Lật Bàn! Sau Khi Lấy Lại Vận Khí Thì Không Nhịn Được Nữa - Chương 90
Cập nhật lúc: 2025-11-29 09:45:34
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7V8xsrupF2
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không ai đ.á.n.h rơi con gà đồ chơi xuống đất, Trì Thiển giẫm cho một phát nát bét.
Không khí đột nhiên im lặng.
Thời Kiến Sâm con gà đồ chơi đó cứu một mạng ngây .
Trì Thiển giẫm trúng ngay giữa hai chân , chỉ cần lệch một chút thôi, giẫm nát chính là
Thời Kiến Sâm con gà đồ chơi bẹp dí đất, thầm lau mồ hôi lạnh cho chính .
Lúc , Trì Thiển chạy cũng kịp nữa .
Trì Mộc Trạch xách cổ áo lưng Trì Thiển lên, về phía mái che, với Trì Lệ Sâm: "Con đưa con bé dạy dỗ một chút."
Trì Lệ Sâm liếc Trì Thiển đang vẻ đáng thương, gật đầu đồng ý, trong lòng vô cùng an ủi.
Cuối cùng trong nhà cũng chịu trị con nhóc .
Tốt! Rất !
Trì Thiển tuy thắng trò chơi, nhưng thua một cách mất mặt.
Ngay mặt các vị khách, còn những nạn nhân dính nước bẩn, cô chính xách như một con gà con.
Cả quá trình trông cô chẳng khác nào một chú chim cút nhỏ bé đáng thương.
Trì Phong Tiêu còn chỉ cô, : "Ha ha ha ha, Thiển Bảo, ai bảo cháu hung dữ đuổi theo b.ắ.n như , giờ thì trừng trị chứ hả?"
Trì Thiển đầu , giơ s.ú.n.g nước về phía bóp cò.
"Bùm bùm" hai tiếng, quần của Trì Phong Tiêu và Trì Triều Thanh cùng chịu chung kết cục.
Trì Triều Thanh vạ lây khó hiểu hỏi: "Anh gì , con bé cũng b.ắ.n cả ?"
Trì Phong Tiêu ho khan: "Con nít tức giận lên là đó hai, ai bảo gần em gì?"
Trì Triều Thanh: "..."
Trì Mộc Trạch thấy , liền lắc lắc Trì Thiển, ánh mắt đầy vẻ uy hiếp: "Đưa cho ."
Trì Thiển ngoan ngoãn giao s.ú.n.g nước, ủ rũ cúi đầu.
Thắng trò chơi thì ích gì, cô thua cả thế giới !
Phòng livestream nghiêng ngả:
【 Vừa nãy Thiển còn: Ta là bá chủ vùng đất , hãy nhuộm màu cho ! Giây tiếp theo Thiển : Chú mèo con đáng thương nắm đầu 】
【 Anh trai là ai , trai đến mức tim tan chảy , nước Thái Bình Dương chính là nước miếng của chảy đấy 】
【 Giới thiệu với một chút, đây là Trì Mộc Trạch, cả của Thiển , tổng giám đốc tập đoàn Trì thị, cũng là chồng tương lai của đấy, hê hê 】
【 Mấy lầu say rượu ? Nói nhảm gì thế? 】
【 Mọi chỉ quan tâm đến trai, còn thì khác, lát nữa m.ô.n.g của Thiển đ.á.n.h cho bốc khói 】
Kỳ Lan dịp hả hê: "Cuối cùng cũng trị cô nương !"
Nói xong, Thời Kiến Sâm, hai mắt trợn tròn.
"Sâm, quần , Thiển tay ác quá, còn tưởng tè quần đấy!"
Tất cả đồng loạt xuống quần của cả nhà họ Thời.
Mặt Thời Kiến Sâm đen : "... Cậu còn nữa là ném xuống nước đấy."
Kỳ Lân vội vàng động tác kéo khóa miệng.
Nguyên Ưu Nhi thì thầm: "May mà Thiển Thiển với , chỉ b.ắ.n bắp chân thôi."
Thẩm Gia Thư: " cũng con gái quá ."
Thẩm Tĩnh: ?
Trong phòng ngủ ở tầng ba, Trì Mộc Trạch mắng Trì Thiển một trận, đó bảo cô chờ quần áo.
Sau khi đồ xong, thấy Trì Thiển đang xổm tấm t.h.ả.m trong phòng, len lén cái gì đó.
Bước tới gần, mới nhận cô đang xem xét tập tài liệu rơi vung vãi mặt đất.
"Cháu đang xem gì ?" Trì Mộc Trạch hỏi.
Trì Thiển chỉ tập tài liệu: "Cậu ơi, dự án thể chọn địa điểm đó , khu đất đó vấn đề, phía di vật khai quật."
Trì Mộc Trạch sửng sốt: "Di vật khai quật? Sao cháu ?"
"Cháu một bạn sống ở đó, bạn kể."
"Bên đó là đất hoang ?"
"Chuyện cần quản ."
Trì Mộc Trạch cảm thấy khó tin, nhưng nhớ thư ký tạm thời của cấu kết với ngoài, cũng nhờ Trì Thiển nhắc nhở nên mới cứu vãn dự án mấy chục tỷ.
Anh ghi nhớ chuyện , dự định ngày mai đến công ty sẽ họp bàn một nữa.
Nhìn thấy Trì Thiển vẫn đang xổm, liền bế cô lên ghế sofa.
Phải rằng, cô bé nhỏ nhắn như , bế lên chẳng mất chút sức, mà còn thấy khá thú vị.
"Có ghế sofa ?"
"Cậu đang khoe khoang sức khỏe của đấy ?" Trì Thiển cánh tay của Trì Mộc Trạch: "Cháu thể đu tay ?"
