Lên Show Hẹn Hò Phá CP! Cô Phát Điên Quậy Tung Giới Giải Trí - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-04-08 14:29:50
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Điện thoại trong túi Ngư Thính Đường vang lên tiếng thông báo:
“Chúc mừng shipper nhận đ.á.n.h giá năm đầu tiên trong sự nghiệp, Điên Rồi Giao Hàng xin chúc mừng, mong bạn tiếp tục cố gắng~~”
Dù giao hàng nhiều năm, đây là đầu tiên Ngư Thính Đường âm thanh , tâm trạng lập tức hẳn.
Quả nhiên, nỗ lực của cô đền đáp!
Ngư Tê Chu dùng điện thoại gọi cảnh sát, ban đầu định liên lạc với gia đình nhưng cuối cùng chỉ gửi tin nhắn cho quản lý.
Lúc , mới nhớ cảm ơn Ngư Thính Đường. ngẩng đầu :
“Cảm ơn cô cứu , đợi thoát hiểm nhất định sẽ…”
Hai chữ “hậu tạ” còn kịp thốt , phát hiện Ngư Thính Đường rời .
Rời ??!
Ngư Tê Chu c.h.ế.t lặng.
Cô thực sự chỉ đến để giao hàng thôi ???
còn tên cô …
*
Ngư Thính Đường giao hàng xong, chậm rãi lái xe điện về nhà, miệng ngân nga một khúc nhạc.
Nghĩ lúc , cô gửi lên đạo quán để dưỡng bệnh. Sư chăm sóc cô một lúc lâu, cuối cùng chỉ một câu: “Sinh yếu ớt, cần rèn luyện nhiều.”
Thế là đó, cô sắp xếp giao đồ ăn.
Trời ạ, sư môn nào mà rèn luyện bằng cách giao hàng mỗi ngày chứ?!
cũng , kỳ lạ , mỗi giao xong một đơn, tần suất ho m.á.u của cô giảm một chút.
Lâu dần, cô cũng kiên trì .
Sư còn bảo rằng, chỉ cần tích đủ mười đ.á.n.h giá năm , cô thể thực hiện mười lượt rút thưởng ứng dụng Điên Rồi Giao Hàng, giải thưởng vô cùng hậu hĩnh.
Cụ thể thì Ngư Thính Đường cũng rõ.
Dù gì suốt tám năm giao hàng, cô từng nhận một đ.á.n.h giá nào…
Ngư Thính Đường phấn khởi về tới căn hộ, mở cửa liền sầm mặt.
Trên ghế sofa trong phòng khách một nam một nữ.
Người đàn ông ăn mặc chỉnh tề, trầm cao quý. Người phụ nữ mặc sườn xám thêu vàng, đoan trang dịu dàng.
Là ba ruột của cô.
“Ai cho hai tự tiện nhà ?” Ngư Thính Đường nhíu mày khó chịu.
“Con kiểu gì ? Bọn là ba con, chẳng lẽ đến nhà con cũng ? Đừng quên đây vẫn là căn hộ chúng mua cho con!”
Ba cô nghiêm khắc : “Xem hôm nay con chuyện gì . Không chỉ mắng Khanh Khanh là tu hú chiếm tổ, còn khiến con bé phát sốt ngất xỉu. Con còn chút giáo dưỡng nào ?”
Thì là đến để dạy dỗ.
Ngư Thính Đường nhạt: “Hai nuôi mấy ngày mà dạy về giáo dưỡng? Tự bệnh mà còn bày t.h.u.ố.c cho khác, cho hai mặt mũi nhiều quá đúng ?”
Khi gửi đến đạo quán, cô hai trai chăm sóc.
Tình cảm cha , suốt ngày du lịch tận hưởng, ba trăm sáu mươi ba ngày chẳng thấy bóng dáng.
Hai trai quá đáng tin, thế nên họ cứ thế an tâm để bọn trẻ tự nuôi , còn bản thì nhàn nhã.
Không ngờ khi nhận nuôi Tang Khanh Khanh, họ cách cha đúng nghĩa.
Mẹ Ngư dậy, đồng tình : "Đường Đường, con vẫn còn khúc mắc với ba , nhưng thể chuyện như ? Khanh Khanh cũng là em gái con, đều là một nhà, chẳng lẽ thể…"
Ngư Thính Đường thậm chí còn : "Những lời hai thấy chán, nhưng chán lắm ."
"Đã phủ nhận là con gái hai , thì đừng bày cái điệu cha mặt , cần!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/len-show-hen-ho-pha-cp-co-phat-dien-quay-tung-gioi-giai-tri/chuong-4.html.]
Từ lúc cô xuống núi đến nay, họ từng để cô về nhà họ Ngư, chỉ sắp xếp cho cô ở trong căn hộ , thỉnh thoảng nhớ mới đến thăm một chút.
