Màn phối hợp thần sầu của Chính ủy Uông khiến Tào Tú Nhã đài suýt chút nữa nhịn mà thành tiếng. Cô hả hê Lãnh Thiên Việt đài.
Chính ủy Uông và Đoàn trưởng Tống đoán trò quỷ của Tào Tú Nhã, nhưng Lãnh Thiên Việt hiểu rõ từ lâu – *con mụ mượn đao g.i.ế.c , nhân cơ hội khiến mất mặt đây mà.*
Được thôi, bổn cô nương sẽ thành cho cô!
Lãnh Thiên Việt chậm rãi dậy.
“Thiên Việt, em ?” Từ Tiểu Phi lo lắng Lãnh Thiên Việt, hình như chị bao giờ cô hát cả.
“Thiên Việt, nếu em hát thì cứ đường đường chính chính mà , hát cũng phạm pháp, ai quản em chứ.” Lúc mấu chốt, Lưu Xuân Hoa thoáng.
“Thiên Việt , là để chị lên hát em nhé, chị hát bài ‘Nam Nê Loan’, hát cũng tạm .” Tôn Thải Vân xung phong đỡ đạn cho Lãnh Thiên Việt.
“Thiên Việt , chị dâu hát sơn ca, hát lắm, để chị lên ‘xử’ bọn họ cho.” Chị dâu quân tẩu béo hôm qua cùng Lãnh Thiên Việt lên núi hái t.h.u.ố.c Tào Tú Nhã ý , bên cạnh xoa tay múa chân, lên đài so tài với Mạnh Tuyết.
“Các chị dâu, điểm đích danh em , các chị đừng loạn nữa, em cảm ơn các chị nhiều.”
Tên lên dây, b.ắ.n thì chẳng sẽ thành kẻ nhát gan ? Lãnh Thiên Việt mỉm với các chị dâu: “Không , chiêu em nhận. Hát thì chẳng lẽ hát hỏng ?”
Lãnh Thiên Việt xách tà váy, ung dung bước lên sân khấu...
* là một kẻ sợ c.h.ế.t.*
Nhìn Lãnh Thiên Việt đang thong thả bước về phía , khóe miệng Mạnh Tuyết suýt nữa thì trễ tận mang tai – *Biết múa mép khua môi chắc hát, để xem lát nữa cô trò cho thiên hạ thế nào.*
“Đồng chí Lãnh Thiên Việt, cô hát bài gì? Nói , để đồng chí Mạnh Tuyết và ban nhạc phối hợp với cô.”
Sau khi Lãnh Thiên Việt lên đài, Tào Tú Nhã cô bằng ánh mắt giễu cợt, như hỏi.
Lãnh Thiên Việt giật phắt chiếc micro trong tay cô , lạnh lùng đáp trả: “Bài hát, đồng chí Mạnh Tuyết chắc . cần cô phối hợp, mời cô rời khỏi sân khấu, đừng ảnh hưởng đến tâm trạng của .”
Cái điệu bộ khinh khỉnh của Mạnh Tuyết khiến lòng trắc ẩn của Lãnh Thiên Việt dành cho cô tan thành mây khói: “Nếu cô sợ mất mặt thì cứ việc lì lợm ở đài.”
“Còn nữa, khi hát, cần phiền ban nhạc phối hợp, chỉ cần một cây đàn piano là đủ.”
Giọng Lãnh Thiên Việt lớn, nhưng cô micro nên trường đều rõ mồn một.
Mạnh Tuyết: “...”
– * là cóc ghẻ mà đòi oai, khẩu khí lớn thật, còn bài hát nào mà ?*
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-342.html.]
– *Lại còn cần ban nhạc phối hợp? Đừng mở miệng ban nhạc rụng rời lỗ tai đấy nhé.*
Tào Tú Nhã: “...”
– *Lại còn dám chê bai ‘Sơn ca quân đội’? Cái đồ gái quê thấy sự đời đúng là trời cao đất dày là gì.*
– *Còn đòi piano nữa chứ, cái đàn piano mặt mũi ?*
“Đồng chí Lãnh Thiên Việt, cô thế ... ?” Đoàn trưởng Tống Lãnh Thiên Việt bằng ánh mắt thể tin nổi. Không cần Mạnh Tuyết phối hợp thì bà thể hiểu, nhưng cần ban nhạc mà đòi piano là ý gì? Không đang đùa đấy chứ?
“Chẳng chỉ là hát thôi ? .” Lãnh Thiên Việt Đoàn trưởng Tống bằng ánh mắt kiên định, thái độ cho phép nghi ngờ.
Tiệc mừng công chẳng là để ca ngợi sự cống hiến của quân nhân và trách nhiệm với Tổ quốc ? Lúc bước lên đài, Lãnh Thiên Việt nghĩ xong sẽ hát bài gì. Tuy bài hát cô định hát hiện giờ vẫn sáng tác, nhưng chẳng cô là xuyên ?
Ưu thế của xuyên , ngoài việc xu hướng phát triển của thời đại, đôi khi còn thể “ăn gian” một chút, mang những thứ mà thời đại ai dùng . Lãnh Thiên Việt hát bài “Ánh Trăng Rằm” cho .
Thấy cô thần thái kiên định, sự ủng hộ nhiệt tình của Chính ủy Uông, Đoàn trưởng Tống cũng tiện gì thêm, liền chỉ huy khiêng một cây đàn piano giữa sân khấu.
Sau khi đàn đặt xong, Lãnh Thiên Việt ngó lơ Tào Tú Nhã đang một bên, mỉm tự dẫn chương trình:
“Kính thưa các đồng chí, là một quân tẩu, diễn viên ca hát chuyên nghiệp, hát những bài ca cách mạng hào hùng.”
“Vì , chỉ xin gửi tới một bài hát nhỏ về lính và quân tẩu.”
Nga
“Bài hát tên là ‘Ánh Trăng Rằm’, hy vọng sẽ yêu thích.”
Dẫn chương trình xong, Lãnh Thiên Việt thản nhiên xuống bên cây đàn piano, đàn cất tiếng hát:
“Ánh trăng rằm, soi sáng quê hương soi sáng biên cương. Đêm tĩnh lặng, cũng nhớ nhung, em cũng nhớ nhung.”
“Em canh giữ bên nôi con trẻ, tuần tra tuyến đầu biên phòng. Em ở quê nhà cày cấy ruộng nương, ở biên thùy gác đêm ngày.”
“Trong quả ngọt thu hoạch vị ngọt của , cũng vị ngọt của em. Huân chương chiến công , một nửa của em, và cũng một nửa của .”
Trước khi xuyên , Lãnh Thiên Việt từng các chuyên gia thanh nhạc chỉ dạy, cha cô là giáo sư đại học nên những mối quan hệ . Vì , giọng hát của cô trong trẻo như suối nguồn, ấm áp như ánh nắng, khác gì ca sĩ chuyên nghiệp.
Hơn nữa, cô hát bằng cả trái tim.
Tiếng hát dạt dào cảm xúc của cô chỉ hát lên tinh thần hy sinh bảo vệ Tổ quốc của các đồng chí quân nhân, mà còn hát lên tinh thần cống hiến thầm lặng, quản ngại gian khổ của các quân tẩu. Tiếng hát đầy truyền cảm của Lãnh Thiên Việt chạm đến tận tâm can của tất cả quân nhân và quân tẩu mặt.