LÃNH CUNG PHƯỢNG VŨ: BẢN SẮC KIỀU KIỀU - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-02-07 16:47:03
Lượt xem: 76

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hoàng hậu việc nhanh ch.óng, chỉ là ngờ Tiêu Thiến cũng đến tham gia.

 

theo Lương phu nhân, dáng vẻ đầy cung kính thuận thảo. Dù nụ của Lương phu nhân chút gượng gạo, nhưng bên ngoài thì vẫn vẻ hài hòa.

 

Có thể khiến hiểu chuyện duy nhất của Lương Quốc Công phủ chấp nhận , xem quả thực chút bản lĩnh.

 

Nhờ sự ám chỉ của Hoàng hậu, tất cả đều tiệc thưởng hoa là để chọn phi cho Thái t.ử, ai nấy đều dốc hết sức để thể hiện.

 

Nếu sợ Hoàng hậu chọn cho Thái t.ử quá ít , chẳng thèm ở đây xem họ biểu diễn, thật sự là vô vị.

 

Thế nhưng ngờ rằng, Tiêu Thiến chủ động tìm đến .

 

Thanh Hoan thấy ả là sắc mặt đổi ngay lập tức:

 

An Nhu Truyện

"Cái thứ phản chủ cầu vinh, còn mặt mũi xuất hiện mặt Công chúa!"

 

Tiêu Thiến quy củ hành lễ, đó dậy về phía Thanh Hoan:

 

"Hiện giờ là Thế t.ử phu nhân đích Bệ hạ ban hôn, dù thế nào cũng đến lượt một tỳ nữ như ngươi sỉ nhục!"

 

"Hừ!" Thanh Hoan ả một cái thôi cũng thấy ghê tởm, "Từ bao giờ mà thật cũng biến thành sỉ nhục . Trên đời chuyện đúng sai tự lòng chứng giám, thừa nhận là thể che đậy . Dám dám chịu, chút tiền đồ nào ?"

 

Sắc mặt Tiêu Thiến tối sầm nhưng phản bác.

 

Ta lay nhẹ chiếc quạt bạch ngọc trong tay, khó hiểu ả:

 

"Hôm nay ngươi rảnh rỗi quá là đột nhiên lương tâm trỗi dậy mà chủ động dẫn xác tới đây tìm mắng thế? Dù chuyện vụng trộm cũng , chẳng lẽ ngươi ngu ngốc đến mức định tới mặt Bản công chúa để oai ?"

 

"Công chúa hà tất lời khó như ."

 

"Khó ?" Ta trưng vẻ mặt vô tội, "Ngươi còn sợ ? Nếu sợ thì ban đầu còn ?"

 

"Công chúa thích Lương Văn Chi, hôn ước đối với cũng cũng chẳng , thậm chí còn là một sự trói buộc. Đã thì tại thể để hưởng lợi? Ta yêu , sẵn lòng thứ vì . Ước mơ lớn nhất của gả cho , cần thì tự giành lấy, gì sai?"

 

Nhìn bộ dạng phẫn uất của ả, vẻ như đang đòi công bằng cho và Lương Văn Chi, nhịn mà bật thành tiếng:

 

"Chỉ dựa việc là Công chúa, dựa việc Bản công chúa thể mang vinh quang vô thượng cho , còn ngươi thì ? Ngươi thể cho cái gì? Tiêu Thiến, phủ nhận ngươi là một nữ t.ử thông minh, nhưng đừng quên, ngay cả cái danh phận Thế t.ử phu nhân cũng là do Bản công chúa ban cho ngươi đấy. Nếu thì Lương Văn Chi thích ngươi đến mấy, cùng lắm ngươi cũng chỉ là một thị mà thôi. Có một điểm ngươi sai , Bản công chúa là cần, nhưng dù là thứ Bản công chúa cần chăng nữa, nếu cho thì ngươi cũng phép cướp."

 

Ta khẽ tựa .

 

"Vô sự bất đăng tam bảo điện, chắc ngươi cũng ngu đến mức đại hôn tới khiêu khích Bản công chúa nhỉ, chuyện gì thì thẳng !"

 

Tiêu Thiến khựng một chút, đột nhiên quỳ xuống:

 

"Cầu xin Công chúa hạ giá gả Lương gia, cam tâm tình nguyện tỳ, chỉ cần thể để ở bên cạnh Thế t.ử là , tuyệt đối sẽ cản trở Công chúa!"

 

Thanh Hoan trợn tròn mắt:

 

"Ngươi còn hổ ? Trước đó cướp hôn sự của Công chúa, Công chúa đại lượng những tính toán với ngươi, mà còn xin Bệ hạ ban hôn cho hai . Giờ đây ngươi tới cầu xin Công chúa hạ giá, đời kẻ mặt dày vô liêm sỉ như ngươi chứ!"

