LÃNH CUNG PHƯỢNG VŨ: BẢN SẮC KIỀU KIỀU - Chương 10
Cập nhật lúc: 2026-02-07 16:47:04
Lượt xem: 91
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta nhướng mày, đúng là cái kịch bản mà đoán , chắc chắn vẫn kết thúc ở đây.
Quả nhiên, ngay giây tiếp theo, Lương phu nhân gào t.h.ả.m thiết lao tới.
"Con trai của ơi!"
Bà lóc t.h.ả.m thiết cứ như thể con trai mới qua đời thật , ánh mắt đầy vẻ phẫn nộ, giọng điệu vô cùng chính trực nghiêm nghị.
"Là khuyển t.ử với công chúa, công chúa và khuyển t.ử duyên phận là do Lương gia chúng phúc mỏng. giờ đây Tiêu Thiến là Thế t.ử phi do đích Thánh thượng ban hôn, công chúa thể nhẫn tâm đẩy nàng xuống nước đòi mạng như thế?"
Ta suýt chút nữa vỗ tay tán thưởng cho hai bọn họ , cái chiêu trò cũ rích là đang ép mang danh độc ác đây mà.
Thanh Hoan lạnh mặt :
"Lương phu nhân hãy cẩn trọng lời , vu khống công chúa là đại tội, e là hậu quả các gánh nổi ."
Lương phu nhân khựng một chút, tiếp tục gào :
"Công chúa tôn quý, Lương Quốc Công phủ thấp cổ bé họng, nên chúng cam chịu ức h.i.ế.p ? Phu quân ơi, ông nỡ bỏ con sớm thế? Để hai con côi cút sỉ nhục, nếu ông còn sống thì..."
"Nếu ông còn sống, chỉ sợ sẽ các cho tức c.h.ế.t sớm hơn thôi." Ta ngắt lời Lương phu nhân, nét mặt lộ rõ vẻ giễu cợt, "Lương phu nhân quả thực là thiên tài diễn kịch, còn hơn hát, kỹ năng diễn xuất đến cả con hát ở Xuân Hi Uyển cũng gọi bằng thầy!"
"Ngươi!"
Mặt Lương phu nhân đỏ bừng lên vì tức, bà vốn là một Quốc công phu nhân đoan trang đài các, từ bao giờ chịu sự sỉ nhục như thế .
Ta Tiêu Thiến với tư thế bề :
"Ngươi ở bên cạnh bản công chúa ngày một ngày hai, mà vẫn chẳng hiểu tính cách của chút nào. Danh tiếng là cái thứ gì chứ, từ khi nào thèm để tâm đến nó? Xưa nay chuyện bắt nạt sỉ nhục khác đều công khai minh bạch, cần gì giở trò lưng?"
Lời thốt , đến cả Hoàng hậu cũng nhịn mà ho khẽ hai tiếng, đúng là năng quá mức ngạo mạn !
Ta khẽ liếc mắt hiệu, Thanh Hoan lập tức tiến lên, thuật đầu đuôi những lời Tiêu Thiến thiếu một chữ.
Những vị phu nhân mặt ở đây đều là hạng tinh tường, hiểu chuyện gì xảy , ánh mắt họ Lương phu nhân và Tiêu Thiến đều lộ rõ vẻ chán ghét.
Lương phu nhân đột ngột phắt dậy, chỉ tay hét lớn: "Ngươi ngậm m.á.u phun !"
Ta khẽ chỉnh vạt váy, thẳng chân đá một cái khiến bà ngã nhào xuống hồ:
"Lương phu nhân tính kế, hiềm nỗi tìm nhầm . Bản công chúa xưa nay bao giờ là kẻ để khác tùy ý tính kế. Đã thích hồ nước như thì , trông chừng cho bà ngâm đó đủ một canh giờ mới cho khỏi cung. Ngoài , của Lương Quốc Công phủ phép cung, phàm là nơi nào bản công chúa thể xuất hiện thì tuyệt đối thấy các , bản công chúa chê ám quẻ!"
Ta xoay , Tiêu Thiến nở một nụ .
"Chẳng chính miệng ngươi nguyện ý thị ? Thanh Hoan, đến Ngự thư phòng bẩm báo với Phụ hoàng, bảo Vương đại giám thu hồi thánh chỉ . Chức vị Thế t.ử phi là do bản công chúa đề bạt ngươi, đáng tiếc là ngươi xứng với sự đề bạt đó!"
Tiêu Thiến chấn động bẽ bàng, sự việc bại lộ, thánh chỉ ban hôn cũng còn, chỉ với danh phận một kẻ thị cỏn con, nàng trở về Lương phủ cũng chẳng mong ngày tháng .
Ta chẳng buồn để tâm đến nàng nữa, dám tính kế thì chẳng lẽ nghĩ đến hậu quả ?
Ta nở một nụ dịu dàng, hiền thục và xinh về phía Hoàng hậu:
"Nương nương, chọn ai , là tiểu thư nhà nào thế ạ?"
