Lật Bàn! Sau Khi Lấy Lại Vận Khí Thì Không Nhịn Được Nữa - Chương 370

Cập nhật lúc: 2026-02-14 15:52:15
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phong Hào khi Trì Thiển là con gái , ánh mắt cô dần dần đổi.

 

Đó là loại cảm giác từ thờ ơ chuyển sang bất đắc dĩ và bao dung.

 

Hắn giống như một con sư t.ử lặng lẽ phục trong lãnh địa của , mặc cho Trì Thiển leo lên đầu, vặt lông, cũng chỉ thản nhiên cho phép, thèm để ý đến những hành động khiêu khích nhỏ bé, chẳng hề hấn gì của cô.

 

một khi kẻ khác dám xâm phạm lãnh địa của , ánh mắt bọn chúng sẽ lạnh lùng, tàn nhẫn chút che giấu, như c.h.ế.t.

 

Đó chính là sự khác biệt.

 

Có lẽ ngay cả bản Phong Hào cũng nhận điều đó.

 

Trì Yếm Lưu nhíu mày: "Vậy là quan tâm đến bé con?"

 

Trì Mộc Trạch: "Chưa chắc, bố đ.á.n.h giá khá cao, chứng tỏ nhân phẩm cũng tệ."

 

"Điều con thắc mắc là, lão già, từ bao giờ bố gặp bố của Thiển Bảo, lúc đó gọi chúng con về xem mặt luôn?" Trì Phong Tiêu bất mãn .

 

Lại thêm một đến tranh giành con bé, phiền phức.

 

Trì Lệ Sâm: "Các con đều gặp .”

 

Bốn con trai: "Khi nào?"

 

Trì Lệ Sâm: "Trong buổi livestream của Tiểu Bảo.”

 

Một từ khóa duy nhất, bốn lập tức đồng loạt nghĩ đến đàn ông mặc áo choàng đen bí ẩn xuất hiện trong buổi livestream đó.

 

"Là !?"

 

Mặt mũi Trì Phong Tiêu tối sầm , bố của Thiển Bảo ở ngay mắt mà nhận !

 

Không đúng, lúc đó bịt kín mít như xác ướp, ai mà nhận chứ?

 

Chẳng lẽ bố khả năng xuyên thấu?

 

Trì Phong Tiêu ngừng liếc mắt Trì Lệ Sâm.

 

Trì Lệ Sâm thản nhiên : "Cất ngay cái suy nghĩ ngu ngốc đó của con .”

 

Trì Phong Tiêu: "..." C.h.ế.t tiệt, lẽ nào lão già còn khả năng suy nghĩ!?

 

Cuộc họp kết thúc, bố con giải tán.

 

Bốn em đến hành lang bắt đầu thì thầm: "Nghe ý của bố là Phong Hào sẽ đến đưa Tiểu Bảo , nếu bố bình tĩnh như .”

 

Trì Yếm Lưu khoanh tay, lấy mũ quân đội gõ gõ lên tường: "Chúng nên chuyện với con bé ?"

 

Trì Mộc Trạch lắc đầu: "Anh thấy cần thiết, lâu như mà con bé cũng hề phát hiện , chứng tỏ là cũng từng nghĩ đến chuyện .”

 

"Em quan tâm chuyện đó, em chỉ quan tâm một chuyện, liệu tên Phong Hào hại Thiển Bảo .” Trì Phong Tiêu lo lắng : "Người trông cũng vẻ gì là quan tâm đến Thiển Bảo, con bé , liệu buồn ?"

 

Câu hỏi , ai thể đưa câu trả lời.

 

"Các ơi, cháu cái gì là khó chịu đấy nhé!"

 

Bốn em thấy giọng của Trì Thiển, trái nhưng thấy ai.

 

Sau đó, đồng loạt ngẩng đầu lên, và thấy Trì Thiển đang bám trần nhà như nhện.

 

Bầu khí im lặng cuối cùng cũng ập đến Trì gia.

 

Cuối cùng, quyền nuôi dưỡng Trì Thiển tạm thời vẫn thuộc về Trì Mộc Trạch.

 

Đừng hỏi tại , bởi vì dùng hơn một tháng "lưu đày" để đổi lấy.

 

Còn mấy em tranh giành ư? Có bản lĩnh thì tự "lưu đày" vài tháng hãy .

 

Trì Lệ Sâm phản đối, cũng là vì Trì Mộc Trạch là con trưởng, tương đối thật thà, chắc chắn sẽ giở trò như mấy con trai khác, mang con bé trả .

 

Sáng sớm hôm , Trì Mộc Trạch sẽ đến đón Trì Thiển, tối nay cô vẫn ngủ nhà họ Trì.

 

Mấy em tất nhiên là mặt dày mày dạn ở .

 

Trì Mộc Trạch lúc mới còn thể như , bèn âm thầm học hỏi.

 

Mấy em tụ tập một chỗ, chủ đề nhắc đến nhiều nhất chính là con nít.

 

Chỉ cần là chuyện liên quan đến Trì Thiển, bọn họ thể mãi thôi, dù thời gian và cảnh mỗi tiếp xúc với cô đều giống .

 

Sau đó, thể tránh khỏi nhắc đến Trì Vi.

 

"Chị nóng lòng tìm tủy phù hợp cho con gái ruột, nếu mặt dày mày dạn chạy đến tìm chúng . Loại trừ em chúng , Thiển Thiển là khả năng phù hợp nhất.” Trì Mộc Trạch bình tĩnh .

 

Trì Phong Tiêu bực tức : "Mơ , em sẽ bao giờ cho phép.”