Trì Mộc Trạch: ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lat-ban-sau-khi-lay-lai-van-khi-thi-khong-nhin-duoc-nua/chuong-90.html.]
Yêu cầu quái gở gì ?
Anh theo lời Trì Thiển, chờ cô nắm lấy tay , nhấc bổng lên lắc lư qua .
Trì Thiển giống như một chú khỉ con đu đưa qua : "Woa! Thật sự thể đu !"
Trì Mộc Trạch: "Nếu cháu chăm chỉ luyện tập, cháu cũng ."
Anh quan sát Trì Thiển, nhận sắc mặt cô hồng hào hơn nhiều so với đầu gặp gỡ, vẻ như dạo cô sống .
mà… vẫn cao lên chút nào ?
Trì Thiển đu tay một lúc, liền đặt cô xuống, đó đến kéo chiếc vali gần.
"Cậu chút quà cho cháu ."
"Quà gì ạ?" Trì Thiển tò mò chạy đến, thấy một vali quà, miệng há thành hình chữ O, đây là chút quà ?
Trước mỗi khi công tác, Trì Mộc Trạch bao giờ nhớ mua quà cho ai.
Mà quà nhận cũng chỉ ngày sinh nhật.
Kể từ ngày Trì Thiển trở về nhà, liên tục nhận "quà" của cô bé.
Nào là dòng chữ khắc vách đá, nào là vàng trong rương báu đáy biển, ngọc trai lớn, cả tượng gỗ do chính tay cô …
Hóa khác nhớ đến là cảm giác tuyệt vời như .
Vì thế, trong thời gian công tác, mỗi khi rảnh rỗi, Trì Mộc Trạch đều dạo.
Ngày nào cũng mua một món quà bỏ vali, dần dần vali đầy ắp, cũng là lúc sắp về nhà.
Cảm giác khiến cảm thấy vui.
Nhìn thấy Trì Thiển hào hứng mở quà, ánh mắt của Trì Mộc Trạch dịu dàng hẳn .
Ngay đó, Trì Thiển lôi hết quà ngoài, đó tự chui vali.
Cô vui vẻ kêu lên: "Cậu ơi, xem cháu khít luôn ! Hay công tác mang cháu theo , cháu cố gắng nữa!"
Trì Mộc Trạch: "Không cố gắng cháu chỉ thể con cá mắm thôi."
Trì Thiển: "Trên đời còn chuyện như ?"
Trì Mộc Trạch: "..."
Da của con bé chắc chắn là ngứa.
Màn đêm buông xuống.
Trên bãi cỏ trong trang viên, bữa tiệc bắt đầu, một ban nhạc nổi tiếng đến từ nước ngoài đang biểu diễn.
Buổi tiệc trong tưởng tượng: Trì Thiển sẽ cùng ông ngoại hoặc các khiêu vũ bài đầu tiên, đó nhận lời mời của những khác, khiêu vũ uyển chuyển sàn nhảy.
Buổi tiệc trong hiện thực: Nhân vật chính của bữa tiệc hôm nay tiêu hao quá nhiều thể lực buổi chiều, vài bước thấy mệt, vì cô cưỡi chú heo hồng của khắp nơi.
Các vị khách mặt đều thể chú ý đến cô.
"Này, là cũng nuôi một con heo nhỉ?"
"Nuôi ban ngày, buổi tối kêu đầu bếp thịt ?"
" thật đấy! Cậu xem Trì Thiển cưỡi heo kìa, ngầu quá trời, ai thể ngầu bằng con bé chứ?"
"Vấn đề là, chắc là con heo còn lười hơn cả sẽ ngoan ngoãn chở khắp nơi, mà hất xuống đất ?"
"..."
Người trẻ tuổi thì chỉ mà thèm , còn lớn thì vô cùng kinh ngạc.
Mọi đều Trì Lệ Sâm nghiêm khắc trong việc dạy dỗ con cái.
Hơn nữa ai cũng là ông thích động vật.
Vậy mà bây giờ ông cho phép Trì Thiển nuôi heo trong nhà, còn cho phép cô cưỡi heo…
Chẳng lẽ Trì Lệ Sâm đổi tính ?
"Bố, Thiển Bảo một cưỡi heo chán quá, con qua đó cưỡi cùng con bé." Trì Phong Tiêu mạnh dạn lên tiếng.
Trì Lệ Sâm nâng ly rượu, lạnh lùng: "Con bé mấy tuổi, con mấy tuổi ? Nó cưỡi heo thì gọi là đáng yêu, con cưỡi heo gọi là ngược đãi động vật."
Trì Phong Tiêu: ???
Nghe đoạn đối thoại , lớn xung quanh im lặng trời.
Chuyện con trai ngoan ngoãn lời quả nhiên chỉ là ảo giác.
Quả thật Tiểu Hương ai cưỡi cũng .
Có thấy Trì Thiển xuống, cũng trèo lên thử một .
Tiểu Hương lập tức giơ chân hất văng nọ xa hơn hai mét, đó ngẩng đầu lên với vẻ mặt kiêu ngạo.
Mọi lúc mới con heo Peppa đeo nơ bướm dễ chọc, mà cũng chẳng ai dám động nó nữa.
Lúc , cuối cùng chú ý tới hồ nước ước nguyện của Trì Thiển.
"Trên tấm bảng là hồ ước nguyện, nhưng bên trong rùa đen nhỉ?" Có hỏi.
Trì Thiển cưỡi heo lắc lư tới: "Đến , rùa đen đến ."
"Ở ? Ở ?"
"Ở đây." Trì Thiển chỉ : "Rùa nhà hôm nay nghỉ phép, tạm thời ca cho nó."
Cả đám : Hả???