Leo Nhầm Giường, Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Chiến Thần Được Cưng Chiều Vô Pháp Vô Thiên - Chương 207

Cập nhật lúc: 2026-02-19 14:14:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong lòng đang thấp thỏm, nửa đường đột nhiên nhảy một Trình Giảo Kim, đây là đang chọc tim ?

Đánh giá Tiểu Trình trẻ hơn vài tuổi, Lục Kế Dũng chút bình tĩnh nổi.

Tuy là quan còn là lính, nhưng thằng nhóc ưu thế về tuổi tác hơn , hơn nữa còn một Đoàn trưởng trâu bò như chống lưng.

Trong quân doanh ai mà Đoàn trưởng Cố là kẻ bao che khuyết điểm, lính tay thì đ.á.n.h mắng cũng , nhưng khác nếu dám tùy tiện đụng , sẽ liều mạng với đối phương.

chống lưng, còn cơ hội thường xuyên tiếp xúc với chị hai Từ, thằng nhóc Tiểu Trình chẳng là "cận thủy lâu đài tiên đắc nguyệt" ?

Lục Kế Dũng càng nghĩ càng bình tĩnh, quyết định bỏ cái giá của Đoàn trưởng xuống, liều cái mặt già , Tiểu Trình một bước, tay thì chiếm lợi thế.

Tiểu Trình dùng xe đạp đưa chị hai , thể mặt dày cầu xin bố già một , để ông phá lệ cho mượn xe dùng một chút.

Nga

“Đồng chí Từ Tiểu Phi, khi nào em về trường? thể lái xe đưa em .”

Lục Kế Dũng tung ưu thế của .

Lúc , những mặt đều Từ Tiểu Phi, một dùng xe đạp hai bánh đưa cô , một dùng xe Jeep bốn bánh đưa cô , xem cô sẽ chọn thế nào.

“Này, đừng hóng hớt nữa, mau thu cái tâm tư nhỏ bé đó , thể so với Đoàn trưởng Lục ?”

Một chị quân nhân kéo kéo Tiểu Trình, bảo điều một chút.

“Dựa cái gì? Anh là đàn ông cũng là đàn ông, quan, bố là Sư trưởng, nhưng trẻ hơn , chị so với ?”

Cái tính bướng bỉnh của Tiểu Trình nổi lên, khách khí với ai cả, chị quân nhân nhiều chuyện mắng cho ngượng ngùng.

Lục Kế Dũng lời , da mặt giật giật một cái.

*Thằng nhóc sai, luận về tuổi tác thì chiếm ưu thế, hai mươi bảy , đồng chí Từ Tiểu Phi qua còn đến hai mươi tuổi.*

Đoàn trưởng Lục Tiểu Trình đả kích, cảm thấy hình như hổ, hơn nữa còn loại cảm giác hổ của trâu già gặm cỏ non.

*Hả?*

*Không đúng, chuyện gì mà hổ?*

Lục Kế Dũng hổ danh là Lục hồ ly, khi tự hoài nghi ngắn ngủi liền nhanh ch.óng tìm điểm cân bằng.

Anh đưa mắt về phía Cố Bắc Dương, *trâu già gặm cỏ non chỉ , đằng chẳng cũng đang một .*

Anh và Cố Bắc Dương bằng tuổi , đồng chí Từ Tiểu Phi và vợ của tên tuổi tác xấp xỉ , tên thể trâu già gặm cỏ non, tại thể?

Lục Kế Dũng bỗng nhiên thấy hổ nữa.

“Đồng chí Trình Khải, đừng tuổi trẻ mà bắt nạt ông già , cuối cùng ai hơn ai, còn .”

Anh nhếch môi với Tiểu Trình, nụ còn gian xảo hơn cả hồ ly.

“So thì so.”

Tiểu Trình ưỡn n.g.ự.c, ngẩng cổ, hề tỏ yếu thế.

“Các ...”

Từ Tiểu Phi hai tên dở cho dở dở .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-207.html.]

*Chuyện chứ?*

*Cô tuy sức quyến rũ, nhưng cũng đến mức hoan nghênh đến mức độ nha.*

“Hai tên thần kinh!”

Chị hai Từ dậm chân chạy trong nhà.

Lãnh Thiên Việt cũng vội vàng chạy theo ...

“Ơ... cái đó... Lão Lục, chị hai còn quyết định , phiền đưa tiễn, ăn uống no say , thể rút lui.”

“Tiểu Trình , giúp chị dâu dọn dẹp chiến trường, thu dọn một chút.”

Thấy Lục hồ ly thật sự dọa chị hai chạy mất, Cố Bắc Dương sa sầm mặt lệnh đuổi khách.

Anh đến bên cạnh Lục Kế Dũng, vỗ vỗ vai , đó ghé tai nhỏ: “Lão Lục, trâu già gặm cỏ non cũng chú ý chiến thuật một chút, ăn cho mắt, đừng bắt nạt cần vụ của .”

“Cậu thể so với ? Vợ là thanh mai trúc mã của , chúng đính ước từ bé, hồi nhỏ suốt ngày cõng cô chạy khắp phố, còn thì ?”

Cố Bắc Dương từ ánh mắt Lục Kế Dũng , sớm hiểu tâm tư nhỏ bé của .

*— Thằng cháu so sánh với , gì để so sánh chứ? Cậu và vợ quan hệ gì? Cậu giữ như ngọc vì vợ gần ba mươi năm, thằng cháu ?*

“Lão Lục, thể cạnh tranh công bằng với cần vụ của , nhưng bây giờ, mau .”

Cố Bắc Dương như sói xám, đẩy Lục hồ ly ngoài cổng lớn.

“Được, Lão Cố, giỏi lắm, ai mà chỉ bao che khuyết điểm.”

Lục Kế Dũng quàng vai bá cổ Cố Bắc Dương, đầu hét lớn về phía sân: “Đồng chí Từ Tiểu Phi, hôm nay phiền , ngày gặp .”

Sau đó, hất tay Cố Bắc Dương , ngẩng cao đầu, như một con công kiêu ngạo.

Đi mấy bước, nhếch môi với Tiểu Trình, còn huýt sáo một tiếng vang dội.

“Đoàn trưởng Cố lệnh đuổi khách , chúng cũng mau rút thôi.”

Sau khi Lục Kế Dũng , những khác cũng nhao nhao lau miệng, ợ về.

Đoàn trưởng bao che khuyết điểm, mặt bao nhiêu chống lưng cho , Tiểu Trình sướng đến mức suýt quên cả họ tên, việc càng thêm nhanh nhẹn chăm chỉ.

Cậu gần như để Đoàn trưởng động tay, dẫn theo mấy lính mới dọn dẹp xong nồi niêu bếp núc trong sân, đem bàn ghế trả về phòng hậu cần.

“Đoàn trưởng, chị dâu, chị hai, đồ đạc dọn xong , chúng em đây ạ.”

Dọn dẹp xong chiến trường, Tiểu Trình tâm trạng vui vẻ rút lui.

Cậu về nghiên cứu kỹ đối sách, nhất định thể thua Đoàn trưởng Lục.

“Mẹ ơi! Cuối cùng cũng giải phóng! Hai tên thần kinh , chị buồn bực đến phát bệnh mất.”

 

 

Loading...