Leo Nhầm Giường, Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Chiến Thần Được Cưng Chiều Vô Pháp Vô Thiên - Chương 17: Sự Cố Phòng Tắm Và Nụ Hôn Trong Đêm

Cập nhật lúc: 2026-02-19 11:20:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hả?

Không đúng!

Khoan !

Chưa kịp yên tâm, Lãnh Thiên Việt giật nghĩ một vấn đề nan giải khác — tối nay ngủ thế nào đây?

" mà, Bắc Dương, tối nay em ngủ ở ?"

Lãnh Thiên Việt lính với ánh mắt phức tạp, đầy vẻ dò xét.

"Em... cái ..."

Cố Bắc Dương suy nghĩ một chút sắp xếp: "Em ngủ ở phòng bà nội . Trong phòng bà kê một cái giường nhỏ, vốn là chuẩn riêng cho mỗi khi về phép. Em ngủ giường đó, còn sẽ trải chiếu ngủ đất".

Thực , Cố Bắc Dương cũng thể sang ngủ ở phòng của hai chị hai, nhưng sợ cảnh cũ xưa, vật nhớ thêm đau lòng.

Cố Bắc Dương và hai Cố Bắc Phàm là em sinh đôi.

Hai từ nhỏ tình cảm gắn bó keo sơn, như hình với bóng.

Nếu thì Cố Bắc Dương trong nguyên tác thể vì cháu trai cháu gái mà chấp nhận hy sinh hạnh phúc cá nhân, cưới Thôi Hiểu Linh - phụ nữ mà hề yêu thương.

"Anh Bắc Dương, để ngủ đất, như ... vẻ lắm nhỉ?"

Nga

Lãnh Thiên Việt long lanh đôi mắt , giọng chút áy náy giả vờ.

Bề ngoài thì vẻ ngại ngùng khi để lính ngủ đất, nhưng trong lòng thực cô đang thầm nghĩ:

— *Anh thì nghiêm túc đấy, nhưng đừng đến lúc hành động giở trò nghiêm túc nhé.*

"Thiên Việt, đừng nghĩ nhiều quá. Anh là lính mà, ngủ ở cũng . Lúc nhiệm vụ dã ngoại, rừng thiêng nước độc cảnh nào cũng ngủ ngon lành cả ".

"Mau tắm , còn sớm nữa. Ngày mai chúng còn dậy sớm trấn ?"

Cố Bắc Dương nhận những suy nghĩ "đen tối" nhỏ nhặt trong đầu Lãnh Thiên Việt, nghiêm túc giục cô tắm và ngủ sớm.

"Vậy thôi".

Lãnh Thiên Việt còn màu nữa, ngoan ngoãn cầm khăn bếp tắm rửa.

Lúc , trong đầu Lãnh Thiên Việt nảy một ý nghĩ giống như một con cáo nhỏ ranh mãnh. Cô đang một ý đồ đen tối — lát nữa xem thử, lính "hệ bố già" khi bộc lộ bản chất "ngoài lạnh trong nóng" sẽ quyến rũ đến mức nào?

"Ào... ào... ào."

Lãnh Thiên Việt tắm xong, đang chuẩn mặc quần áo thì thấy ngoài sân vang lên tiếng nước dội "ào ào".

Anh lính đang tắm tiên ngoài sân ?

Lòng hiếu kỳ của Lãnh Thiên Việt trỗi dậy mạnh mẽ.

Cô rón rén đến cửa bếp, hé một khe cửa nhỏ xíu, trộm xem "hàng họ" của lính rốt cuộc chất lượng đến , cơ bụng đủ 6 múi .

Sống gần ba mươi năm ở cả hai kiếp, Lãnh Thiên Việt thú thật là từng tận mắt thấy đàn ông cường tráng mặc quần áo trông như thế nào.

Tối nay, cô quyết tâm cho đôi mắt "mở mang tầm mắt", rửa mắt một phen.

Oa!

Tuyệt phẩm! Gợi cảm quá mất!

Ngoài sân, ánh trăng mờ ảo, Cố Bắc Dương ngân nga hát nhỏ dùng gáo múc nước giếng lạnh buốt dội lên .

Thân hình cao lớn vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn, những giọt nước lăn dài làn da màu đồng hun tạo nên một vẻ quyến rũ nam tính khó cưỡng.

Người đàn ông , lính , đang cố tình dùng "nam nhân kế" để tán tỉnh ?

Lãnh Thiên Việt cơ bụng tám múi săn chắc và hình hảo như tạc tượng của Cố Bắc Dương hút hồn như nam châm hút sắt.

Để rõ hơn "kỳ quan" , cô vô thức đẩy hé cánh cửa rộng hơn một chút.

"Két..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-17-su-co-phong-tam-va-nu-hon-trong-dem.html.]

Tiếng bản lề cửa rỉ sét tuy nhỏ, nhưng trong đêm thanh vắng kinh động đến Cố Bắc Dương - vốn tính cảnh giác cực cao của lính trinh sát. Anh theo phản xạ liếc mắt về phía nhà bếp.

"A..."

Bị lính phát hiện đang trộm, Lãnh Thiên Việt hổ đến mức hét lên một tiếng thất thanh, vội vàng luống cuống bám c.h.ặ.t cánh cửa bếp để che chắn.

"Cọt kẹt... rầm..."

Cánh cửa bếp vốn cũ nát, chịu nổi lực bám mạnh đột ngột của Lãnh Thiên Việt, vang lên tiếng "cọt kẹt" long , chực chờ rơi xuống.

"Anh Bắc Dương!"

Lãnh Thiên Việt sợ toát mồ hôi lạnh, cô theo bản năng hét lớn gọi tên Cố Bắc Dương cầu cứu.

"Sao Thiên Việt?"

Nghe tiếng hét hoảng loạn của Lãnh Thiên Việt, Cố Bắc Dương màng đến việc đang ướt sũng, nhanh như cắt lao đến cửa bếp, một tay đỡ lấy cánh cửa, tay đỡ lấy cô.

"Anh Bắc Dương, em..."

Được lính đỡ trọn trong vòng tay rắn chắc, khuôn mặt nhỏ nhắn của Lãnh Thiên Việt đỏ bừng như gấc chín.

Cô e thẹn vùi đầu l.ồ.ng n.g.ự.c ướt đẫm, nóng hổi của Cố Bắc Dương.

"Thiên Việt, em... bất cẩn như ?"

Yết hầu của Cố Bắc Dương chuyển động lên xuống liên tục.

Dưới ánh đèn dầu vàng vọt mờ ảo hắt từ bếp, ôm c.h.ặ.t Lãnh Thiên Việt - lúc chỉ quấn hờ một chiếc khăn mỏng manh - lòng.

Sau đó cúi đầu, thở nóng rực phả tai cô, thì thầm: "Muốn xem thì cứ đường hoàng mà xem, tại lén lút trộm hả cô bé?"

Chưa đợi Lãnh Thiên Việt kịp phản ứng thanh minh, Cố Bắc Dương cảm thấy m.á.u nóng trong sôi trào, lý trí đứt phựt. Anh bất chấp tất cả mà bắt đầu một nụ hôn cuồng nhiệt như vũ bão.

— Anh bắt đầu hôn từ vầng trán mịn màng của Lãnh Thiên Việt, đó trượt dọc theo đôi mắt đang nhắm nghiền, sống mũi thanh tú, và cuối cùng dừng , chiếm đoạt đôi môi đỏ mọng của cô.

...

"Ư... ưm... Anh Bắc Dương, ! Bà nội và bọn trẻ đều đang ở nhà !"

Lãnh Thiên Việt cảm nhận nhịp tim của Cố Bắc Dương đập loạn xạ như trống bỏi, và một bộ phận nào đó cơ thể đang rục rịch trỗi dậy đầy nguy hiểm.

Cứ tiếp tục thế , tình hình chắc chắn sẽ mất kiểm soát.

Đều là do cái tính tò mò hại c.h.ế.t mèo gây họa, thế chẳng dại dột trộm.

Lãnh Thiên Việt thầm mắng bản đắn, tự tự chịu.

"Anh Bắc Dương, đừng... mau buông em ..."

Lãnh Thiên Việt khẽ gọi một tiếng với giọng mềm mại như nước, đó cong lên như một chú mèo con trong lòng Cố Bắc Dương, yếu ớt giãy giụa thoát khỏi vòng tay như gọng kìm của .

"Không , bà nội và ngủ say cả ".

Ánh mắt Cố Bắc Dương mơ màng d.ụ.c vọng, giọng khàn khàn đầy từ tính. Anh những buông Lãnh Thiên Việt , mà càng siết c.h.ặ.t vòng tay ôm cô hơn.

Lúc , Lãnh Thiên Việt trong mắt Cố Bắc Dương giống như một báu vật hiếm đời, chỉ hòa tan cô gái nhỏ mà thầm thương trộm nhớ từ bé tận xương tủy...

Cố Bắc Dương thích Lãnh Thiên Việt từ khi bắt đầu hiểu chuyện.

Lúc Lãnh Thiên Việt mới bốn năm tuổi, khi cô còn sống, cô là một thiên thần nhỏ ai thấy cũng yêu. Cố Bắc Dương mãi mãi nhớ dáng vẻ đáng yêu như tiên nữ của cô với mái tóc dài chấm eo, nụ rạng rỡ ch.ói lòa cả một góc trời.

Sau khi mất , Lãnh Thiên Việt tuy còn rạng rỡ vô tư như hồi nhỏ, nhưng vẫn toát lên vẻ tiên khí thoát tục.

Cố Bắc Dương mãi mãi quên, một ngày khi lên đường nhập ngũ, Lãnh Thiên Việt e thẹn chạy đến đưa cho một cây b.út máy, dặn dò giữ gìn sức khỏe. Dáng vẻ đáng thương, đôi mắt ngấn lệ của cô khi khiến trái tim sắt đá của cũng tan chảy.

Năm đó, Lãnh Thiên Việt mới mười tuổi, nhưng âm dung và nụ của cô mãi mãi khắc sâu trong lòng Cố Bắc Dương như một vết son thể phai mờ.

Sau đó, trong vô đêm dài đằng đẵng chiếc giường gỗ cứng trong doanh trại quân đội, hình ảnh Lãnh Thiên Việt với mái tóc dài chấm eo và Lãnh Thiên Việt với dáng vẻ đáng thương tiễn biệt hiện lên trong đầu Cố Bắc Dương, trở thành động lực để phấn đấu.

Mỗi khi phụ nữ nào khác cố tình tiếp cận đeo bám , trong lòng hiện lên đôi mắt to thông minh, lanh lợi, cùng với bóng hình mềm mại, xinh để cự tuyệt tất cả.

 

 

Loading...