“Bác cần chuẩn một cái thùng gỗ sâu một chút, còn chuẩn thêm nhiều khăn sạch nữa, lúc đó cháu đều cần dùng đến.”
“Được , lát nữa bác sẽ bảo họ chuẩn ngay.”
Từ giọng điệu và vẻ mặt điềm tĩnh của Lãnh Thiên Việt, Chủ nhiệm Tạ thấy hy vọng.
...
“Ông nội, để cháu nhuộm tóc cho ông nhé?”
Sau khi xem xong bệnh chân cho ông cụ, thấy thời gian còn sớm, Lãnh Thiên Việt bắt đầu thực hiện lời hứa hồi sáng.
“Sao cơ, ba, ba nhuộm tóc ?”
Quan Thị trưởng kinh ngạc ba , mắt trợn tròn hơn cả quả trứng gà.
“Sao, nhuộm tóc ?”
Quan lão gia t.ử liếc xéo con trai một cái, tức giận : “Anh chuyện giọng điệu y hệt con trai thế?”
“Ai quy định tuổi thì nhuộm tóc? Nhuộm tóc xong còn đắp mặt nữa đấy.”
Còn đắp mặt nữa?
Quan Thị trưởng ba cho ngơ ngác – ông già hôm nay gì đó sai sai?!
“Đắp mặt là cái gì?”
Quan Thị trưởng với đôi mắt tinh đầy dấu hỏi chấm đảo qua một vòng gương mặt con trai, phu nhân và Lãnh Thiên Việt.
“Ba, lúc Thiên Việt đến hôm nay mang theo kem gội đầu và kem nhuộm tóc tự chế bằng Trung d.ư.ợ.c, mùi thơm lắm.”
“Hay là ba cũng nhuộm thử một cái xem? Nếu lúc ngoài ông nội lấn lướt thì ngại lắm đấy.”
Quan Nho Ninh trêu chọc nháy mắt với ba .
“Cái thằng ranh con ăn hàm hồ gì đấy?”
“Còn mau ngoài dỗ trẻ con , đừng ở đây vướng chân vướng tay hỏng việc.”
Quan lão gia t.ử sa sầm mặt, đuổi thằng cháu nội vướng víu ngoài.
“Còn nữa, mau , lù lù ở nhà gì?”
“Thị trưởng dễ lắm ? Không tận tụy với công việc, cần chính thương dân, cẩn thận dân chúng đuổi xuống đài đấy.”
Đuổi xong cháu nội, Quan lão gia t.ử sa sầm mặt đuổi con trai ngoài.
Quan Thị trưởng: “...”
– Ba đúng, lỡ lời thật.
Sau khi gượng gạo với Lãnh Thiên Việt, ông sải bước vững chãi .
Vốn dĩ, Quan Thị trưởng chuyện sâu hơn với Lãnh Thiên Việt.
Nghe phu nhân Lãnh Thiên Việt đang khởi nghiệp, ông nảy ý định chuyện với cô.
Ngồi ở vị trí Thị trưởng, những gì Quan Bỉnh Trạch thấy, thấy đa phần đều là những và việc tô vẽ, gia công.
Người thể thật với ông ngày càng ít .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-369.html.]
Nếu bỏ chút tâm tư, ông khó lời thật, cũng khó đưa phán đoán chính xác cho một việc.
Lý do ông thỉnh thoảng xe buýt xuống cơ sở “vi hành” chính là lời thật, xem việc thật.
Mặc dù ông một lời thật, cũng thấy nhiều việc thật, nhưng ông vẫn trò chuyện với những trẻ tuổi tư duy, quan điểm như Lãnh Thiên Việt.
Trò chuyện với những trẻ như , lẽ sẽ vài điều hữu ích cho bản .
Biết còn giúp ông nảy những ý tưởng mới cho một vấn đề.
Quan Thị trưởng hiểu rõ, hiện giờ đang là giai đoạn đầu của cải cách mở cửa, đều đang dò đá qua sông, nhiều việc tiền lệ để noi theo, khi nắm bắt phương hướng lớn, ông thường do dự, quyết đoán .
Có những lúc, ngay cả chính ông cũng quyết định đưa là đúng sai.
Dù thận trọng đến mấy cũng khó tránh khỏi sai sót.
Tiếp xúc nhiều hơn với những thanh niên chí hướng, bản lĩnh như Lãnh Thiên Việt, thông qua họ để hiểu tiếng lòng của dân cơ sở, ông mới thể mở mang tư duy, tìm đúng phương hướng trong công việc.
Chuyện lên kế hoạch ba phá đám, Quan Thị trưởng chút thất vọng.
May mà Thiên Việt cô nương còn đến trị bệnh chân cho ông cụ, ông vẫn còn cơ hội để đàm đạo với cô.
Quan Thị trưởng đang mong đợi Lãnh Thiên Việt mang đến cho những ý tưởng mới, giúp ông mở tư duy mới.
Còn phu nhân của ông thì đang cân nhắc để “công lược” Lãnh Thiên Việt.
Làm để kể cho cô câu chuyện tình yêu của Lục Sư trưởng và cô đây...
Chủ nhiệm Tạ khẳng định, Lãnh Thiên Việt chính là giọt m.á.u của Lục Sư trưởng.
Bà chẳng tốn chút sức lực nào thành đợt xác minh đầu tiên về dòng giống nhà họ Lục – Lãnh Thiên Việt chắc chắn là thuận tay trái.
Trên bàn ăn buổi trưa, mặc dù Lãnh Thiên Việt đang dùng tay cầm đũa, nhưng cái vẻ vụng về, càng vội càng theo ý đầy vẻ ngây ngô của cô thoát khỏi đôi mắt tinh tường của Chủ nhiệm Tạ.
Nhìn vẻ ngây ngô vụng về đó, Chủ nhiệm Tạ suýt chút nữa thốt : Thiên Việt, đừng ép bản nữa, cứ dùng tay trái cho xong.
Lãnh Thiên Việt hề Chủ nhiệm Tạ đang thông qua việc “thuận tay trái” để xác minh phận của , cô chỉ đáp cái thấu đáo mà toạc của bà bằng một nụ cảm kích.
...
Xuyên thành “Lãnh Thiên Việt” ở thời , bỗng nhiên trở thành “thuận tay trái”, đối với Lãnh Thiên Việt mà là một chuyện đau khổ.
Khi phát hiện bản bất cứ việc gì cũng quen dùng tay trái, cô suýt chút nữa sụp đổ.
Cô vẫn luôn cố gắng đổi thói quen “thuận tay trái”, nhưng thói quen bẩm sinh sửa thật quá khó.
Nga
Anh lính nhà cô khi thấy cô cứ khó bản , những kiên quyết cho cô sửa, mà còn ôm lấy cô thế :
“Việt Việt, chuyện quen từ nhỏ, tại sửa? Em dùng chân ăn cơm cũng chê, mắc mớ gì khổ ? Đừng sửa nữa, cứ thế nào thoải mái thì .”
Chị hai là cái đồ “thẳng nữ” thì căn bản chẳng thèm để ý cô thuận tay trái .
Lãnh Thiên Việt là ai chứ?
Cô sẽ để bản sống trong cái trò “thuận tay trái” ?
Không đời nào!
Để sửa thói quen “thuận tay trái”, Lãnh Thiên Việt tốn ít công sức, mặc kệ lính khuyên nhủ thế nào, cô vẫn kiên trì dùng tay cầm đũa.