Lên Show Hẹn Hò Phá CP! Cô Nàng Phát Điên Chỉnh Đốn Giới Giải Trí - Chương 114
Cập nhật lúc: 2026-05-07 11:13:52
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nỗi giày vò khiến sắc mặt Ngư Chiếu Thanh ngày càng âm trầm.”
Anh ngay Ngư Thính Đường nhất định là phát hiện , cố ý quăng ở đây cho muỗi đốt.
Hái cái loại thảo d.ư.ợ.c gì mà lâu thế ?!
“Đại ca chạy mau!!!"
Ngư Thính Đường ôm Diệu Diệu đầy bùn đất xông về phía , chạy hét:
“Con rắn lớn quyến rũ đuổi theo tới cầu hôn kìa!!"
Phía cô là một con trăn lớn đang giận dữ đuổi theo, lưỡi rắn thè kêu xì xì.
Ngư Chiếu Thanh:
?
Cảnh tượng mắt khiến cơn giận của ép gián đoạn, điều khiến nghẹt thở hơn là...
Ngư Thính Đường bật nhảy tại chỗ một cái, trực tiếp nhảy tót lòng vốn đang quá tải.
Ngư Chiếu Thanh kịp đề phòng bùn cô trát đầy mặt.
Thật là ch-ết cho xong.
“Nana bay mau!"
Ngư Thính Đường quản nhiều như , nhanh ch.óng lệnh.
Thấy con sâu lớn há cái miệng đỏ ngòm xông tới, Nana kiên cường thồ hai cùng một đống đồ đạc bay lên.
Ngư Thính Đường con sâu lớn đang quật đuôi giận dữ bên , thốt lên một tiếng:
“Anh xem cái vận đào hoa nát rước về kìa, cách cái hố xa thế mà nó vẫn đuổi tới ."
Giọng của Ngư Chiếu Thanh rít từ kẽ răng:
“Từ dùng như thế!"
“Sao cô bùn ?!"
Bẩn thỉu thế mà cũng dám gần , ai cho cô lòng can đảm đó.
Nhân cách thứ hai ?!
“Hại, thì dài dòng lắm."
Ngư Thính Đường lôi từ túi một đống thảo d.ư.ợ.c, “Mấy loại thảo d.ư.ợ.c mọc ở sâu trong đầm lầy, em cẩn thận nên lăn từ Diệu Diệu xuống."
Giả đấy, thực là vì cô mải móc trứng chim nên cẩn thận ngã.
Diệu Diệu là một cô bé yêu sạch sẽ, chỉ cần dính bẩn là sẽ dỗi ngay, trực tiếp chuyển sang chế độ chờ.
Nên cô đành từ bỏ mấy quả trứng chim đó.
Ngư Chiếu Thanh xong thì sững , hèn gì cô mãi về.
Nếu cô nhận nhân cách thứ hai, thì cần liều mạng như , còn suýt chút nữa thì rơi miệng rắn.
“Cô vất vả ."
Giọng Ngư Chiếu Thanh căng thẳng, cố gắng để lộ cảm xúc, “Người là ."
Ngư Thính Đường thầm nghĩ cái tên AI đúng là AI thật, diễn cũng chẳng tâm chút nào.
Hắn tưởng diễn giỏi lắm ?
Vậy thì cứ để tưởng thế , đỡ gây chuyện cho cô.
Haiz, đột nhiên thấy nhớ nhà quá.
Thành phố Dao Quang.
Đội cứu hộ biển tìm kiếm suốt một ngày một đêm nhưng thấy tung tích của Ngư Thính Đường và Ngư Chiếu Thanh ở vùng biển gần nơi máy bay rơi.
Hoặc là xảy chuyện, hoặc là trôi dạt theo dòng nước đến hòn đảo nào đó .
Ngư Bất Thu và Ngư Tê Chu khẳng định là vế , lượt cử du thuyền và trực thăng tìm.
mãi vẫn tin tức.
Trong quá trình kiên nhẫn chờ đợi, Ngư Bất Thu vác khẩu s-úng b-ắn tỉa và s-úng tiểu liên thường dùng, tới hang ổ của bọn k.h.ủ.n.g b.ố một chuyến.
Ngay tối hôm đó tin đồn bọn k.h.ủ.n.g b.ố nghi một thế lực nào đó trả thù, thương vong t.h.ả.m trọng.
Ngư Tê Chu cũng rảnh rỗi, lợi dụng danh tiếng của để huy động nguồn lực tìm kiếm tung tích Ngư Thính Đường.
Thực sự giúp tìm một chút manh mối.