 

Trì Triều Thanh trầm ngâm : "Có con gái của chị tên là Diệp Phù Đại ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lat-ban-sau-khi-lay-lai-van-khi-thi-khong-nhin-duoc-nua/chuong-370.html.]

 

"Anh gặp bọn họ ?"

 

"Chưa, đoán thế thôi. Trước đây một cô con gái nhà giàu bệnh, vẫn luôn tìm kiếm tủy phù hợp. Gần đây cô chuyển đến bệnh viện của , bác sĩ khoa , cô tận sáu , chỉ cần đợi một thời gian là thể ghép tủy .”

 

Toàn bộ thành phố Phù Quang, chỉ duy nhất một gia đình đến sáu .

 

Ngoài bọn họ thì còn ai đây nữa?

 

Trì Phong Tiêu rùng : "Hôm nay em gặp bọn họ ở nhà hàng, may mà để Thiển Bảo thấy.”

 

Trì Mộc Trạch suy nghĩ một lúc, đột nhiên phát hiện từ nãy đến giờ Trì Yếm Lưu vẫn im lặng, cúi đầu điện thoại.

 

"Yếm Lưu, ý của em thế nào?”

 

Trì Yếm Lưu điện thoại, sắc mặt chút biểu cảm, đôi mắt đen lạnh lùng: "Ý của em đơn giản, chỉ ngàn ngày trộm, ngàn ngày phòng trộm.”

 

Trì Mộc Trạch: "Ý em là?"

 

Trì Yếm Lưu: "Em sẽ giải quyết bọn họ , đó sẽ diệt trừ thế lực lưng bọn họ, c.h.é.m cỏ nhổ tận gốc.”

 

Ba em: "..."

 

Hỏi ý nghĩ của em.

 

Chứ hỏi cách thức phạm tội của em.

 

Đêm đó, Trì Yếm Lưu đột nhiên quyết định về nước C, chiếc trực thăng của khu 9 đến đón đậu bãi cỏ của trang viên.

 

Trì Thiển quyến luyến nỡ: "Cậu ú, cháu đây hu hu!"

 

Coca, đồ ăn vặt của cô, trong cái nhà chỉ út là lén lút cho cô ăn thôi!

 

Cậu hai là bác sĩ, nguyên tắc cứng nhắc.

 

Cậu ba tuy rằng ngày thường hề hề, nhưng một khi liên quan đến vấn đề sức khỏe của cô cũng nghiêm khắc.

 

Cậu cả thì khỏi , hiện tại cô vẫn điểm mấu chốt của là gì, dám thử.

 

Không út thì cô sống đây!!!

 

Trì Yếm Lưu mềm lòng, ôm lấy cô cháu gái nhỏ: "Cậu út rảnh rỗi sẽ về thăm cháu, chuyên cơ riêng mà, nhanh thôi.”

 

Hắn thể .

 

Hắn là hành động dứt khoát, một khi kế hoạch thì lập tức thực hiện.

 

Hơn nữa, chuyện còn liên quan đến Trì Thiển, càng trì hoãn thêm nữa.

 

"Thiển Bảo ngoan, út thì còn ba mà.” Trì Phong Tiêu ôm lấy vai Trì Thiển, hào phóng : "Hôm nào ba dẫn cháu chơi công viên giải trí, chơi đến khi nào cháu quên béng mất út thì thôi.”

 

Trì Yếm Lưu vội vàng leo lên trực thăng.

 

Chỉ cần Trì Phong Tiêu ở đây, đến con b.úp bê Trì Tiểu Bảo cũng dám lấy chơi.

 

Sợ cướp mất.

 

Trì Thiển: "Hu hu ba, Ấn Độ hả, vẽ bánh cũng bay nữa, cháu c.ắ.n mãi mà .”

 

Trì Phong Tiêu: "..." Con nhóc thối tha .

 

Trì Mộc Trạch và Trì Triều Thanh là cả, cũng khá là thương em trai.

 

Bằng chứng là những lời cay độc kiểu như " luôn , đừng về nữa".

 

Trì Yếm Lưu bước lên trực thăng, đến khi cất cánh, lúc mới lấy từ trong túi một vật nhỏ.

 

Rõ ràng là b.úp bê Trì Tiểu Bảo.

 

"Anh ba, cảm ơn món quà của , em khách sáo .” Trì Yếm Lưu lớn đầy đắc ý, phong thái của chiến thắng.

 

Trì Phong Tiêu kỹ, theo bản năng đưa tay sờ túi quần.

 

Một giây , lao đến như bay: "Lão Lục!! Trả b.úp bê cho !!”

 

Muộn , trực thăng bay mất dạng.

 

Trì Triều Thanh nghiến răng: "Đó là con b.úp bê trong thư phòng của bố , nó lấy ?"

 

Nhìn hai như tìm đồ b.ắ.n hạ trực thăng đến nơi, Trì Mộc Trạch khỏi bật : "Không chỉ là một con b.úp bê thôi , từ bao giờ hai trẻ con như ?"

 

Anh rõ con b.úp bê đó, chỉ nghĩ là đồ chơi hoạt hình bình thường.

 

Trì Triều Thanh và Trì Phong Tiêu đồng thanh: "Đó là b.úp bê Thiển Bảo/Tiểu Bảo, thế giới chỉ hai con, một con còn đang ở trong tay bố."

 

Nụ môi Trì Mộc Trạch vụt tắt.

 

"Anh nhớ trong phòng sưu tầm của bố một khẩu s.ú.n.g laser, dùng nó chắc chắn thể b.ắ.n hạ trực thăng.”

Loading...