Lệ Tổng, Chồng Cũ Phu Nhân Lại Tới, Anh Mau Đuổi Theo - Lệ Tư Niên & Ôn Tự - Chương 33: Há miệng

Cập nhật lúc: 2026-01-06 06:43:25
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc lên xe, Ôn Tự va ghế tỉnh .

Cô đảo mắt quanh trong xe, theo phản xạ cuộn , đôi mắt mơ màng mang theo đề phòng.

"Đi ?"

Tống Xuyên đầu , , "Ôn tiểu thư, là và tổng giám đốc Lệ, cô dị ứng cồn, bọn đang đưa cô đến bệnh viện."

Nghe đến hai chữ "bệnh viện", Ôn Tự phản ứng theo bản năng, "Có thể ?"

Tống Xuyên dám trả lời, đành liếc Lệ Tư Niên. Lệ Tư Niên cũng chẳng ưa gì bệnh viện.

Ánh mắt tối , rõ cảm xúc, "Tới hiệu t.h.u.ố.c mua ít t.h.u.ố.c đưa cô về nhà."

Tống Xuyên vội vàng đồng ý, lái xe .

Xe chạy chậm, nhưng mỗi rẽ vẫn tránh khỏi lắc lư. Cú rung lắc khiến đầu óc Ôn Tự càng thêm choáng váng.

Đến nơi, cô cố mở mắt xuống xe, đặt chân xuống đất liền mềm nhũn, suýt quỳ gối.

Tống Xuyên nỡ , "Tổng giám đốc, dù cũng là quen, đưa cô lên lầu ?"

Lệ Tư Niên quan sát hành động của cô.

Cô lắc lư dậy, loạng choạng bước về phía . Anh lạnh nhạt , "Chẳng vẫn đấy ?"

Tống Xuyên nhỏ, "Thật Ôn tiểu thư là , chỉ là cứng miệng thôi."

"Anh mềm lòng thì mà đưa." "..."

Anh bỗng thấy sợ, tay nắm c.h.ặ.t vô lăng, mắt vẫn dõi theo bóng Ôn Tự. Ôn Tự cố hết sức, cuối cùng cũng lê bãi cỏ tòa nhà.

Tống Xuyên trợn tròn mắt, "Tổng giám đốc, định để cô ngủ ở đó thật ?" Lệ Tư Niên gì.

là cứng miệng thật.

Đã thành như mở miệng nhờ vả.

Anh thu ánh mắt, bộ chuẩn xuống xe, "Đưa t.h.u.ố.c dị ứng đây."

Tống Xuyên lập tức đưa, may thấy vết thương mu bàn tay , quan tâm hỏi, "Tổng giám đốc, mèo hoang cào ?"

Vẻ mặt Lệ Tư Niên khó chịu, trả lời.

...

Ôn Tự lúc uống say chẳng chút sức uy h.i.ế.p nào.

Hỏi gì đáp nấy.

Lệ Tư Niên nhanh cô ở tầng mấy, phòng mấy. Anh bế cô nhà.

Mở cửa xong, một tay bế , một tay mò công tắc đèn tường. "Chách" một tiếng.

Lệ Tư Niên sững.

Anh dừng , nhờ ánh sáng từ hành lang, xuống chân . Một cái bẫy chuột lù lù hiện .

Cơn đau từ từ truyền đến, càng lúc càng rõ rệt, Lệ Tư Niên c.ắ.n răng, đá mạnh văng nó xa.

Anh liếc Ôn Tự vẫn còn bất tỉnh, lời c.h.ử.i mắng rốt cuộc cũng nuốt . Đợi cô tỉnh sẽ tính sổ.

Cuối cùng cũng công tắc đèn, bật sáng.

Căn hộ lớn, một phòng một khách, nhưng sạch sẽ gọn gàng. Anh đặt cô lên sofa.

Lông mi Ôn Tự khẽ động, mở mắt .

Do say quá nên khi Lệ Tư Niên, trong mắt cô vẻ lạnh lùng đối địch, chỉ sự mơ màng, ươn ướt.

Lệ Tư Niên đặt túi t.h.u.ố.c lên bàn . "Thuốc dị ứng đấy, lát nữa tự uống." Nói xong định .

Ôn Tự bất ngờ túm lấy tay áo . Lệ Tư Niên đầu , liếc cô.