Có du thuyền biển, tình cờ chụp cảnh Ngư Thính Đường lướt mặt nước.
Phạm vi tìm kiếm thu hẹp đáng kể, nhưng vẫn đủ.
Đã lãng phí quá nhiều thời gian, càng trì hoãn lâu thì càng nguy hiểm.
Trong lúc lo sốt vó, Ngư Tê Chu nhận một cuộc điện thoại, đối phương năng ngắn gọn súc tích:
“Hiện tại cô đang ở vùng biển Feidal, tọa độ 35°53′33.8″ vĩ Bắc, 120° kinh Đông..."
“Mau ch.óng tìm thấy cô ."
Ngư Tê Chu lập tức cho kiểm tra, quả nhiên tìm hòn đảo tương ứng.
“Xin hỏi là?"
“Giang Phù Dạ."
“!"
Ngư Tê Chu còn kịp hỏi thì bên cúp máy.
Sư của chị rốt cuộc lai lịch thế nào?
Rất nhanh, đội cứu hộ xuất phát.
Lần mục tiêu vô cùng rõ ràng.
Trên đảo, hoàng hôn sắp buông xuống.
Sắp đến giờ cơm tối, nhưng Ngư Thính Đường khác thường hào hứng chuẩn một đống đồ ăn.
Ngư Chiếu Thanh đang đắp thu-ốc ở chân để nghỉ ngơi, cảm thấy bên ngoài yên tĩnh quá mức.
Hai ngày nay cơ bản quen với việc thức dậy và ngủ trong tiếng ồn ào của Ngư Thính Đường.
Đột nhiên yên tĩnh thế , cứ thấy gì đó mờ ám.
Chẳng lẽ cô bỏ mặc mà tự cưỡi d.a.o phay chạy mất ?
Ngư Chiếu Thanh xuống giường, nén đau bước từng bước ngoài nhà.
Thì thấy Ngư Thính Đường hai mắt biến thành hình vòng xoáy, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng bãi cát.
Nghi là “ngỏm".
“Ngư...
Thính Thính, cô ?"
Ngư Chiếu Thanh tới đẩy đẩy cánh tay cô.
Lại nhiệt độ cơ thể quá cao của cô bỏng đầu ngón tay.
Sốt .
Chuyện gì thế ?
Buổi sáng còn hừng hực khí thế rừng đ.á.n.h với trăn, buổi chiều biển dắt mười mấy con cá mập đuổi theo chạy.
Tất cả đều cả....
Chẳng lẽ lây?
Trong mắt Ngư Chiếu Thanh lóe lên một tia phức tạp, dựa lập trường của thì nên bỏ mặc cô, cô sốt thành thế nào thì đó là phận của cô.
Có lẽ ch-ết ở đây, đối với cô còn hơn kết cục ban đầu.
giáo dưỡng và lương tâm khiến thể thấy ch-ết mà cứu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/len-show-hen-ho-pha-cp-co-nang-phat-dien-chinh-don-gioi-giai-tri/chuong-114.html.]
Đặc biệt là chân còn đang đắp loại thảo d.ư.ợ.c mà cô tốn công giã nát.
Tiêu hủy cô là một chuyện, lấy oán báo ân là chuyện khác.
Ngư Chiếu Thanh bế cô nhà gỗ.
Ngư Thính Đường ngờ rằng, chỉ tắm nắng bãi cát một lát mà say nắng.
, với tố chất cơ thể của cô, nghỉ ngơi một chút là khỏe.
Kết quả mở mắt , cô thấy AI Ngư đang bôi nước bạc hà dại lên trán .
Một lát , bưng một bát nước nóng.
Ngư Thính Đường:
?
Gì trời?
“Cô tỉnh ?"
Sắc mặt Ngư Chiếu Thanh căng thẳng, “Có vẻ cô lây , bây giờ cảm thấy thế nào?"
Cá Năng Động khỏe hơn nhiều , nhưng...
Cá Ác Quỷ lời .
“Đại ca, đầu em khó chịu quá."
Ngư Thính Đường thở hồng hộc, “Em thấy còn sức lực, trong bụng khó chịu, ăn gì đó."
Nghĩ đến việc cô vì chăm sóc mới trở nên như , Ngư Chiếu Thanh đành hỏi:
“Cô ăn gì?"
Ngư Thính Đường:
“Mãn Hán Toàn Tịch."
“Đây là đảo hoang, hoàng cung."
“Vậy thôi , đại ca xem mà ."
Ngư Thính Đường yếu ớt , “Mặc dù em lây, nhưng tuyệt đối đừng để bụng nhé, em cố chịu một chút là qua thôi."
