“Thằng nhóc con , mày...”
Con trai ôm chân cầu xin, Tào Tú Nhã đau lòng quặn thắt, cô xông lên dạy dỗ thằng nhóc Quả Quả .
“Cô câm miệng cho .”
Mã Thiết Trụ một tay bịt miệng vợ, dùng sức đẩy cô lưng.
“Khụ... khụ... khụ...”
Nga
“Ờ... cái đó... Doanh trưởng Mã, còn mau lôi con trai ?”
Trong lúc Mã Thiết Trụ đang hổ đến mức chui đầu quần, Lữ trưởng Trịnh ho khan vài tiếng, giải vây cho .
“Vâng, Lữ trưởng!”
Mã Thiết Trụ ơn Lữ trưởng Trịnh một cái.
Sau đó, bước tới túm tai con trai kéo dậy, tát cho hai cái bạt tai.
“Mẹ kiếp, thằng nhóc tè quần thế?”
Khi Mã Tiểu Dũng cha kéo dậy, đáy quần ướt một mảng lớn, Lục Kế Dũng mắt tinh, thấy ngay.
“Còn mau cút.”
Nhìn đáy quần ướt sũng của con trai, Mã Thiết Trụ hổ đến mức đ.â.m đầu c.h.ế.t quách cho xong, đá một cú khiến thằng con hư ngã lăn đất.
“Con trai... con...”
Tào Tú Nhã vội vàng chạy tới, đỡ cục cưng của dậy dìu .
Nhìn cảnh tượng hài hước mắt, Lãnh Thiên Việt cảm thấy Doanh trưởng Mã thật đáng thương.
*Vớ một bà vợ rõ ràng ngu ngốc đến c.h.ế.t, tự cho cao hơn khác, dạy dỗ một đứa con trai yếu đuối, còn khắp nơi gây chuyện. Cuộc sống sống nổi?*
Lãnh Thiên Việt ngờ hai đứa trẻ hư hèn nhát đến , đúng là hai kẻ vô dụng.
May mà cô dạy hư đứa nhỏ, nếu thì phụ lòng lời hứa “ một mợ ” của .
“Quả Quả, con giỏi lắm, hổ là con của chú ba.”
là trẻ nhỏ dễ dạy! Đứa nhỏ chắc chắn sẽ tồi, cuộc đời của lính sẽ gì hối tiếc.
Nhìn đứa nhỏ diễn xuất tài tình, giỏi giang, Lãnh Thiên Việt vui mừng bế lên xoay ba vòng.
“Thằng nhóc giỏi thật, chú ba của mày uổng công.”
Lục Kế Dũng cũng cảm thấy bạn nhỏ Quả Quả giỏi, bế lên tung cao ba .
Khi Lãnh Thiên Việt để đứa nhỏ đấu với hai đứa trẻ hư, tim Lục Kế Dũng thót lên tận cổ.
Anh còn tưởng cô vợ nhỏ của lão Cố úng não .
Không ngờ năng lực vận trù, quyết thắng ngàn dặm.
Trong lòng Lục Kế Dũng lúc ngoài khâm phục thì chỉ khâm phục —— khâm phục lão Cố mắt , khâm phục cô vợ nhỏ của tài.
“Quả Quả, con giỏi lắm.”
Vợ chồng Triệu Bằng Trình kéo đứa nhỏ đến bên cạnh, “chụt chụt” mỗi hôn một cái.
Thằng nhóc lấy thể diện cho họ, họ cần tự trách nữa.
“Nhóc con, cháu dũng cảm, chắc chắn sẽ giống chú ba của cháu, là một nhân vật.”
Nhìn bạn nhỏ Quả Quả kiêu hãnh như một chú gà trống choai, trái tim treo lơ lửng của Lữ trưởng Trịnh cuối cùng cũng đặt xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-334.html.]
Ông ngờ Lãnh Thiên Việt năng lực vận trù, càng ngờ đứa nhỏ khi đối mặt với kẻ địch mạnh thể bình tĩnh, lanh lợi như .
Có khí phách! Không hổ là con nhà Binh vương.
“Đồng chí Lãnh Thiên Việt, cô dạy con, chuyện hôm nay, xử lý trình độ.”
Lữ trưởng Trịnh khẳng định và biểu dương đồng chí Lãnh Thiên Việt.
“Lữ trưởng Trịnh, giỏi như ngài .”
Lãnh Thiên Việt hì hì: “Chuyện hôm nay phiền ngài nghỉ ngơi .”
“Đứa bé gì đáng ngại, chúng về chỗ của .”
Con trai cần quá nâng niu, vết thương của đứa nhỏ cần nhập viện, Lãnh Thiên Việt lãng phí thời gian ở bệnh viện.
Cô nhiều việc , buổi chiều còn dạy các chị dâu bào chế d.ư.ợ.c liệu.
“Được, chuyện hôm nay đến đây là kết thúc, giải tán .”
Lữ trưởng Trịnh phất tay một cái, đặt dấu chấm hết cho chuyện hôm nay.
...
“Đồng chí Lãnh Thiên Việt, cô đợi một chút.”
Khi chuẩn rời khỏi bệnh viện, Lữ trưởng Trịnh gọi Lãnh Thiên Việt : “Đây là thư Đoàn trưởng Cố cho cô, vốn định tự mang đến, như cần chạy việc nữa.”
“Cảm ơn Lữ trưởng.”
Lãnh Thiên Việt mặt đỏ bừng nhận lấy lá thư.
Thư dày, Lãnh Thiên Việt cầm phong bì ước lượng, bên trong chắc bốn năm trang giấy.
*Anh lính rốt cuộc bao nhiêu lời với ,* Lãnh Thiên Việt ngọt ngào mỉm .
...
Bữa trưa ăn ở nhà Chính ủy Triệu.
Lưu Xuân Hoa là để tạ vì chăm sóc cho đứa nhỏ, thực là để dành thời gian cho Lãnh Thiên Việt thư.
Lãnh Thiên Việt lập tức hiểu ý cô, đúng là một chị dâu thật thà bụng.
mặt Chính ủy Triệu, Lãnh Thiên Việt dám thư, cô đợi đến tối mới kỹ.
Ăn cơm xong, sắp xếp cho hai đứa nhỏ thỏa, Lãnh Thiên Việt đến nhà Lưu Thúy Lan dạy các chị dâu bào chế d.ư.ợ.c liệu.
Bào chế d.ư.ợ.c liệu thực phức tạp lắm.
Trong sân dựng một cái giàn phơi, nắm vững các yếu lĩnh, cũng khó.
Lãnh Thiên Việt dạy cẩn thận, các chị dâu học nghiêm túc.
Những chị dâu thể tùy quân, ai cũng tài, nửa ngày, đều nắm vững yếu lĩnh.
Học gần xong, các chị dâu bắt đầu bàn tán về việc tổ chức lễ mừng công:
“Lúc đầu , chồng lập công , gì mà , nhưng .”
“ thế, vốn cũng , chồng chỉ là lính tình nguyện, sợ mấy bà vợ sĩ quan coi thường, nhưng chồng , thủ trưởng lệnh , thiếu một ai.”
“Vợ sĩ quan cũng ai cũng coi thường khác, chồng của em Thiên Việt là đoàn trưởng, còn là thủ trưởng coi trọng, em cũng coi thường chúng , còn đối xử với chúng như .”
“Này, em Thiên Việt, em trong đoàn văn công một tên Mạnh Tuyết ? Cô là cháu gái của Sư trưởng Lục, hát , cũng lẳng lơ.”