Cô há miệng, định gì đó, nhưng ngay đó mắt tối sầm. Ôn Tự ngẩn , theo bản năng bám c.h.ặ.t lấy cánh tay .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/le-tong-chong-cu-phu-nhan-lai-toi-anh-mau-duoi-theo-le-tu-nien-on-tu/chuong-33-ha-mieng.html.]

Lệ Tư Niên mím môi, ngoài cửa sổ, đèn trong khu dân cư đều tắt hết.

Bị cúp điện .

Ôn Tự sợ rời , theo phản xạ dựa sát . Lệ Tư Niên giả vờ rút tay .

Ôn Tự ngay lập tức phản ứng, ôm c.h.ặ.t lấy . Lệ Tư Niên đầu thấy cô như .

Khẽ , "Không mạnh mẽ lắm , cũng sợ cúp điện ?" Ôn Tự khựng , nhưng vẫn buông .

Vì cô thật sự sợ.

Lệ Tư Niên nhạo cũng mặc. Lệ Tư Niên cầm điện thoại cô lên, bật đèn.

Tiện thể xem thử tin nhắn, trong nhóm cư dân báo nửa tiếng nữa sẽ điện .

Anh cho cô .

Đồng thời lấy một viên t.h.u.ố.c dị ứng . "Há miệng."

Ôn Tự nghiêng đầu, ngoan ngoãn hé miệng ngậm lấy ngón tay .

Tuy đầu óc còn tỉnh táo, nhưng phản ứng chậm, cô ngậm một lúc mới lè lưỡi đưa viên t.h.u.ố.c miệng.

Đầu ngón tay ẩm ướt bao phủ khiến cổ họng Lệ Tư Niên khẽ động. "Uống viên t.h.u.ố.c thôi mà cũng gợi cảm đến ."

Ôn Tự mắt mơ màng.

Viên t.h.u.ố.c nhanh ch.óng tan trong miệng.

Cô mềm nhũn dựa cổ , thì thầm, "Khó uống quá..."

Lệ Tư Niên thế mà giọng nũng nịu trong câu đó. Giọng cứng đờ, "Biết là ai ?"

Ôn Tự trả lời.

Giọt nước mắt nóng hổi thấm ướt cổ áo , chảy dọc xuống cổ. Ngón tay ôm cô của Lệ Tư Niên bỗng siết .

Hôm nay hai . Hiếm thật.

Ôn Tự lặng lẽ một hồi, từ từ ngẩng đầu.

Ánh đèn từ điện thoại đặt lưng chiếu ngược về phía , bóng lưng cô phủ xuống gương mặt góc cạnh của Lệ Tư Niên.

Cô đưa tay nâng mặt , ngơ ngác .

Đôi mắt xong, ướt át đáng thương.

"Tại ." Cô nghèn nghẹn, hỏi, " sai điều gì? Vì cứ đối xử với như ?"

Lệ Tư Niên cô, ánh mắt lạnh nhạt.

"Ôn Tự, mở to mắt cho rõ, là Lệ Tư Niên." Không Tạ Lâm Châu.

Ôn Tự mệt mỏi dựa .

Trán hai chạm , nước mắt cũng theo đó rơi xuống.

Lệ Tư Niên chau mày, rõ ràng ghét dính dáng đến bất kỳ thứ gì thuộc về phụ nữ, mà giờ đôi mắt níu lấy, chẳng nhúc nhích.

Giọng Ôn Tự khẽ khàng, "Hai năm , tại gian lận? Rõ ràng đầu là ."

Hô hấp của Lệ Tư Niên chợt khựng . Cô nhận nhầm.

Ánh mắt sâu thẳm khóa c.h.ặ.t lấy cô, "Ai với cô gian lận? Là Tạ Lâm Châu ?"

Khóe môi Ôn Tự nhếch lên, đầy giễu cợt.

Cuộc thi năm đó, cô phát huy vượt mong đợi, giành vị trí đầu. đó ban giám khảo bất ngờ đổi ý, trao giải cho Lệ Tư Niên. Tạ Lâm Châu âm thầm điều tra, phát hiện là do Lệ Tư Niên giở trò.

Nếu chuyện đó, bố về nước sớm hơn. Có lẽ cũng c.h.ế.t như .

Lệ Tư Niên nhếch môi lạnh, "Tạ Lâm Châu gì, cô đều tin hết."

 

Loading...