 

Tiêu Thiến thèm để ý tới nàng , cứ bướng bỉnh , trong mắt ngập tràn nước như thể chịu uất ức tột cùng.

 

Ta lạnh lùng hỏi:

 

"Đây là ý của ngươi, là ý của Lương Văn Chi và Lương phu nhân?"

 

Tiêu Thiến ngẩn , lời nào.

 

Ta mất kiên nhẫn, dậy định rời .

 

"Nếu thì cút sang một bên, đừng chướng mắt Bản công chúa!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lanh-cung-phuong-vu-ban-sac-kieu-kieu/chuong-9.html.]

 

"Ta !" Tiêu Thiến túm lấy ống tay áo của , nước mắt lã chã rơi.

 

"Là ý của Lương phu nhân. Thế t.ử vốn dĩ chỉ là một quan viên nhỏ, hôn ước nên đồng liêu đối với vô cùng khách khí quan tâm. từ khi khước từ hôn ước, ai nấy đều đắc tội với hoàng gia. Lương Quốc Công phủ giờ cũng chỉ là cái vỏ rỗng tuếch, trợ lực, ngược khắp nơi đều là khó khăn. Thế t.ử thực sự còn đường lui nữa , xin Công chúa cứu mạng!"

 

Ta tức quá hóa :

 

"Các coi Bản công chúa là tượng Phật trong chùa đấy ? Không những lấy đức báo oán mà còn từ bi hỉ xả ? Hai con nhà đó như , mà ngươi vẫn còn gả cho ?"

 

Tiêu Thiến đến hoa lê đái vũ:

 

"Cầu xin đấy Công chúa, thề sẽ bao giờ trở thành chướng ngại của và Thế t.ử, cầu xin Công chúa cứu cứu Thế t.ử gia !"

 

Ánh mắt đầy vẻ chán ghét, đống nước mắt nước mũi mà dây y phục của thì phiền phức lắm, đây là bộ váy mới may đấy.

 

Thanh Hoan nắm lấy cánh tay ả hất sang một bên:

 

"Đầu óc bệnh thì mà chữa, đừng chạy tới mặt Công chúa mà loạn! Vốn dĩ thấy ngươi đủ xui xẻo , ngờ hai con nhà còn cao tay hơn!"

 

Ta dẫn theo Thanh Hoan định bỏ , nhưng thấy từ phía truyền đến một tiếng thét sắc nhọn.

 

"Công chúa!"

 

Ta , chỉ thấy khuôn mặt đầy nước mắt của Tiêu Thiến là vẻ quyết liệt:

 

"Nếu Công chúa đồng ý, sẽ nhảy xuống hồ . Dùng một mạng hèn của để hủy hoại danh tiếng của Công chúa, cũng đáng!"

 

Ta khẽ nhíu mày:

 

"Chỉ vì một gã đàn ông mà đáng để ngươi đến mức ?"

 

Tiêu Thiến lắc đầu:

 

"Người sẽ hiểu ."

 

Ta hiểu, mà cũng chẳng hiểu gì, hiểu khi biến thành kẻ điên mất thôi.

 

"Tiếc là Bản công chúa sợ đe dọa. Ngươi nhảy thì cứ nhảy , nhiều gì?"

 

Tiêu Thiến nghiến răng, mà thực sự gieo xuống hồ.

 

Ta tại chỗ ả, Lương gia đây là cùng đường nên phản công liều c.h.ế.t ?

 

Vậy mà nghĩ một cái chủ kiến ngu xuẩn đến nhường !

 

Nàng nhảy thì cứ để nàng nhảy, cũng xem xem Lương phu nhân và Lương Văn Chi liệu vì thế mà để mắt đến nàng thêm chút nào !

 

Dẫu cũng là hầu hạ bên cạnh nhiều năm, tuy chán ghét nhưng vẫn đành lòng nàng chỗ c.h.ế.t, Thanh Hoan định thần một chút vẫn mở miệng hỏi:

 

"Công chúa, chúng thật sự cứu ?"

 

"Là tự nàng nhảy, liên quan gì đến chúng ."

 

Nhìn bộ dạng đầy vẻ lo âu của nàng , khẽ mỉm :

 

"Yên tâm , nàng c.h.ế.t , vở kịch mới diễn một nửa thôi!"

 

Tiêu Thiến cuối cùng vẫn cứu lên, ướt sũng, run cầm cập vì lạnh nhưng vẫn quên diễn kịch:

 

"Công chúa, nô tỳ phận hèn mọn xứng với Thế t.ử, nô tỳ cam tâm tình nguyện thỉnh tội với công chúa, nhưng chỉ cầu công chúa rủ lòng thương cho nô tỳ một con đường sống. Nô tỳ đối với Thế t.ử là chân tình thực ý, dù chỉ thị nô tỳ cũng nguyện ý ở bên cạnh Thế t.ử, cầu xin công chúa thành !"

 

 

Loading...