Ngư Chiếu Thanh:
“..."
Anh đến cả mì tôm cũng từng tự tay nấu.
Hiểu về nấu nướng bộ đều đến từ nhân cách thứ hai.
Chắc là khó .
Mười phút ...
Ngư Thính Đường ở trong nhà gỗ hối thúc:
“Đại ca, em sắp ch-ết đói , sắp xong !"
“...
Ngay đây."
Cô thò đầu ngoài, thấy Ngư Chiếu Thanh đang vật lộn với một con cá, còn suýt đuôi cá tát cho một cái.
Phong thái quý công t.ử tan biến còn dấu vết.
Ngư Thính Đường che miệng trộm, AI nhỏ bé, thì mau đổi acc , đổi đại ca của cô lên!
Tuy nhiên đàn ông là sinh vật luôn lòng hiếu thắng kỳ lạ.
Con cá tát một cái, Ngư Chiếu Thanh nén giận cũng thịt nó cho bằng .
Ngư Thính Đường thành phẩm bữa tối, “một chút" chê bai.
“Anh nỡ để bệnh nhân như em ăn than ??
Cái mà cho miệng ??"
Ngư Chiếu Thanh:
“Cô nếm thử một miếng ăn ?"
“Hỏi nhỉ, em ch-ết ."
Ngư Chiếu Thanh mím môi, dường như chút thẹn quá hóa giận, “Ăn tùy cô."
“Xem đến đúng lúc."
Lúc , một giọng mang theo ý theo gió biển đưa nhà gỗ.
Ngư Thính Đường thò đầu ngoài, thấy bóng dáng đang xuất hiện bãi cát khiến ngày đêm mong nhớ, hồn siêu phách lạc, cô suýt chút nữa thì vui sướng phát .
Say nắng gì chứ.
Than đen gì chứ.
Cuộc sống sinh tồn đảo hoang tẻ nhạt điện thoại, máy tính bảng, tivi, game, giải trí gì chứ!
Tất cả đều tan biến ngay khoảnh khắc bóng dáng xuất hiện!
Ngư Thính Đường màng cơ thể còn khó chịu, nhảy xuống giường, chân trần chạy điên cuồng bãi cát.
“ nhớ quá mất!!!"
Yến Lan Thanh đang tới bỗng khựng , đôi mắt đẽ trong trẻo phản chiếu bóng dáng mảnh mai của Ngư Thính Đường đang lao về phía , bước chân kìm mà sững tại chỗ.
Thứ nhịp đập xao động nhanh hơn cả con tim , chính là vệt đỏ rực rỡ tai.
Cả thế giới ngoại trừ nụ rạng rỡ và kích động của cô .
Không còn thấy gì khác nữa.
Ngư Thính Đường trong cháy mắt chạy đến mặt.
Yến Lan Thanh theo bản năng dang rộng hai cánh tay.
“Bảo bối của ơi!!!"
Ngư Thính Đường lao tới ôm chầm lấy, hôn mạnh mấy cái, “Không thực sự sắp sống nổi nữa !"
“Sữa dâu tiểu cương pháo siêu năng lượng của !!"
“Chụt~"
Ngư Thính Đường ôm c.h.ặ.t thùng sữa dâu trong lòng, hôn mạnh mấy cái cũng kìm nén sự kích động lúc .
Cô kịp chờ đợi mà khui ngay một chai uống sạch.
Yến Lan Thanh:
“..."
Gió biển thổi, liền giống như một nắm cát, từ từ thổi tan.
Uống xong hai chai sữa dâu để hồi m-áu, Ngư Thính Đường thuận tay khui một chai dí miệng Yến Lan Thanh, “Nè, Yến T.ử vất vả ."
“...
Cô đúng là mượn hoa dâng Phật đấy."
Yến Lan Thanh thì thế, nhưng vẫn ngậm lấy ống hút chai, nương theo tay cô uống một ngụm, “Ngon."
Sau đó mới cầm lấy chai sữa, ý nơi đáy mắt như tinh tú chuyển động.
Ngư Thính Đường lầm bầm với :
“Anh mấy ngày ở đây đến mơ cũng mơ thấy sữa dâu , nào cũng suýt chút nữa là uống thì trời sáng."
Cô bao giờ về nhà như lúc .
Bởi vì ở nhà chất đầy sữa dâu.
Lầm bầm xong, cô phát hiện áo sơ mi đen của Yến Lan Thanh ướt, trêu chọc hỏi :
“Anh là bơi qua đây tìm đấy chứ?"