Chuyện chính sự thì thể để trì hoãn !
Khóe miệng Hoàng hậu khẽ giật giật, dù chúng đạt thỏa thuận ngầm từ , nhưng rõ ràng bà vẫn thể thích nghi nổi với kiểu chuyện lật mặt nhanh như lật sách của .
"Đích nữ nhà Thừa tướng là Văn Thư Cẩm là một đứa trẻ khá , tướng mạo khả ái, ôn nhu thể , ngoan ngoãn hiểu chuyện, bổn cung thích."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lanh-cung-phuong-vu-ban-sac-kieu-kieu/chuong-10.html.]
Quả nhiên, nhân tuyển Thái t.ử phi vẫn hề đổi.
"Nương nương quả là tuệ nhãn , mà khen thì tự nhiên là bậc nhất thiên hạ , nhưng chỉ chấm mỗi một vị thôi ?"
Lần thì Hoàng hậu ngay cả khóe miệng cũng chẳng buồn giật nữa .
Cuối cùng sự thúc đẩy của , chỉ định đoạt Thái t.ử phi mà còn chọn thêm hai vị Trắc phi, cùng với bảy tám nữ t.ử khác lọt mắt xanh dù định rõ phẩm cấp.
Những vị phu nhân tiểu thư ban nãy với ánh mắt đầy cảnh giác, giờ đây đều thấy như đang tỏa hào quang, dẫu thì tìm một cô em chồng bụng như thế chứ!
Thấy nhân tuyển chọn hòm hòm, chào tạm biệt Hoàng hậu nương nương một tiếng về cung ngủ.
Đều tại Chử Lăng Thần cả, mấy ngày nay chẳng giấc nào ngon.
Giờ đây Thái t.ử phi định đoạt, coi như cũng thở phào nhẹ nhõm một chút, nếu vững cái ghế hoàng vị thì thể lôi kéo gia tộc của những nữ t.ử , tự nhiên sẽ còn thời gian mà tới tìm nữa, chắc là thể ngủ một giấc thật ngon .
Chỉ là tưởng tượng thì tươi , mà hiện thực phũ phàng.
Sứ thần Bắc Mạc kinh .
Đây là chuyện hề trong ký ức kiếp của , lẽ, đây chính là một cơ hội.
"Hòa ?"
Ta ngẩn cả , bọn họ chỉ đích danh hòa ?
An Nhu Truyện
Thanh Hoan còn sốt sắng hơn cả :
"Công chúa thể ngọc ngà, thể gả đến nơi hoang vu hẻo lánh đó chứ?"
Vương đại giám mặt mày đầy vẻ khó xử:
"Bệ hạ vốn trân quý công chúa nhất, lẽ dĩ nhiên là đồng ý. Chỉ điều sứ thần Bắc Mạc chỉ chấp thuận ký kết hiệp ước đình chiến, mà còn hứa hẹn nhiều lợi ích, thành ý vô cùng đầy đủ, ít quan viên dâng tấu khẩn cầu Bệ hạ lấy đại cục trọng, thậm chí vài vị lão thần còn quỳ mãi chịu lên. Hiện giờ Bệ hạ đang nổi lôi đình ở Ngự thư phòng, đến cả ngự thiện cũng dùng, xin công chúa hãy tới khuyên nhủ Người một chút."
Ta suy nghĩ một lát, trong lòng nảy chủ ý:
"Thanh Hoan, mang theo chút canh bổ, chúng qua đó xem ."
"Rõ."
Ta dẫn theo Thanh Hoan tới Ngự thư phòng, ngoài cửa quả nhiên mấy vị đại thần cao tuổi đang quỳ, râu tóc bạc phơ phất phơ trong gió, thôi cũng thấy thê lương.
Bọn họ thấy , liền lên tiếng chào theo lễ nghi:
"Kiến quá công chúa."
Ta hiểu rõ hơn ai hết những ông lão ngày thường mắt mọc đỉnh đầu, vốn dĩ chướng mắt hạng công chúa kiêu căng hống hách như nhất.
Đạo bất đồng bất tương vi mưu, cũng chẳng bận lòng.
Chỉ là ngờ Chử Lăng Thần cũng chạy tới, thở hổn hển, rõ ràng là vội vã chạy đến đây, chẳng màng tới việc mấy vị đại thần vẫn còn đang quỳ, với :
"Kiều Kiều yên tâm, tuyệt đối sẽ để hòa !"
Vị Thừa tướng dẫn đầu sắc mặt khó coi, giọng điệu nghiêm nghị:
"Thái t.ử điện hạ, xin hãy lấy đại cục trọng!"
Sắc mặt Chử Lăng Thần trở nên cực kỳ khó coi:
"Cái gì gọi là đại cục? Là đẩy ruột của hòa ? Đem đại nghĩa quốc gia để ép một nữ t.ử, Thừa tướng mà cũng những lời !"