“Tiểu Hoàng, lát nữa khi yên tĩnh , qua hỏi tên cô gái đó, nhỏ thôi, đừng kinh động khác.”
Một vị trưởng giả khí độ phi phàm, khẽ dặn dò thanh niên bên cạnh.
“Vâng, Quan Thị trưởng.”
Người thanh niên khẽ đáp.
“Bà nội, chúng xuống xe ở trạm .”
Xe buýt dừng ở trạm, kịp đợi thanh niên bước tới, Lãnh Thiên Việt đỡ lão thái thái nhanh ch.óng xuống xe.
“Ấy, cô… …”
*“Cô gái , xuống xe là xuống xe chứ?”*
Nhìn Lãnh Thiên Việt thong thả xa, thanh niên thất vọng gãi đầu…
—
Trên xe buýt Quan Thị trưởng đang “vi hành”, Lãnh Thiên Việt hề .
Sau khi hạ gục tên trộm, giúp hành khách tìm ví tiền, cô giao những việc còn cho tài xế và nhân viên bán vé.
Hai tên lưu manh bọn họ xử lý thế nào thì xử lý, dù cũng c.h.ế.t .
Còn về nữ nhân viên bán vé, quá vài ngày, Lãnh Thiên Việt sẽ cho cô “tính là cái thá gì”.
Đương nhiên, Quan Thị trưởng cũng ngờ, cô gái xinh dám mắng nhân viên bán vé, “thấy chuyện bất bình tay nghĩa hiệp” chính là Lãnh Thiên Việt, ngày mai sẽ đến nhà khách.
Nga
Xe buýt đến trạm cuối cùng, khi tất cả hành khách xuống xe, ông liền bảo trợ lý công khai phận với tài xế và nhân viên bán vé…
"Hả?"
"Đây..."
Nhìn thấy giấy chứng nhận công tác mà trợ lý Hoàng đưa , Thị trưởng Quan đang ngay ngắn xe, tài xế suýt nữa thì rớt cả cằm.
Còn nữ nhân viên bán vé thì mặt mày tái mét, vùi đầu giữa hai chân để trốn.
Cô thể ngờ rằng, cái thái độ hếch mũi lên trời, ăn ngông cuồng của đụng họng s.ú.n.g của thị trưởng.
"Tiểu Hoàng, và họ đưa hai tên côn đồ đến đồn công an gần nhất, lát nữa đến công ty xe buýt tìm ."
Đối với một "con tép riu" như nữ nhân viên bán vé, Thị trưởng Quan hề tỏ thái độ, cũng xử lý cô ngay tại chỗ.
Những gì tận mắt chứng kiến hôm nay khiến ông hiểu rằng, việc cấp bách là xử lý một cá nhân nào đó, mà là dẹp bỏ những luồng gió độc đang gây hại cho nhân dân.
Ông nhân chuyện hôm nay để tay xử lý thói quan liêu và thái độ vô trách nhiệm của một ban lãnh đạo.
Sau khi dặn dò trợ lý xong, Thị trưởng Quan với vẻ mặt lạnh lùng đến công ty xe buýt.
...
Lúc nãy xe buýt, Thị trưởng Quan vốn định mắng nhân viên bán vé vài câu.
kịp mở lời, Lãnh Thiên Việt hết những lời ông một cách đanh thép, còn xử lý gọn ghẽ hai tên côn đồ, giúp hành khách lấy tiền bạc.
Thị trưởng Quan ngờ một cô gái trẻ tuổi như khí phách và lòng dũng cảm đến thế khi đối mặt với thói hư tật .
Nếu xã hội thêm nhiều trẻ như cô , liệu nề nếp xã hội của Phượng Thành còn như thế ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-360.html.]
Phượng Thành cuối những năm 70, đầu những năm 80 là một thành phố đau đầu, cơ sở hạ tầng thiện, môi trường bẩn thỉu, trật tự xã hội cần chấn chỉnh gấp.
Để nhanh ch.óng đổi hiện trạng, Thị trưởng Quan thường xuyên sâu cơ sở để "vi hành".
Ông cho rằng, cách trực tiếp và hiệu quả nhất để tìm hiểu dân tình là xe buýt.
Như chỉ thể tiếp xúc gần gũi với dân, mà còn thể đến các nơi trong thành phố một cách nhanh ch.óng và thuận tiện.
Qua việc xe buýt, Thị trưởng Quan phát hiện nhiều tệ nạn và thói hư tật .
Tài xế và nhân viên bán vé xe buýt, đặc biệt là nhân viên bán vé, tác phong quan liêu nghiêm trọng, mở miệng là quát mắng hành khách, động một chút là mỉa mai khác.
Đối với những nhà quê ăn mặc lam lũ, thái độ của họ đặc biệt tồi tệ, chỉ sưng sỉa mà đôi khi còn c.h.ử.i bới.
Lần xe buýt tác động mạnh nhất đến Thị trưởng Quan, ông cảm nhận sâu sắc sự nguy hại của những thói hư tật .
Nữ nhân viên bán vé duy trì trật tự xe, thái độ với hành khách thì hống hách, nhưng đối mặt với kẻ trộm thì nhắm mắt ngơ, thái độ hòa nhã.
Lần nếu cô gái trẻ "thấy chuyện bất bình chẳng tha", thì mấy mất ví tiền sẽ đau lòng và tuyệt vọng đến mức nào – đó đều là tiền cứu mạng của họ!
Trên đường đến công ty xe buýt, những lời mắng mỏ đanh thép của Lãnh Thiên Việt đối với nhân viên bán vé ngừng vang vọng bên tai Thị trưởng Quan:
"Xe buýt là biểu tượng của một thành phố, loại như cô nhân viên bán vé chính là mất mặt dân Phượng Thành."
"Cô xứng đáng với vị trí ."
" khả năng đuổi việc cô, nhưng sẽ khả năng đuổi việc cô."
Thị trưởng Quan cảm thấy từng câu từng chữ của cô gái trẻ đều trúng tim đen của .
Ông nghĩ xong, tiếp theo nên gì...
---
Bên , Thị trưởng Quan đang bày mưu tính kế, chuẩn tay dẹp bỏ thói hư tật , bên , Lãnh Thiên Việt đang cùng bà cụ Cao ăn uống thỏa thích trong nhà hàng.
"Bà ơi, món gà hồ lô mới ngon quá!"
Lãnh Thiên Việt vui vẻ thưởng thức món ngon, tủm tỉm bà cụ.
"Vậy thì cháu cứ ăn nhiều , ăn cho . Phục vụ, cho thêm một con nữa."
Thấy Tiểu Nguyệt ăn vui vẻ, bà cụ còn vui hơn cả cô.
"Vâng ạ, bà cụ bên thêm một con gà nữa."
Người phục vụ gọi quầy, ân cần rót cho bà và Lãnh Thiên Việt.
Bà cụ Cao là khách quen, khách quý của nhà hàng, lúc ăn cơm luôn phục vụ túc trực bên cạnh.
"Cậu trai trẻ, giải thích kỹ cho cháu gái cách món gà hồ lô của các ."
Bà cụ tủm tỉm Tiểu Nguyệt ăn gà, lệnh cho phục vụ.
"Vâng ạ, thưa bà."
Giải thích cách món gà hồ lô cho thực khách là nghề của phục vụ: