"Ngày mai khi cháu xuất giá, cùng mang về đây."
Lãnh Thiên Việt đang thả hồn giữa tiền kiếp và hậu thế, bà nội bước phòng kéo cô về thực tại.
Bà nội sở dĩ bảo Lãnh Thiên Việt là cho trong làng , Lãnh Thiên Việt xuất giá là đồ cưới, hơn nữa còn nhiều hơn hẳn khác.
Như , trong làng mới nể trọng cô thêm vài phần, ai dám coi thường cô nữa.
"Vâng ạ bà nội, cháu ."
Cố Bắc Dương dựa theo danh sách bà nội liệt kê, sắm sửa đồ cưới cho Lãnh Thiên Việt đều là phần gấp đôi.
Lãnh Thiên Việt thu dọn cảm thán —— lính thật sự chịu chi cho cô! Vạn nhất mà cưng chiều hư thì ?
...
Thời gian trôi qua nhanh trong sự bận rộn.
Chẳng mấy chốc đến giờ ăn trưa, tay nghề gói bánh bao của nhị thẩm tuy xuất sắc lắm, nhưng các cháu dâu ăn ngon lành.
Nga
Mọi ăn ngưỡng mộ Lãnh Thiên Việt:
"Thiên Việt, em thật phúc, tìm Bắc Dương là Đoàn trưởng lớn như , còn cưng em như báu vật."
"Chứ còn gì nữa? Chưa thấy ai đối xử với vợ như thế, cứ như nâng trứng hứng hoa ."
"Nhà chị mà so với Bắc Dương thì đúng là một trời một vực, chị mà ngã xuống hố phân, cái lão ngốc nhà chị chắc cũng chẳng thèm vớt lên ."
"Cỡ chị mà cũng đòi so với Thiên Việt? Người là một đóa hoa, chị là một đống bã đậu, ôm đóa hoa ngủ giống ôm đống bã đậu ?"
Hai chị dâu lớn tuổi ăn bánh bao trêu chọc : "Chị cũng chẳng hơn gì , chẳng chị lão nhà chị chia giường với chị , sớm chẳng thèm ngó ngàng gì đến chị ."
"Tất cả im miệng hết , đừng ăn bậy bạ, thấy Thiên Việt còn về cửa, da mặt mỏng ?"
"Bánh bao thịt cũng bịt nổi miệng các cô."
"Bắc Dương thương vợ thì ? Cái tuổi của nó chính là... cái đó... các cô xem?"
Nhị thẩm hì hì, Lãnh Thiên Việt với ánh mắt đầy ẩn ý.
Bà vốn định mắng các cháu dâu vài câu, ngờ một hồi, cái miệng của bà cũng chệch hướng luôn.
"Nhị bà nội, chú ba lấy vợ, cháu cũng lấy."
Quả Quả thấy cứ bàn tán chuyện chú ba lấy vợ, thấy cũng nhảy góp vui.
"Ồ, Quả Quả cũng lấy vợ , thế cháu cho nhị bà , cháu chấm ai ?"
Nhị thẩm Quả Quả chọc cho ngặt nghẽo.
"Cháu thích chơi với em Hoa nhà thím , lấy em ạ."
Quả Quả chỉ một chị dâu béo, là chấm con gái nhà .
"Ha ha ha... Quả Quả... cháu chấm con Hoa nhà thím , thế thì quá, con Hoa nhà thím cũng gả cho rể sĩ quan ."
Chị dâu béo ngả nghiêng, tiếng "cạp cạp" như tiếng vịt kêu...
"Ồ, tứ tẩu, chị kìa, vui đến thế cơ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-113-do-cuoi-day-nha-loi-don-xon-xao.html.]
Một chị dâu dáng mảnh khảnh khinh khỉnh chị dâu béo đang "cạp cạp": "Chị cũng chẳng xem, con Hoa nhà chị xứng với Quả Quả ."
"Quả Quả bây giờ Thiên Việt ăn mặc chải chuốt như trẻ con thành phố, còn con Hoa nhà chị lúc nào cũng thò lò mũi xanh, cái bong bóng nước mũi cứ hít thở , Thiên Việt sợ c.h.ế.t khiếp ?"
Chị dâu béo đến mức ngượng ngùng.
Con Hoa như cái "thò lò mũi xanh" nhà chị đúng là thể so với Quả Quả , chẳng Quả Quả trúng nó ở điểm nào?
"Thiên Việt, em tốn bao nhiêu công sức mới chải chuốt cho hai đứa nhỏ thế ?"
Chị dâu béo hì hì Lãnh Thiên Việt, chị học tập cô gái ưa sạch sẽ , để chải chuốt cho con Hoa nhà sạch sẽ gọn gàng một chút.
Đừng để cái đồ "cây sào" nhạo.
"Chị ơi, thực cũng tốn công sức gì lắm ạ, chỉ là đến lúc tắm thì tắm cho trẻ, đến lúc quần áo thì kịp thời, bình thường dạy chúng giữ vệ sinh thôi ạ."
"Thế thôi ?"
Chị dâu béo thè lưỡi, thế mà gọi là tốn công sức?
Suốt ngày "tắm tắm giặt giặt" thế thì còn thời gian mà khểnh buôn chuyện nữa?
Lãnh Thiên Việt nhẹ như lông hồng, nhưng chị dâu béo mà cơ mặt giật giật —— hóa lúc đống thịt của đang hưởng thụ thì Lãnh Thiên Việt đang bận rộn đấy !
Xem sạch sẽ là trả giá cả.
Từ khi Lãnh Thiên Việt dọn đến nhà họ Cố, sự đổi của Quả Quả và Đóa Đóa ai cũng thấy rõ.
Hai đứa nhỏ ngày nào cũng tắm rửa mát mẻ, ăn mặc ngày càng chỉnh tề, hơn nữa dần bớt vẻ quê mùa của trẻ con nông thôn.
Ngay cả khi bố chúng còn sống, hai đứa nhỏ cũng từng chăm sóc sạch sẽ gọn gàng như .
Nghe cuộc đối thoại giữa Lãnh Thiên Việt và chị dâu béo, ánh mắt các chị dâu cô từ ngưỡng mộ ban nãy chuyển thành nể phục —— xem , cô gái thực lòng bỏ công sức vì hai đứa nhỏ, coi chúng như con ruột mà dạy dỗ.
Người thể mặt mà bắt hình dong, nước biển thể dùng đấu mà đong, các chị dâu ngờ Lãnh Thiên Việt vốn lầm lì đây giờ đổi thế .
Một cô gái lương thiện như , Cố Bắc Dương cưng như báu vật mới là lạ!
"Tứ tẩu, Quả Quả lấy con Hoa nhà chị thì qua cửa của Thiên Việt , Thiên Việt ưa sạch sẽ thế , con Hoa thò lò mũi xanh nhà chị liệu em ưng ?"
"Có đúng , Thiên Việt?"
Người chị dâu gầy gọi là "cây sào" hì hì nịnh nọt Lãnh Thiên Việt.
Lãnh Thiên Việt ngượng ngùng mỉm , các chị dâu chuyện mất ?
"Nhà lão nhị, đừng mải buôn chuyện với các cháu dâu nữa, mau ăn cơm ."
"Ăn xong còn trang trí tân phòng, thời gian gấp rút lắm."
Bà nội thấy con dâu dẫn dắt chủ đề quá xa, liền nghiêm mặt cảnh cáo.
"Con , ."
Thôi Quế Lan sợ chồng mắng mặt các cháu dâu, vội vàng dẫn đầu việc...