"Ông nội, ông cảm thấy nhẹ nhõm đến mấy cũng thể chủ quan. Tuần là thời điểm vàng quan trọng nhất."

"Qua tuần mới thể hoạt động tùy ý . Ông thể nóng vội, lời bác sĩ chứ!"

Lãnh Thiên Việt như dỗ trẻ con, dìu ông cụ phòng khách.

"Được, , cháu gái ngoan gì ông nấy. Ông nội nóng vội, tất cả đều theo chỉ đạo của cháu."

Ông cụ Lãnh Thiên Việt dỗ dành mà tâm hoa nộ phóng, tít cả mắt.

"Việt Việt, con đến ? Vẫn là con cách trị ông cụ. Chúng rát cả họng ông cũng , cứ nhất định cổng đợi con cho bằng ."

Tạ Dục Ân đang ở trong bếp canh chừng cần vụ sắc t.h.u.ố.c, sợ lơ là cháy t.h.u.ố.c hoặc sắc đủ độ. Thấy con gái nuôi đến, bà vội vàng chào hỏi.

"Tiểu Việt Nhi, đừng nuôi con lải nhải. Lại đây, mau tiếp tục điều trị cho ông nội nào."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-387-ong-chau-tinh-tham.html.]

Không đợi Lãnh Thiên Việt và nuôi hàn huyên, ông cụ sốt ruột gọi cô.

"Vâng, ông nội."

Lãnh Thiên Việt quỳ một chân xuống sàn, cẩn thận vén ống quần của ông cụ lên.

Sau đó cô ấn nhẹ xung quanh đầu gối của ông, nhẹ giọng hỏi: "Ông nội, ấn thế đau ạ?"

"Hơi đau một chút thôi, nhẹ hơn hôm qua nhiều . Tiểu Việt Nhi, ông nội sắp khỏi hẳn ?"

Ông cụ ngẩng mặt cháu gái nuôi, ánh mắt đầy mong chờ câu trả lời khẳng định...

Nga

Lãnh Thiên Việt sự nôn nóng của ông cụ chọc .

"Ông nội, d.ụ.c tốc bất đạt, nóng vội ăn đậu phụ nóng ạ. Chúng thỏa thuận là cứ từ từ ?"

"Phải bình tĩnh điều trị theo phác đồ thì mới đạt hiệu quả nhất. Chúng vội nhé!"

Lãnh Thiên Việt hì hì an ủi, vỗ vỗ nhẹ lên mu bàn tay nhăn nheo của ông.

Lúc , ông cụ trong mắt cô còn là vị cựu Tỉnh trưởng quyền uy lẫy lừng nữa, mà chỉ là một ông già cô đơn cần quan tâm, dỗ dành như một đứa trẻ.

"Tiểu Việt Nhi, cháu sợ ông nội ?"

Thấy Lãnh Thiên Việt thiết tự nhiên với như , ông cụ vui mừng khôn xiết.

Ông thích những cô gái cá tính như thế : việc phóng khoáng, chuyện thẳng thắn. Trước mặt ông bao giờ khúm núm " ", gì thì , giấu giếm, cũng cần sắc mặt ông mà hành động.

Nếu những đứa cháu khác trong nhà họ Quan đều thể dạn dĩ như cô gái thì bao?!

"Ông nội, ông gì mà đáng sợ chứ? Ông hổ dữ ăn thịt , ông là ông nội của con mà, con sợ ông gì?"

Lãnh Thiên Việt ngẩng mặt lên, rạng rỡ ông cụ.

Cô thật sự từng sợ ông già . Cô luôn cảm thấy trong cõi vô hình, giữa và ông, và cả nhà họ Quan một sợi dây duyên phận kỳ lạ.

" đúng đúng! Tiểu Việt Nhi chí ! Ông nội hổ, gì mà đáng sợ chứ?"

Ông cụ ghét nhất cái thói khép nép, cẩn thận từng li từng tí của đám con cháu trong nhà.

Nhìn thấy ông là như "chuột thấy mèo", bắp chân run lẩy bẩy, ông nghĩ đến là thấy đau đầu, phiền lòng.

Thế nào là "thiên luân chi lạc" (niềm vui gia đình)?

Là cả nhà quây quần vui vẻ bên , con cháu mặt gì thì , thì , vô tư lự vui đùa gối, cần nơm nớp lo sợ sắc mặt . Đó mới là hạnh phúc thực sự của tuổi già.

Không hưởng niềm vui con cháu quây quần, quyền thế lớn đến mấy thì ích gì?

Đến tuổi gần đất xa trời , tiền bạc, danh tiếng, quyền lực, tất cả đều sánh bằng một nụ chân thật của con cháu.

"Tiểu Việt Nhi, mặt ông nội cháu cứ giữ nguyên như bây giờ nhé. Muốn gì thì , gì thì , cần câu nệ phép tắc gì cả, ?"

Ông cụ cháu gái nuôi với ánh mắt đầy yêu thương, bất giác nhớ đến "Minh Châu" của nhà họ Quan - đứa cháu gái ruột lũ cuốn trôi.

Cô bé đó ngày xưa cũng giống hệt cô gái bây giờ, bao giờ sợ ông là gì.

 

 

Loading...