Bây giờ cái gì mà một nhà.
Thái độ dửng dưng của cô khiến ba Ngư tức giận đến nghiến răng, lập tức : "Được! Cánh của mày cứng đúng ! Nếu bản lĩnh, đừng ở trong căn hộ nữa! Mau cút khỏi đây cho tao!"
"Rời khỏi nhà họ Ngư, tao xem mày còn là cái gì!"
Lúc , cửa căn hộ đóng vang lên hai tiếng "cốc cốc".
Một đàn ông đeo kính, phong thái tri thức bước , lễ độ : "Chào đại tiểu thư, là trợ lý riêng của tổng giám đốc Ngư – Tề Lưu Hải. Nghe cô và gia đình xảy chút bất hòa, tổng giám đốc Ngư đặc biệt cử đến đón cô về nhà ở vài hôm."
"Và, những lời của và phu nhân, sẽ chuyển nguyên vẹn đến tổng giám đốc Ngư."
Tổng giám đốc Ngư mà trợ lý Tề nhắc đến, chính là chủ tịch đương nhiệm của tập đoàn Uyên Ngư, nắm giữ thực quyền của nhà họ Ngư.
Anh cả của Ngư Thính Đường, Ngư Chiếu Thanh.
Một công t.ử thực thụ đỉnh quyền lực.
Trong khi đó, ba của cô là "Chủ tịch Ngư", mà chỉ đơn thuần là "Ngư ", điều lên nhiều điều.
Sắc mặt của ba Ngư và Ngư lập tức trở nên đặc sắc, chẳng khác nào bảng màu đổ lộn tùng phèo.
Ngư Thính Đường phần bất ngờ, cô và trai nhiều năm liên lạc, quan hệ chẳng khác gì xa lạ, giúp cô?
Chẳng lẽ nhốt cô , nuôi béo thịt ?
Buồn thật, đồ tể.
Song, bắp đùi miễn phí ôm thì phí quá, Ngư Thính Đường liếc mắt trợ lý Tề, một câu “Chờ một chút”, phòng thu dọn hành lý.
Lúc , trợ lý Tề về phía hai vợ chồng Ngư gia, lịch sự : “Ngư tổng nhờ chuyển lời đến hai vị một câu.”
Ba Ngư ngẩng đầu, cố giữ vẻ bình tĩnh: “Câu gì?”
Trợ lý Tề mỉm : “Ngư tổng , chỉ một cô em gái, họ Ngư, họ Tang. Nếu hai vị rõ ràng lắm, thể đổi sang họ khác, để ý .”
Chương 3
Ba Ngư: "……"
Mẹ Ngư: "……"
Cái gì? Cậu cái gì!?
Có đứa con trai nào như Ngư Chiếu Thanh chứ!?
Hai vợ chồng nhà họ Ngư tức đến nghẹn họng, đen mặt rời khỏi căn hộ.
Ngư Thính Đường cũng mang theo bộ đồ đạc lên xe của trợ lý Tề.
Thậm chí, chiếc xe điện nhỏ màu vàng của cô còn xe riêng hộ tống.
Ngư Thính Đường lấy điện thoại mở ứng dụng "Điên Giao Hàng", thành thạo nhận phiếu giảm giá và đặt xong đồ ăn, đó mới sực nhớ mà hỏi: "Trợ lý Tề, trai sống ở nhà ?"
Trợ lý Tề đang ghế phụ đáp: " , đại tiểu thư. Tổng giám đốc Ngư luôn sống một , ít khi về nhà họ Ngư."
"Anh chút tình cảm nào với gia đình ?"
"À… dù tổng giám đốc Ngư cũng trưởng thành…"
Ngư Thính Đường thấy cũng hợp lý, hỏi tiếp: "Vậy còn hai ?"
Trợ lý Tề: "Nhị thiếu gia hành tung bất định, thần long thấy đầu thấy đuôi, khó gặp ."
Ngư Thính Đường vuốt cằm, cảm thấy gì đó đúng.
Trong sách hai sinh đôi của cô cưng chiều Tang Khanh Khanh, luôn đáp ứng yêu cầu của cô .
Tang Khanh Khanh đang sống ở nhà họ Ngư, theo lý mà , hai họ cũng thường xuyên về thăm chứ? Sao vẻ quan hệ với gia đình nhạt nhẽo thế ?
Khi cô đang suy nghĩ, trợ lý Tề cũng lặng lẽ quan sát cô qua gương chiếu hậu.
Nhìn qua thì khá ngoan ngoãn, điềm tĩnh, nếu do bệnh mà xa nhà quá lâu, lớn lên bên cạnh tổng giám đốc Ngư đáng lẽ là cô.